#TTCH 082 Chương 3

Cập nhật lúc: 10-03-2026
Lượt xem: 2

5

【Ghi chép quay phim ngày 28/02/2025】

“Chị Điền, bộ đồ này của em… có đẹp không?”

Tôi đứng trước gương, liên tục chỉnh sửa từng chi tiết trên trang phục.

“Đẹp lắm, Giang Duyệt Hạ… em là người đẹp nhất.”

Điền Dao mỉm cười, lấy bộ tóc giả ra, cẩn thận đội lên đầu tôi.

“Đi thôi, tài xế đang đợi trước cổng bệnh viện rồi.”

Hình ảnh chuyển cảnh, chúng tôi có mặt tại buổi họp báo.

Tôi đeo khẩu trang, chỉ để lộ đôi mắt, lẫn vào đám đông, hoàn toàn không nổi bật.

Cùng lúc đó, trên sân khấu, mẹ tôi đang giới thiệu về công trình nghiên cứu mới của họ.

Sau khi trả lời xong những câu hỏi chuyên môn, người dẫn chương trình hỏi mẹ:

“Bác sĩ Hạ, bà có điều gì khác muốn chia sẻ không?”

Mẹ im lặng một lát, giọng nói lạnh đi vài phần.

“Giang Duyệt Hạ, mẹ biết chắc con sẽ xem tin này.”

“Mẹ chỉ muốn nói… bố con đã qua đời rồi. Con không cần trốn tránh nữa, sẽ không còn ai ép con nữa đâu.”

Bàn tay Điền Dao đang nắm cổ tay tôi khẽ run.

Chị nhìn tôi, giọng đầy lo lắng:

“Giang Duyệt Hạ, em… không sao chứ?”

Ánh mắt tôi lại không hề có sự bi thương như chị nghĩ.

“Chị Điền, chị có nhận ra là mẹ em có vẻ mập hơn trước một chút, sắc mặt cũng hồng hào hơn rồi không?”

“Có vẻ Giang Tiểu Tiểu đã chăm sóc mẹ rất tốt… em yên tâm thật rồi.”

Nói xong, tôi khẽ mỉm cười.

“Chúng ta đưa hoa cho mẹ rồi đi thôi.”

Tôi đưa bó hoa do chính tay mình gói cho trợ lý của mẹ, sau đó quay lưng định rời đi.

“Ơ, khoan đã, một lát nữa hai người có thể chụp ảnh chung với bác sĩ Hạ.”

Trợ lý bất ngờ cất tiếng.

Tôi khựng bước, cuối cùng vẫn ở lại.

Khi chụp ảnh tập thể, tôi cẩn thận đứng ở góc xa nhất, cách mẹ một khoảng.

Lên xe rồi, tôi phóng to bức ảnh trên điện thoại, hết nhìn mẹ lại nhìn chính mình.

“Giang Duyệt Hạ, mẹ hiểu lầm em, còn trách em khiến bố chết… em không giận sao?”

Ánh mắt Điền Dao tràn đầy thương xót.

Tôi khẽ vuốt gương mặt mẹ trên màn hình điện thoại, nhẹ nhàng lắc đầu:

“Mẹ chưa bao giờ trách em.”

Tôi thoát khỏi phần ảnh, mở ra vài tin nhắn gần đây cho chị xem:

【12/02/2025 – Đông Chí vui vẻ, mẹ làm món bánh há cảo trứng hẹ con thích nhất, về nhà nhé.】

【18/02/2025 – Giang Duyệt Hạ, trời gần đây lạnh rồi, nhớ mặc ấm, đừng để bệnh nhé.】

【25/02/2025 – Con gái yêu, mẹ rất nhớ con, dạo này con sống tốt chứ?】

Điền Dao lặng người.

Tôi nhìn thẳng vào ống kính, khóe môi cười, nhưng trong mắt đẫm lệ.

“Mẹ em rất yêu em, chưa từng trách em… dù cho em thật sự đã không cứu bố.”

“Những gì mẹ nói trên sân khấu… chẳng qua là muốn dùng cách khích tướng để buộc em về nhà thôi.”

“Nhưng… em thà mong mẹ ghét em. Như vậy, sau này khi biết em chết… mẹ sẽ đỡ đau lòng hơn.”

【Ghi chép quay phim ngày 04/03/2025】

“Giang Duyệt Hạ, em chắc chắn muốn từ bỏ điều trị sao?”

Điền Dao chắn trước mặt tôi, ngăn tôi thu dọn hành lý.

“Chị Điền… bác sĩ đã nói rõ rồi, cơ hội chữa trị của em rất thấp.”

Tôi ngẩng đầu nhìn chị, nhếch khóe môi nở nụ cười nhạt.

“Thay vì lãng phí những ngày cuối cùng trong bệnh viện… thà tranh thủ lúc còn đi lại được, đi làm những điều em muốn làm.”

“Chị Điền… em xin lỗi, vì cứu em mà mọi người đã tốn quá nhiều tiền.”

Điền Dao sững người, ngồi xuống cạnh tôi, ôm chặt lấy tôi.

“Đừng xin lỗi… là lỗi của bọn chị, là vì bọn chị không đủ khả năng cứu em.”

“Em muốn làm gì… chị sẽ đi cùng em!”

Hình ảnh chuyển cảnh, tới trung tâm thương mại.

Tôi đang đứng trước kệ hàng, chăm chú chọn quà.

“Một tháng nữa là sinh nhật mẹ rồi… mẹ hay bị đau lưng, nên em định mua cho mẹ một máy massage lưng.”

Thanh toán xong, tôi cúi người trên quầy, viết thiệp chúc mừng.

Ống kính định quay lại nội dung tôi viết, nhưng tôi đưa tay chặn lại.

“Không được đâu, đây là bí mật mà.”

6

【Ghi chép quay phim ngày 06/03/2025】

Hình ảnh xuất hiện một tờ giấy ghi chữ:

【Danh sách nguyện vọng của Giang Duyệt Hạ】

Đi xem một buổi hòa nhạc của Ngôi Sao.

Tự thiết kế quy trình tang lễ cho mình.

Được nhìn thấy biển một lần.

Từ ngoài ống kính vang lên giọng Điền Dao:

“Giang Duyệt Hạ, Ngôi Sao là thần tượng đời trước rồi mà, sao tự nhiên lại muốn đi xem concert của anh ấy?”

“Khi còn nhỏ, mỗi lần bố ru tôi ngủ… đều hát bài của Ngôi Sao.”

“Bố nói ông chưa từng được xem live concert của anh ấy, nên em muốn thay bố thực hiện điều ước này.”

Tôi dán vài hình sticker ngôi sao nhỏ lên má, rồi bỏ tấm ảnh của bố vào túi áo.

Xoay người giục Điền Dao, người đang vụng về bắt chước dán sticker theo tôi:

“Chị Điền, nhanh lên nào, không thì muộn mất!”

Đến nơi tổ chức concert, xung quanh rực rỡ và náo nhiệt.

Tôi nắm tay Điền Dao bằng một tay, tay còn lại giơ cao gậy phát sáng, lắc lư theo nhạc, hát to hết mình.

Trong những khung hình, hoàn toàn không ai nghĩ tôi là một bệnh nhân ung thư.

Giữa chừng, vài lần tôi gần như đứng không vững, phải tựa vào vai Điền Dao, thở gấp từng hơi.

Bài hát cuối cùng kết thúc, dải ruy băng sắc màu bay đầy trời.

Mọi người nhắm mắt lại, bắt đầu ước nguyện.

Trong tiếng reo hò rộn ràng, tôi lớn tiếng hét lên:

“Bố mẹ, con yêu hai người… yêu siêu siêu nhiều!”

Đến tận khi concert kết thúc, tôi vẫn chưa thoát khỏi cơn phấn khích.

“Chị Điền… em thấy mọi thứ cứ như mơ vậy.”

“Lúc xem concert, em quên mất là mình đang bệnh, cảm giác cơ thể như tràn đầy năng lượng.”

“Giá mà ngày xưa em đưa bố đi xem một buổi… biết đâu ông sẽ không ra đi sớm như thế…”

Điền Dao không trả lời.

Chị lặng lẽ quay người, lén lau đi giọt nước mắt.

【Ghi chép quay phim ngày 10/03/2025】

Tôi lựa trong số những bức ảnh Điền Dao chụp, chọn một tấm để làm ảnh di ảnh.

Ống kính lia vào màn hình máy tính, nơi hiển thị tấm ảnh đó.

Ngoài ống kính, giọng tôi vang lên:

“Giúp em chỉnh mặt bầu hơn chút được không… nhìn thế này gầy quá, như con khỉ ấy.”

“Cả đôi mắt nữa, chỉnh cho hai bên cân xứng hơn nhé, bên to bên nhỏ rõ quá.”

“Với lại, mấy vết đốm trên mặt nhớ xóa sạch, trước kia em đâu có tàn nhang đâu.”

Sau khi ảnh được chỉnh theo yêu cầu, rửa ra bản in.

Tôi hài lòng mỉm cười:

“Đấy, như thế mới được. Chết rồi cũng phải làm nữ quỷ xinh đẹp nhất.”

Khóe mắt Điền Dao đỏ hoe.

“Giang Duyệt Hạ…”

Tôi mỉm cười an ủi chị, khoác tay chị cùng đi đến nghĩa trang.

Đi dạo một vòng quanh đó, tôi chỉ vào một khoảng đất trống xa nhất, cách xa mộ bố.

“Chỗ này đi, em thích nơi này.”

Điền Dao mím chặt môi, do dự thật lâu rồi mới mở lời:

“Chỗ cạnh bố em vẫn còn trống, hay chọn ở đó nhé… chuyện tiền nong em lo được.”

“Không phải vì tiền đâu.”

Tôi bất giác trở nên nghiêm túc, nét mặt cũng thay đổi hẳn.

“Em không biết mình còn sống được bao lâu… ít nhất giấu được lúc nào thì giấu… Em không muốn đến một ngày, mẹ sang thăm bố, lại phát hiện em cũng sắp chết.”

Điền Dao quay mặt sang chỗ khác, không nhìn tôi nữa.

Tôi chú ý thấy bờ vai chị run rẩy không ngừng, liền bước lên ôm chặt lấy chị.

“Chị Điền… bây giờ chị cứ khóc đi, nhưng khi em chết rồi thì không được khóc nữa nhé.”

Giọng Điền Dao nghẹn lại.

“Đừng chết… có được không?”

Tôi bật cười khẽ một tiếng, giọng cố gắng tươi tỉnh:

“Vậy thì… để em xuống dưới thương lượng với Diêm Vương một chút, chị hỏa táng em chậm vài ngày, xem có được không.”

“Giang Duyệt Hạ, đến giờ này rồi mà em vẫn còn tâm trạng đùa giỡn?”

Điền Dao quay người lại, đôi mắt đỏ hoe sưng mọng.

“Được rồi, được rồi… em chỉ trêu chị thôi mà. Nào, chúng ta còn phải đi chọn đồ lễ nữa đấy.”

Tới cửa hàng đồ cúng tang lễ.

Nhìn những món đồ lễ xếp kín trên kệ, tôi hoa cả mắt, không biết nên chọn cái gì.

Điền Dao ôm tới trước mặt tôi ba căn biệt thự giấy cùng tám túi vàng mã lớn.

“Giang Duyệt Hạ, chị đảm bảo em xuống dưới sẽ thành… nữ đại gia!”

Tôi bật cười thành tiếng.

Nhưng đang cười… nước mắt lại trào ra.

“Chị Điền… chị thật tốt với em.”

7

【Ghi chép quay phim ngày 27/03/2025】

Tôi lại được đưa vào viện, nằm điều trị suốt nửa tháng, cuối cùng cũng có thể đứng dậy đi lại được.

Lần này, khung cảnh quay chuyển đến bãi biển.

“Giang Duyệt Hạ! Cái trò đùa khi nãy của em chẳng buồn cười chút nào hết!”

“Em có biết bọn chị bị em dọa chết khiếp không?! Nếu em còn thế nữa, chị cấm em rời khỏi bệnh viện luôn đấy!”

Tiếng Điền Dao vang lên ngoài ống kính, đầy giận dữ lẫn lo lắng.

Tôi làm bộ mặt vô tội, nhún vai:

“Em chỉ không muốn sau này chết rồi, mọi người nghĩ em đáng thương quá… nên mới muốn làm bầu không khí nhẹ nhàng hơn thôi.”

“Được rồi mà… em hứa lần sau sẽ không làm vậy nữa, chị đừng giận nhé.”

Điền Dao vừa bực vừa bất lực:

“Thôi được, được… lần này chiều em.”

Tôi bật cười khẽ, vừa lau nước mắt, vừa quay sang ống kính, tiếp tục nói:

“Mẹ… con không biết mẹ có bao giờ thấy được video này không.”

“Nhưng con muốn nói với mẹ… con thực sự đã rất cố gắng chống chọi với ung thư. Vốn dĩ, con muốn đợi đến khi khỏi bệnh, sẽ tự mình nói với mẹ mọi chuyện.”

“Nhưng mà… con chữa không khỏi nữa rồi. Bác sĩ nói… tế bào ung thư đã di căn quá nhanh… bây giờ đã muộn rồi.”

“Con… con thật sự không hề muốn chết. Con rất sợ… sợ sẽ không bao giờ được gặp lại mẹ nữa… sợ cái chết sẽ rất đau đớn.”

“Con mỗi lần nói từ bỏ… thật ra đều vì sợ… sợ phải nghe thêm những tin xấu.”

“Mỗi lần hóa trị, con đều có một tia hy vọng… nhưng cuối cùng hy vọng ấy lại tan biến… Con tuyệt vọng đến mức… mệt mỏi lắm rồi.”

Nói đến đây, nước mắt tôi rơi không ngừng.

Cuối cùng, cảm xúc vỡ òa, tôi quay lưng bỏ chạy, tránh khỏi ống kính.

Máy quay không đuổi theo, chỉ quay bóng lưng nhỏ bé của tôi từ xa.

Nửa tiếng sau, tôi quay lại, ôm một trái dừa, ngồi trước ống kính.

Vừa cắm ống hút uống dừa, vừa lên tiếng:

“Nước dừa này ngon thật… hôm nay em đã uống hết ba trái rồi đó.”

“Chị Điền bảo đây là trái cuối cùng, không cho em uống thêm nữa.”

Tôi cười ranh mãnh, nghiêng đầu thì thầm:

“Nhưng mà… tối nay em định sẽ lén…”

Lời còn chưa nói xong, máu bất ngờ trào ra từ miệng tôi.

Khung hình hỗn loạn, tiếng kêu thất thanh vang lên.

Màn hình bỗng tối đen.

【Ghi chép quay phim ngày 28/03/2025】

Màn hình sáng trở lại.

Lúc này, tôi đang nằm trên giường bệnh, khắp người cắm đầy ống dẫn truyền dịch.

Tôi cố gắng mở miệng, phát ra tiếng run rẩy yếu ớt.

“Mẹ… mẹ ơi…”