#TTCH 188 Chương 6
“Chúng tôi là luật sư được Phương Nhược ủy quyền.”
Tim Chu Khải hụt một nhịp.
“Về quyền sở hữu căn nhà này, chúng tôi cần thông báo chính thức.”
“Phương Nhược đã khởi kiện, yêu cầu thu hồi quyền cư trú.”
“Căn nhà là tài sản riêng của cô ấy, hiện lại đang bị cắt điện nước.”
“Đề nghị anh dọn đi trong bảy ngày, nếu không sẽ cưỡng chế.”
Chu Khải trừng mắt, nắm chặt khung cửa.
“Cô ta đuổi chúng tôi?”
“Đây là nhà tôi! Tôi sống hai năm rồi!”
Luật sư đẩy kính, cười nhạt.
“Về pháp lý, anh chỉ là người ở nhờ.”
“Hơn nữa, cô ấy đã nộp bằng chứng anh chuyển tiền và tự ý sử dụng tài sản chung.”
“Chuyện ly hôn sẽ giải quyết sau.”
“Hiện tại, mời anh dọn đi.”
Họ đưa giấy có dấu đỏ rồi rời đi.
Chu Khải trượt xuống sàn.
“Phương Nhược… em thật sự tuyệt tình…”
Không chỉ cắt tiền.
Còn cắt luôn đường sống.
Lưu Ngọc Mai giật lấy giấy, nhìn con dấu đỏ mà hoảng.
“Họ đuổi mình đi thật à?”
“Mỹ Linh còn đang ở cữ! Đứa bé còn bệnh!”
“Ra ngoài sống kiểu gì?”
Chu Khải không nói.
Chỉ nhìn cây nến sắp tắt.
Anh nhớ lại…
Những lần anh lạnh nhạt với Phương Nhược để lấy lòng mẹ.
Những lần anh lén dùng tiền cô dành cho bố mẹ cô.
Anh từng nghĩ đó là chuyện nhỏ.
Giờ tất cả quay lại như dao găm.
Đêm khuya.
Đứa trẻ co giật vì sốt cao.
Chu Mỹ Linh lao ra, ôm con.
“Chu Khải! Cứu con em đi! Anh cầu chị dâu về đi!”
Cô gào khóc, ánh mắt hoàn toàn tuyệt vọng.
Chu Khải nhìn căn nhà đổ nát.
Anh biết — không còn đường lui.
Anh lấy giấy, viết một dòng dưới ánh nến.
Việc mà trước đây anh khinh thường.
Ngày mai, anh sẽ mang cả nhà đến trước công ty cũ của Phương Nhược quỳ.
Nếu cô không cho anh sống, anh cũng không cần thể diện.
Anh sẽ dùng dư luận, dùng đạo đức ép cô xuất hiện.
Anh không tin Phương Nhược — người từng mềm lòng — có thể nhìn anh cùng gia đình bệnh tật quỳ ngoài đường.
Nhưng anh quên rồi.
Khi trái tim đã chết, thì dao không đâm được nữa.
Phương Nhược không chỉ tính đến lòng tham của anh.
Cô còn tính cả sự hèn kém của anh.
Ván cờ này, ngay từ đầu anh đã thua.
Thua sạch.
Không còn gì.
Trước bình minh, bóng tối là nặng nề nhất.
Chu Khải co mình trên sofa, nghe tiếng mèo hoang ngoài cửa sổ.
Anh như nghe thấy âm thanh sụp đổ của chính gia đình mình.
Tan rã trong từng giây tuyệt vọng.
13
Chu Khải bế đứa trẻ vẫn còn sốt, đứng dưới tòa nhà nơi Phương Nhược từng làm việc.
Gió thu hiu hắt thổi tung mái tóc rối gần như bết lại của anh.
Lưu Ngọc Mai theo sát phía sau, tay xách một chiếc túi dệt cũ rách.
Miệng túi lộ ra vài bình sữa trống và mấy bộ đồ trẻ em bốc mùi.
Sự xuất hiện của họ hoàn toàn lạc lõng giữa tòa nhà văn phòng sáng loáng, nơi ánh kính phản chiếu vẻ hào nhoáng của giới tinh anh.
Mỗi nhân viên đi qua đều vô thức nhíu mày.
Họ tránh xa hai mẹ con như tránh dịch.
Lúc này, Chu Khải đã không còn bận tâm đến lòng tự trọng.
Trong đầu anh lặp đi lặp lại cảnh Phương Nhược xuất hiện.
Anh nghĩ, chỉ cần cô bước ra, anh sẽ quỳ ngay trước mặt mọi người.
Anh sẽ khóc lóc tố cáo sự nhẫn tâm của cô, tố rằng cô cuỗm hết tiền trong nhà.
Anh tin rằng chỉ cần làm ầm lên, Phương Nhược vì giữ thể diện công việc sẽ phải nhượng bộ.
Thậm chí anh đã tính sẵn, nếu không đưa mười vạn tệ, anh sẽ không rời đi.
Anh hít sâu, hướng về phía cửa công ty, đột ngột quỳ xuống.
Lưu Ngọc Mai lập tức bật chế độ ăn vạ quen thuộc.
“Không còn lẽ trời nữa! Mọi người xem người đàn bà vô lương tâm này đi!”
“Phương Nhược! Mày là chị dâu mà muốn ép chết cháu ruột sao!”
“Mày kiếm tiền lớn ở công ty, lại để cả nhà chúng tao chết đói!”
Tiếng gào khóc vang vọng giữa quảng trường rộng.
Người qua đường dừng lại, ánh mắt tò mò đổ dồn về Chu Khải.
Anh cúi đầu, cố tạo vẻ đau khổ tuyệt vọng.
Anh nghĩ mình nắm chắc phần thắng.
Anh nghĩ Phương Nhược sẽ như trước kia — vì thể diện mà nhượng bộ.
Nhưng chờ mãi, cánh cửa không hề mở ra cho người quen.
Thay vào đó là bốn bảo vệ cao lớn, mặt lạnh.
Theo sau là một người phụ nữ mặc vest xanh đậm.
Cô là đồng nghiệp cũ của Phương Nhược, trưởng bộ phận PR.
Cô nhìn hai người dưới đất, ánh mắt chỉ có chán ghét.
“Anh Chu Khải, xin dừng màn trình diễn của anh.”
Giọng cô qua loa phóng thanh vang khắp quảng trường.
“Phương Nhược đã nghỉ việc nửa tháng trước, hiện đang công tác dài hạn.”
“Cô ấy không còn là nhân viên công ty, hành vi của anh không liên quan đến chúng tôi.”
“Thêm nữa, trước khi nghỉ việc, cô ấy đã ký ủy quyền pháp lý.”
“Đối với việc anh vu khống, chiếm đoạt tài sản và quấy rối, luật sư đã khởi kiện dân sự và hình sự.”
Chu Khải như bị sét đánh.
Anh ngẩng đầu gào lên.
“Cô nói dối! Cô ấy không thể nghỉ việc!”
“Cô ấy là trụ cột, không thể rời đi!”
Người phụ nữ cười lạnh, lấy ra thông báo pháp lý.
“Năm phút trước, bộ phận pháp chế đã báo cảnh sát.”
“Anh mang trẻ bệnh tụ tập trái phép và đe dọa người khác.”
“Hành vi này có dấu hiệu ngược đãi trẻ em.”
Lưu Ngọc Mai vẫn lăn lộn chửi bới.
Nhưng dưới ánh mắt lạnh của bảo vệ, tiếng bà nhỏ dần.
Tiếng còi cảnh sát vang lên từ xa.
Chu Khải muốn đứng dậy chạy, nhưng hai chân tê cứng.
Khi còng tay lạnh lẽo khóa lại cổ tay anh, anh nhìn thấy màn hình lớn trên tòa nhà.
Đó là livestream hội nghị ngành.
Trong hình, Phương Nhược mặc bộ vest trắng, bình tĩnh nhận giải.
Phía sau là thành phố phương Nam rực rỡ.
Cô cười sáng rỡ, ung dung.
Thế giới đó… cách anh hàng vạn dặm.
Khi bị đẩy lên xe cảnh sát, anh nhìn người phụ nữ rực rỡ ấy.
Lần đầu tiên anh nghe thấy tiếng vỡ trong tim.
Nhưng không phải vì mất tình yêu.
Mà vì cuối cùng anh hiểu — anh đã mất đi “cỗ máy kiếm tiền” nuôi cả đời mình.
14
Khi rời khỏi đồn, đêm đã đặc quánh.
Vì tình trạng đứa trẻ nặng hơn, cảnh sát chỉ cảnh cáo rồi cho họ đi viện.
Lưu Ngọc Mai ôm đứa bé sốt đỏ.
Tiếng khóc yếu dần, như kéo bễ.
“Tiểu Khải… chúng ta… về đi…”
Giọng bà run rẩy, không còn hung hăng.
“Về? Về đâu?”
Chu Khải cười chua chát, lấy tờ giấy triệu tập nhàu nát.
Bảy ngày dọn đi.
Ngày mai là hạn cuối.
Nếu không, cưỡng chế.
Trong tay anh chỉ còn một trăm tệ.
Số tiền cuối cùng Lưu Ngọc Mai giấu dưới lót giày.
Một trăm tệ — ở thành phố này, còn không đủ đăng ký cấp cứu.
Họ trở về căn nhà từng gọi là “nhà”.
Không điện, không nước.
Mùi hôi nồng hơn trước.
Trong phòng, Chu Mỹ Linh mê man.
“Anh… em lạnh… đắp chăn cho em…”
Chu Khải định mở vòi nước.
Không có giọt nào.
Anh ngồi sụp xuống sàn.
Điện thoại sáng lên.
Email từ HR.
“Do ảnh hưởng tiêu cực nghiêm trọng…”
“Anh bị liệt vào danh sách tín dụng xấu…”
“Công ty quyết định chấm dứt hợp đồng.”
Cú đánh cuối cùng.
Mất việc.
Mất uy tín.
Sắp mất nhà.
Anh nhìn em gái run rẩy.
Nhìn mẹ ôm con khóc.
Trong lòng dâng lên hận ý chưa từng có.
Anh hận mẹ tham lam.
Hận em gái ích kỷ.
Thậm chí hận cả đứa trẻ.
Thứ anh từng gọi là tình thân—
Giờ chỉ là đám ký sinh hút máu.
Lưu Ngọc Mai lại bảo anh đi vay tiền.
Chu Khải gầm lên, đá đổ ghế.
“Vay ai?! Ai còn cho tôi vay?!”
“Nếu Phương Nhược còn ở đây—”
“Đều tại các người!”
Ánh mắt anh đỏ ngầu khiến bà lùi lại.
Trong bóng tối, anh lần đầu cảm thấy cô độc.
Anh đã có nhiều cơ hội giữ cô lại.
Nhưng lần nào cũng quay lưng.
Giờ đến quay đầu cũng không còn quyền.
15
Sáng sớm, chấp hành viên gõ cửa.
Mùi rác thối khiến họ cũng phải bịt mũi.
Chu Khải ngồi giữa đống rác, như người mất hồn.
Trong tay anh là tấm ảnh cũ.
Ảnh cầu hôn.
Phương Nhược trong ảnh, ánh mắt đầy hy vọng.
“Anh Chu Khải, đã hết hạn, mời phối hợp.”
Giọng nghiêm nghị.
Công nhân vào dọn đồ.
Nhưng chẳng còn gì đáng giá.
Đồ tốt đã bị Phương Nhược thu hồi.
Chỉ còn rác và quần áo cũ.
Lưu Ngọc Mai lao ra giữ sofa.
“Nhà con tôi! Ai dám động!”
“Cướp người!”
Pháp quan không đổi sắc mặt.
Ra hiệu tiếp tục.
Ở đây, trò ăn vạ vô dụng.
Chu Mỹ Linh được khiêng đi.
Tòa án gọi xe cấp cứu vì nhân đạo.
Nhưng tiền — vẫn phải trả.
Chu Khải đứng ngoài đường.
Nhìn cửa bị dán niêm phong.
Quản lý đưa danh sách nợ.
“Phí quản lý và bồi thường vẫn truy thu.”
“Anh đã bị cấm vào khu này.”
Hàng xóm nhìn anh bằng ánh mắt khinh miệt.
Từng là khán giả của sự khoe khoang.
Giờ là người chứng kiến thất bại.
Chu Khải ôm hộp giấy.
Vài áo mốc, ít sữa ẩm.
Đó là tất cả.
Anh đứng giữa phố, không biết đi đâu.
Anh bước vào quán net.
Gõ tên Phương Nhược.
Trên mạng, cô đã là đối tác công ty tư vấn lớn.
Trong ảnh, cô điềm tĩnh, rạng rỡ.
Không có Chu Khải.
Không có gia đình đó.
Không có quá khứ hỗn loạn.
Cô như phẫu thuật chính xác—
Cắt bỏ khối u mang tên anh.
Chu Khải nhìn người phụ nữ xa lạ ấy.
Bỗng hiểu ra.
Cô không trả thù.
Chỉ lấy lại thứ thuộc về mình.
Rồi bước vào thiên đường của cô.
Còn anh—
Trở về địa ngục vốn thuộc về mình.
Anh gục xuống bàn, khóc.
Tiếng khóc bị nhấn chìm trong âm thanh game ồn ào.
Không ai nghe.
Không ai quan tâm.
Bông hoa tự do nở muộn.
Cái giá của ác ý cuối cùng cũng đến.
Người vợ hiền trong mắt anh—
Đã thành một bóng mây không thể chạm tới.