#TTCH 496 Chương 4

Cập nhật lúc: 22-04-2026
Lượt xem: 0

12

Những ngày tiếp theo trong lịch trình đều nhẹ nhàng và dễ chịu.

Chỉ trừ ngày phải rời đi, tổ chương trình nói sẽ tặng cho chúng tôi một bất ngờ.

Tôi đầy mong chờ.

Kết quả, cái gọi là bất ngờ chính là… nhét cả sáu người chúng tôi vào một trò chơi trốn thoát khỏi phòng kín.

Vừa bịt mắt xong, cảm giác căng thẳng lập tức ập đến.

Bàn tay tôi đặt trên vai Dương Tự không ngừng run rẩy.

Hứa Ngôn đề nghị chia nhau ra tìm manh mối.

Càng đi sâu vào bên trong, tôi càng thấy sợ.

Tôi ôm chặt lấy Triệu Mông, từng bước chậm rãi tiến về phía trước.

Mười phút đi được mười mét, cuối cùng cũng tới trước một cánh cửa đóng chặt.

Tôi ra hiệu bằng mắt bảo Triệu Mông mở cửa.

Nó lắc đầu như điên: “Chị là chị, chị đẩy đi.”

“Em là em, em đẩy đi.”

“Chị đẩy.”

“Em đẩy.”

Cứ thế đôi co “chị đẩy – em đẩy” suốt năm phút.

Cuối cùng cả hai đành quyết định cùng đẩy.

Tôi lấy hết can đảm đưa tay ra.

Không có chuyện gì xảy ra.

Tôi thở phào, thử bước vào trong một bước.

Đột nhiên, một con ma nữ tóc đen xuất hiện mà không báo trước.

Gương mặt nó trắng bệch, đôi mắt đen thẳm nhìn chằm chằm vào tôi.

“A a a——” Tôi hét toáng lên, đầu óc trống rỗng, lập tức quay đầu bỏ chạy.

Đèn đúng lúc đó vụt tắt.

Căn phòng tối om, đưa tay ra cũng không thấy gì.

Trong lúc hoảng loạn tôi đâm sầm vào lồng ngực rắn chắc của Dương Tự, bị anh ấy ôm chặt vào lòng.

Cơ thể anh lập tức cứng lại, nhưng vẫn dịu dàng xoa đầu tôi.

“Đừng sợ, toàn là người giả trang thôi, anh ở đây rồi.”

“Nếu em sợ quá thì có thể nắm tay anh.”

Giữa bị dân mạng mắng chết và bị dọa chết, tôi chọn bị mắng chết.

Tôi nắm chặt lấy cánh tay Dương Tự.

Dù vậy, những con ma xuất hiện bất thình lình, những khuôn mặt bất ngờ hiện lên trong gương, khiến tôi sợ hồn bay phách lạc.

Tôi vừa khóc vừa hét: “Tôi muốn về nhà! Tôi muốn về nhà!”

Trong bộ đàm cũng vang lên tiếng la hét khắp nơi. “Aaaa! Cứu tôi với! Tôi không chơi nữa!”

【Hứa Ngôn một mình bị hai cô gái bám dính, vừa tội vừa buồn cười.】

【Aaaaa Dương Tự quá chuẩn bạn trai luôn rồi!】

【Không ai để ý, nhưng Triệu Mông đã tách đoàn từ lúc nào rồi.】

【Vocal! Khuôn mặt ma vừa xuất hiện suýt làm tôi ngất.】

Trước khi chơi, không ai nói cho tôi biết trò này đáng sợ đến thế.

Phải đến lúc ngồi lên máy bay, tôi mới lấy lại tinh thần.

Từ nay về sau, cứ chương trình nào dính đến “phòng kín trốn thoát”, tôi xin kiếu!

Mạng sống là trên hết.

Vừa xuống máy bay, tôi nhận được điện thoại của bạn thân.

“Ninh Ninh, có người bóc phốt mày từng bắt nạt bạn học thời đại học.

Dân mạng còn ghép lời Tống Trúc nói trong show lại, đều cho rằng người bắt nạt cô ấy chính là mày.”

“Giờ chuyện này đã lên hot search rồi. Mày định xử lý thế nào?”

13

Tôi nghĩ mãi mà không hiểu nổi.

Tôi với Tống Trúc đâu có mối liên hệ gì, sao lại có thể nói là tôi bắt nạt cô ta?

Bạn thân tôi phẫn nộ nói: “Tôi thấy chắc chắn là Tống Trúc giở trò sau lưng! Chính cô ta mới là kẻ bắt nạt, giờ lại dám bóp méo sự thật, lật trắng thay đen, kẻ xấu kêu oan trước!”

“Nói thật nhé, hồi đại học mày không nên mềm lòng mà tha cho cô ta!”

Với những người và chuyện không quan trọng, tôi thường chẳng để tâm.

Tôi khẽ hỏi: “Lúc đại học tao có quen Tống Trúc à?”

“Tống Trúc chính là Trịnh Lê đấy, dù giờ cô ta đã sửa đến nỗi không còn giống trước nữa, nhưng những chuyện cô ta làm mày không quên đâu nhỉ.”

“Trịnh Lê nào cơ?”

“Chính là con nhỏ hồi năm hai đại học mang dao lên lớp nói sẽ đâm mày đó!”

Theo lời kể của cô ấy, ký ức đã bị tôi vùi sâu trong não bắt đầu dần dần sống lại.

Tầm tám chín năm trước, khi đó tôi mới vào năm hai, là bạn cùng lớp với Trịnh Lê.

Trong giờ giải lao của một tiết đại học đại cương, Tôi xem được một video kỳ quặc, đưa cho bạn thân xem rồi buột miệng chê:

“Cô này tự ti, nhạy cảm, hành xử chẳng giống ai, cứ như bị điên.”

Đúng lúc ấy, Trịnh Lê – người ngồi cách tôi một dãy ghế – đột ngột đứng dậy, chỉ vào mặt tôi mà hét lớn trước mặt tất cả bạn học và giảng viên.

“Lâm Ninh, mày cút ra đây cho tao!”

Tôi hoảng sợ đến mức suýt làm rơi điện thoại.

Cả giảng đường im phăng phắc.

Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía hai chúng tôi, đầy vẻ hóng chuyện.

Tôi bối rối. Tôi đâu có làm gì, sao lại bị nhắm vào? Tôi vẫn ngồi yên.

Trịnh Lê trừng mắt nhìn tôi: “Mày chột dạ rồi à? Có gan làm mà không có gan nhận sao?”

Bạn thân tôi vỗ vai tôi trấn an rồi đứng dậy đối chất: “Ai chột dạ chứ? Có giỏi thì nói rõ luôn ở đây xem nào!”

“Tôi cũng muốn biết xem cô phát điên cái gì.”

Gương mặt Trịnh Lê vặn vẹo vì tức giận: “Được, là mày ép tao đấy Lâm Ninh, đừng trách tao vạch trần bộ mặt thật của mày!”

Tôi khoanh tay lại: “Cô nói đi.”

“Mày vừa nói xấu tao, còn chửi tao, đừng có chối, tao nghe từng chữ một!”

Các bạn xung quanh bắt đầu xì xào: “Không ngờ Lâm Ninh lại là người như vậy, không biết sau lưng có nói xấu tụi mình không.”

“Tụi mày không thấy vẻ ngoài cô ta nhìn là biết kiểu người ‘mean’ rồi à?”

Tôi hít sâu, cố đè nén cơn giận, giơ màn hình điện thoại lên: “Tôi rõ ràng đang nói về cô gái trong video này, cô tự gán mình vào làm gì?”

“Da cô nhạy cảm vậy luôn à?”

Cô ta lùi lại một bước, lắp bắp: “Không thể nào! Mày nói dối! Tao nghe rõ ràng mày chửi tao!”

Lúc này, một bạn học phía sau tôi lên tiếng: “Ờm… tôi làm chứng là Lâm Ninh không nói dối.”

Tống Trúc – à không, Trịnh Lê – bắt đầu hoảng loạn: “Tôi không tin! Tụi mày là một phe!”

Cuối cùng giáo viên phải đứng ra yêu cầu cô ta xin lỗi, thì mọi chuyện mới lắng xuống.

Tôi tưởng mọi việc dừng lại ở đó.

Không ngờ chỉ hai ngày sau,Trịnh Lê đập mạnh con dao lên bàn tôi, dọa rằng nếu tôi còn khiến cô ta khó chịu, cô ta sẽ đâm tôi một nhát.

Bị vu oan một cách vô lý, tôi chỉ cảm thấy khó hiểu.

Lớp trưởng nhẹ nhàng khuyên cô ta bình tĩnh.

Bạn học khác nhanh tay giấu con dao đi.

Giáo viên sợ cô ta nghĩ quẩn, bỏ cả tiết học để ngồi khuyên nhủ cả buổi chiều.

Sau đó Trịnh Lê viện lý do sức khỏe để xin bảo lưu học.

Từ đó, tôi không gặp lại cô ta nữa.

Lúc gặp Tống Trúc trong chương trình, tôi hoàn toàn không hề nghĩ cô ta chính là Trịnh Lê.

14

Tống Trúc đăng bài cảm ơn mọi người đã an ủi cô ta.

Trong giới, những người đối địch với tôi thì nhân cơ hội đổ thêm dầu vào lửa, thả tim các bài bôi nhọ tôi.

Phần bình luận và tin nhắn riêng tư của tôi hoàn toàn bị chiếm đóng.

【Chị đại bắt nạt cút khỏi giới giải trí đi!】

【Chị đại bắt nạt, chẳng phải vì ghen tị Tống Trúc xinh hơn, giỏi hơn mày sao? Đo thử độ pH của mày đi, vừa chua vừa độc.】

【Độc ác đã khắc vào xương rồi, chết sớm chút đi, đừng hại thêm ai nữa!】

Bên tai tôi vang lên một giọng nói lo lắng: “Đừng đọc mấy lời dơ bẩn đó nữa, ảnh hưởng tâm trạng lắm.”

Tôi ngơ ngác nhìn Dương Tự bên cạnh. Ánh mắt anh ấy nghiêm túc chưa từng thấy.

“Tôi tin cậu không phải người như vậy.”

Tiếng tim đập vang dội như sấm bên tai. Tôi khàn giọng nói: “Cảm ơn anh.”

“Cần giúp đỡ không? Tôi quen một luật sư rất giỏi kiện tụng.”

Tôi vừa định gật đầu thì Dương Tự như sực nhớ ra gì đó, đột nhiên đập tay lên trán:

“Xin lỗi, tôi quên mất là cậu có thể nhờ Hà Vũ Xuyên giúp rồi.”

Sao lại đột nhiên nhắc đến Hà Vũ Xuyên? Anh ta liên quan gì chứ.

“Cẩn thận!”

Dương Tự đột ngột túm chặt cổ tay tôi, kéo mạnh tôi vào lòng anh ấy.

“Lâm Ninh, con tiện nhân này! Mày dám bắt nạt chị Tống Trúc của tao, đi chết đi!”

Âm thanh chai thủy tinh vỡ vang lên chát chúa bên tai.

Những mảnh vỡ bắn tung tóe, sượt qua má tôi.

Tôi hoảng sợ tột độ, không dám tưởng tượng nếu chai đó đập trúng đầu mình thì hậu quả sẽ ra sao.

15

Tôi về đến nhà, việc đầu tiên là liên hệ luật sư, kiện từng người một trong số những cư dân mạng đã mắng chửi tôi.

Không ít bạn học đại học đã đứng ra nói giúp tôi.

【Tống Trúc thu lại cái vẻ mặt nạn nhân của cô đi! Năm đó chuyện này rùm beng đến mức ai chẳng biết là cô bắt nạt Lâm Ninh. Vào lớp còn mang theo dao gọt hoa quả, dọa đâm Lâm Ninh, chẳng lẽ cô quên hết rồi?】

【Tống Trúc hồi đại học đầu óc có vấn đề, bao năm rồi vẫn chưa chữa khỏi à?】

【Lâm Ninh thật xui xẻo, tự dưng dính vào cô đúng là tai họa tám kiếp.】

Những cư dân mạng hiểu rõ sự tình cũng bắt đầu bóc phốt.

【Do bị tổn thương từ gia đình, Tống Trúc có vấn đề tâm lý từ hồi cấp 3, đến đại học còn phải nghỉ học hai năm.

Sau đó làm KOL, PTTM đến mức không còn nhận ra, rồi nhờ quen biết đại gia mà vào showbiz đóng phim, diễn dở kinh hoàng mà vẫn nổi được, đúng là làm minh tinh giờ dễ thật.】

Tôi gửi thư luật sư cho Tống Trúc, kiện cô ta vì tội phỉ báng và bịa đặt.

Dư luận hoàn toàn xoay chiều.

Trên hot search như mưa gió bão bùng, quần chúng phẫn nộ, các nền tảng liên tục tung tin xấu về cô ta.

Nào là nóng tính, bắt nạt diễn viên mới trên phim trường, biết rõ vẫn làm “bé ba”…

Các nhãn hàng lần lượt tuyên bố cắt hợp đồng với cô ta.

Tống Trúc phải gánh khoản bồi thường vi phạm hợp đồng khổng lồ.

Số tiền kiếm được mấy năm nay không đủ trả nợ.

16

Cuối cùng thì cơn bão này cũng qua đi, cuộc sống của tôi trở lại yên bình.

Sau khi nổi tiếng nhờ show truyền hình, tôi thành công vươn lên hàng nữ minh tinh tuyến hai, nhận được nhiều hợp đồng quảng cáo và lời mời chụp tạp chí, kịch bản phim gửi tới nhiều không đếm xuể.

Giữa bộn bề công việc, thoáng chốc đến sinh nhật tôi.

Em gái nói muốn tặng tôi một bất ngờ, tự lái xe đưa tôi đến nhà hàng trên đỉnh núi.

Lạ thay, hôm nay không có khách nào cả.

“Đoàng! Đoàng! Đoàng!” Những chùm pháo hoa rực rỡ nổ tung giữa bầu trời đêm.

Tôi chợt nhận ra điều gì đó, quay người lại — chỉ thấy Dương Tự đang từ từ bước tới giữa khung cảnh pháo hoa đầy trời.

Ánh mắt anh ấy chan chứa ý cười, giọng nói dịu dàng: “Chúc mừng sinh nhật.” “Cảm ơn.”Tôi đón lấy bó hoa hồng Ecuador từ tay anh ấy.

Dương Tự khẽ ửng đỏ tai: “Tôi có chuyện muốn nói với cậu.”

Tôi theo phản xạ định từ chối: “Cậu thì——”

Anh ấy lập tức nói chen vào: “Nếu cậu không thích cậu ta, có thể cân nhắc đến tôi được không? Tôi đã thích cậu rất lâu rồi.”

Vừa nói xong, anh ấy bổ sung thật nhanh:”Tôi chỉ tiện miệng hỏi thôi, cậu đừng áp lực.”

Dương Tự nín thở, lông mi dài khẽ run, ngẩng đầu nhìn tôi một cái rồi nhanh chóng cúi xuống.

“Muốn biết câu trả lời của tôi không?”

Anh ấy háo hức gật đầu: “Muốn!”

“Vậy thì nhắm mắt lại.”

Anh ngoan ngoãn nhắm mắt.

Tôi kiễng chân, ngẩng đầu hôn nhẹ lên đôi môi mỏng phớt hồng của anh, nhẹ như chuồn chuồn lướt nước, chỉ thoáng chạm rồi rời.

Thế nhưng Dương Tự nắm chặt cổ tay tôi.

Đôi mắt anh lấp lánh ánh sáng vui sướng, giọng nói run run: “Vậy là… cậu cũng thích tôi? Đồng ý ở bên tôi rồi đúng không?!”

Tôi mỉm cười, ánh mắt tràn ngập dịu dàng: “Ừ, thích.”