#TTCH 188 Chương 7

Cập nhật lúc: 19-03-2026
Lượt xem: 135

16

Buổi sáng bị cưỡng chế thi hành, bầu trời xám xịt.

Chu Khải, Lưu Ngọc Mai, và Chu Mỹ Linh đang nằm bệnh, được xe cứu thương đưa tới bệnh viện công đông đúc nhất thành phố.

Đó đã là sự nhân đạo cuối cùng mà tòa án có thể dành cho họ.

Xe cứu thương rú còi rời đi, để lại ba con người cùng đứa trẻ đang sốt, giữa đại sảnh cấp cứu ồn ào.

Trong tay Chu Khải là tờ tiền một trăm tệ nhăn nhúm.

Đăng ký, khám bệnh, kê thuốc.

Một trăm tệ — như giọt nước rơi vào chảo dầu sôi, bốc hơi ngay, không để lại dấu vết.

Bác sĩ nhìn anh lạnh lùng.

“Sản phụ nhiễm trùng sau sinh, cộng thêm suy dinh dưỡng nghiêm trọng, phải nhập viện theo dõi.”

“Đứa trẻ cũng vậy, viêm phổi sơ sinh, kéo dài sẽ nguy hiểm tính mạng.”

“Đi làm thủ tục nhập viện, đặt cọc năm nghìn.”

Năm nghìn.

Con số ấy như một ngọn núi đè sập Chu Khải.

Anh đến năm mươi tệ cũng không có.

Anh quay sang nhìn Lưu Ngọc Mai, trong mắt là chút hy vọng cuối cùng.

“Mẹ… mẹ còn… chút nào không…”

Ánh mắt bà né tránh.

Bà vô thức ôm lấy túi trong áo ngực.

Nơi đó giấu những đồng tiền dưỡng già bà tích cóp từ con trai.

Đó là đường lui của bà.

Sao có thể lấy ra lấp cái hố không đáy này.

“Tôi làm gì có tiền!”

Giọng bà chói lên, che giấu sự chột dạ.

“Tiền tôi không phải mua sữa cho em gái mày rồi sao!”

“Chu Khải, mày là đàn ông! Vợ con mày còn nuôi không nổi, giờ còn đòi moi tiền mẹ ruột?”

“Sao tao lại sinh ra thứ vô dụng như mày!”

Những lời ấy như dao tẩm độc, đâm thẳng vào tim anh.

Anh nhớ hai năm qua.

Mỗi lần Phương Nhược phàn nàn chuyện chu cấp cho mẹ anh.

Anh đều dùng câu “đó là mẹ anh” để bịt miệng cô.

Anh từng nghĩ mình là người con hiếu thảo nhất.

Từng tin tình mẹ là vô điều kiện.

Đến giờ mới thấy—

Trước tiền bạc, thứ tình đó mỏng đến đáng thương.

Trong mắt mẹ, anh chưa từng là niềm tự hào.

Chỉ là một công cụ.

Một ống dẫn tiền từ Phương Nhược về nhà họ Chu.

Giờ công cụ hỏng rồi.

Bà liền lộ ra bộ mặt thật.

Chu Mỹ Linh nằm trên cáng, yếu ớt kêu khóc.

“Anh… em khó chịu… anh đi nghĩ cách đi…”

“Đều tại con đàn bà Phương Nhược! Anh đi tìm nó! Bắt nó đưa tiền!”

“Anh là chồng nó mà! Anh làm được cái gì vậy?”

Tiếng khóc, tiếng mắng, tiếng đòi hỏi—

đan thành một tấm lưới.

Siết chặt lấy Chu Khải.

Anh nghẹt thở.

Anh nhìn hai người phụ nữ mình từng dốc sức bảo vệ.

Một người ích kỷ đến tận cùng.

Một người ngu ngốc đến tận cùng.

Đột nhiên anh thấy cả đời mình là một trò cười.

Thứ anh bảo vệ không phải tình thân.

Mà là hai gánh nặng kéo anh xuống địa ngục.

Một cơn buồn nôn dâng lên.

Anh bật dậy.

Anh không muốn nghe nữa.

Không muốn ở lại nữa.

Anh muốn chạy.

“Đi đâu?”

Lưu Ngọc Mai nắm áo anh.

Chu Khải giật mạnh tay ra.

Lần này, anh dùng hết sức.

Cũng là lần cuối cùng, cắt đứt sợi dây “gia đình”.

“Tôi đi kiếm tiền.”

Giọng anh khàn đặc.

Không còn cảm xúc.

Hai người kia tưởng anh bị ép mà đi.

Không thấy—

trong mắt anh lóe lên thứ điên loạn gần như hủy diệt.

Anh bước ra khỏi bệnh viện.

Không quay đầu.

Một lần cũng không.

Anh đi thẳng đến tiệm thu mua điện thoại.

Bán chiếc điện thoại chứa tất cả thất bại của mình.

Đổi được ba trăm tệ.

Rồi mua vé tàu rẻ nhất đi về phương Nam.

Vé đứng.

Hai mươi tám tiếng.

Anh không biết Phương Nhược ở đâu.

Chỉ biết — một thành phố có biển, ấm áp.

Anh phải tìm cô.

Lần này, không vì mẹ, không vì em.

Chỉ vì chính mình.

Anh muốn quỳ, muốn xin lỗi, muốn cầu xin.

Muốn nói rằng anh đã cắt đứt tất cả.

Anh có thể làm bất cứ gì—

chỉ cần cô cho anh thêm một cơ hội.

Tiếng còi tàu vang lên.

Như một bản án muộn màng.

Chu Khải dựa vào cửa nối toa, nhìn thành phố lùi lại.

Nơi sinh ra anh dần thành chấm đen.

Anh nghĩ mình đang chạy khỏi địa ngục.

Không biết—

mình đang đi sâu hơn vào một địa ngục khác.

Ở đó, anh sẽ tận mắt thấy—

thiên đường mà mình đã đánh mất.

17

Con tàu chậm chạp bò qua đất rộng.

Trong toa trộn mùi mồ hôi, mì gói, và đủ thứ khó tả.

Chu Khải co ro ở chỗ nối toa — bẩn nhất, ồn nhất.

Gió lùa qua khe cửa, mang theo mùi kim loại.

Áo mỏng không chống nổi cái lạnh.

Đói và rét gặm nhấm anh như hai con rắn độc.

Ba trăm tệ chỉ đủ mua vé, vài cái bánh bao khô, vài chai nước.

Mỗi lần đói quá, anh cắn một miếng bánh cứng lạnh.

Cứng đến rách miệng.

Anh nhớ lúc Phương Nhược còn ở.

Tủ lạnh luôn đầy.

Anh nói muốn ăn gì, hôm sau có.

Cô nấu ăn rất khéo.

Biến thứ đơn giản thành ấm áp.

Khi đó anh thấy bình thường.

Thậm chí còn chê “hơi mặn”.

Giờ một cái bánh khô cũng thành xa xỉ.

Người trong toa qua lại.

Công nhân về quê, cặp đôi sinh viên, người mẹ dỗ con ngủ.

Mỗi cảnh yên ấm—

đều như kim đâm vào tim anh.

Anh từng có tất cả.

Một mái nhà.

Một người vợ yêu anh.

Một tương lai ổn định.

Chính tay anh vứt đi.

Tàu dừng ở ga nhỏ, có người bán cơm hộp.

“Mười tệ một suất!”

Mùi thức ăn bốc lên.

Bụng anh réo.

Anh sờ túi, còn vài đồng lẻ.

Hai ngày chưa ăn nóng.

Ngay lúc do dự—

một người công nhân mua hai hộp.

Đưa anh một hộp.

“Ăn đi, ra ngoài ai cũng khó.”

Chu Khải sững lại.

Nhìn hộp cơm nóng, mắt đỏ lên.

Đây là lòng tốt đầu tiên anh nhận được.

Anh nhớ cha mình.

Người đàn ông ít nói, nhưng ấm.

Nếu ông còn sống—

liệu mọi thứ có khác?

Anh cầm hộp cơm, ăn ngấu nghiến.

Nước mắt trộn cơm.

“M… cảm ơn…”

Người kia vỗ vai anh.

“Còn trẻ mà sao ra nông nỗi này?”

Anh không trả lời được.

Nói gì?

Rằng mình là kẻ thất bại bị chính tay mình đẩy xuống?

Anh chỉ cúi đầu ăn.

Hai mươi tám tiếng trôi qua.

Tàu vào thành phố phương Nam.

Anh gần như lăn xuống tàu.

Trước mắt là thế giới khác.

Trời xanh, không khí ấm.

Nhà cao chọc trời, phố đông, người tự tin.

Đây là thế giới của Phương Nhược.

Còn anh—

lạc lõng, nhỏ bé.

Mùi trên người khiến ai cũng tránh.

Anh không biết đi đâu.

Thành phố quá lớn.

Anh lang thang.

Từ sáng đến đêm.

Đèn neon sáng như sao.

Trên màn hình lớn—

Phương Nhược xuất hiện.

Cô mặc vest, ngồi trong diễn đàn cao cấp.

Bên cạnh toàn người nổi tiếng.

Cô nói chuyện, rõ ràng, tự tin.

Sáng như trăng.

Còn anh—

là bùn đất.

Anh đứng nhìn, ngửa cổ đến mỏi.

Người xung quanh bàn tán.

“Trẻ mà giỏi thật.”

“Nữ cường đúng nghĩa.”

“Không biết ai xứng với cô ấy.”

Mỗi câu như dao.

Anh từng là người duy nhất có vị trí đó.

Chính anh bỏ đi.

Đêm xuống.

Anh nằm trên ghế công viên.

Gỗ cứng làm đau xương.

Nhắm mắt— toàn là hình cô.

Một ý nghĩ lạnh lẽo xuất hiện.

Dù tìm được cô thì sao?

Anh bây giờ— còn không đủ tư cách đứng gần.

Chỉ là vết nhơ trong cuộc đời cô.

Một cơn ho dữ dội kéo anh tỉnh.

Anh ho đến rách ngực.

Nhổ ra— có máu.

Cơ thể anh cũng đang sụp.

Anh nằm đó, nhìn ánh đèn xa.

Trong đó— có một ánh đèn thuộc về cô.

Ấm áp, sáng rực.

Nhưng sẽ không bao giờ— thuộc về anh nữa.

Tuyệt vọng dâng lên như nước.

Cuộc đời anh— đã chạm đáy.

Không cứu được.

Cũng không còn hy vọng.

18

Chu Khải co ro trên chiếc ghế dài trong công viên, trải qua đêm dài nhất của đời mình.

Khi trời vừa hửng sáng, anh bị đánh thức bởi tiếng chổi quét rào rạo.

Cô lao công nhìn anh bằng ánh mắt như nhìn rác, vung chổi ra hiệu bảo anh mau rời đi.

Anh lê thân thể cứng đờ, ngồi dậy khỏi ghế.

Cổ họng khô rát, như bị giấy nhám mài qua.

Anh lảo đảo bước vào nhà vệ sinh công cộng trong công viên, vặn vòi nước, vùi đầu xuống, uống ừng ực nước máy lạnh buốt.

Dòng nước kích thích dạ dày yếu ớt của anh, khiến cơn co thắt dữ dội ập đến.

Anh vịn bồn rửa, nôn khan liên tục, nhưng chẳng có gì trào ra.

Trong gương, phản chiếu một gương mặt khiến chính anh cũng thấy xa lạ.

Sắc mặt vàng vọt, hốc mắt trũng sâu, môi nứt nẻ bong tróc.

Tóc tai như cỏ khô, râu ria lởm chởm, trông già hơn tuổi thật cả chục năm.

Dáng vẻ này, chính anh cũng thấy ghê tởm.

Với khuôn mặt như vậy, anh làm sao dám đi gặp Phương Nhược — người đang tỏa sáng rực rỡ?

Anh bước ra khỏi công viên, như một hồn ma lạc lối, tiếp tục lang thang trên phố.

Anh không biết công ty của Phương Nhược nằm ở tòa nhà nào.

Cũng không biết cô sống ở khu chung cư cao cấp nào.

Điều duy nhất anh có thể làm là dựa vào ký ức từ hình ảnh trên tin tức, đi tìm tòa nhà chọc trời có hình cánh buồm đặc trưng.

Đó gần như là biểu tượng của thành phố này.

Anh vừa hỏi, vừa đi.

Đói thì lục thùng rác, tìm những chiếc bánh mì hay chai nước chưa mở mà người khác vứt đi.

Khát thì vào trung tâm thương mại hoặc ngân hàng, xin nước uống miễn phí.

Anh đã buông bỏ hết thể diện.

Giờ đây, trong anh chỉ còn một chấp niệm.

Gặp Phương Nhược.

Dù chỉ một lần, nói một câu cũng được.

Anh muốn đích thân nói với cô một câu “xin lỗi”.

Dẫu anh biết, lời xin lỗi ấy rẻ rúng đến buồn cười, và đến quá muộn.

Chiều xuống, cuối cùng anh cũng đến dưới tòa nhà đó.

Anh ngẩng đầu nhìn bức tường kính cao chọc trời, phản chiếu ánh hoàng hôn vàng rực.

Nơi này, chính là nơi Phương Nhược phấn đấu.

Là thánh đường nơi cô tái sinh.

Còn anh, thậm chí không có tư cách bước vào.

Bảo vệ đứng trước cửa như hai vị thần canh, ánh mắt sắc lạnh quan sát từng người ra vào.

Với bộ dạng rách rưới của Chu Khải, vừa tiến lại đã bị một bảo vệ giơ tay chặn lại.

“Làm gì? Đây là khu văn phòng, người ngoài miễn vào.”

Giọng điệu đầy cảnh giác và khinh miệt.

Chu Khải xoa tay, cố nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.

“Anh ơi… tôi… tôi tìm người.”

“Tìm ai? Có hẹn không? Công ty nào?”

Một loạt câu hỏi khiến anh cứng họng.

Anh ấp úng hồi lâu, không nói nổi tên một công ty.

“Mau đi đi, đừng đứng đây làm ảnh hưởng hình ảnh công ty.”

Bảo vệ phẩy tay như xua ruồi.

Chu Khải bị đẩy lảo đảo, suýt ngã.

Anh không dám phản kháng, chỉ có thể lùi về vỉa hè đối diện.

Anh ngồi xổm bên bồn hoa, nhìn chằm chằm vào cửa xoay của tòa nhà.

Như một tín đồ cố chấp, chờ đợi phép màu.

Xe sang lần lượt dừng rồi đi.

Những người ăn mặc chỉnh tề ra vào.

Họ là tầng lớp tinh anh của thành phố.

Còn anh, chỉ là bụi đất nơi đáy xã hội.

Thời gian trôi từng giây.