#TTCH 496 Chương 2

Cập nhật lúc: 22-04-2026
Lượt xem: 0

“Á á, em sao lại ăn dâu tây!?” – Tôi trừng lớn mắt, hoảng hốt lao tới bóp cổ cô ấy, móc miệng, “Mau nhả ra!”

Bình luận nổ tung:

【WTF!! Lâm Ninh đang làm gì vậy, cố ý giết người à!?】

【Bố mẹ thiên vị, chị gái độc ác, Triệu Mông từ nhỏ đã sống trong địa ngục như vậy, đáng thương quá.】

【Mau cắt đứt quan hệ với họ đi, đừng để bị hút máu nữa!】

【Đang livestream đấy nhé, Lâm tỷ dám bóp cổ Mông Mông trước mặt cả nước, không dám tưởng tượng bình thường sẽ đối xử thế nào.】

Triệu Mông khó khăn nuốt xong dâu tây.

Chốc lát sau, đôi mắt cô ấy ánh lên sự thỏa mãn, hé miệng cười: “Hí hí, em ăn hết rồi.”

Trong tiếng hét chói tai của tôi, cô nói: “Lớn lên rồi, đứa con đầu tiên em nuôi là chính mình.”

Tôi cuống cuồng tìm điện thoại, sốt ruột hỏi:

“Có ai thấy điện thoại của tôi không?”

“Mau gọi 120 đi!”

Mọi người nhìn tôi đầy khó hiểu.

Một chiếc điện thoại bất ngờ xuất hiện trước mặt tôi.

Lần theo ngón tay trắng trẻo thon dài, tôi ngước lên thấy khuôn mặt thanh tú của Dương Tự, liền cảm kích cảm ơn anh.

Tai anh ấy hơi đỏ: “Thấy chị gấp quá nên mới đưa điện thoại, chứ không phải tôi chủ động muốn cho mượn đâu.”

Tôi: “……”

Sắc mặt Triệu Mông càng lúc càng đỏ, lẩm bẩm:

“Sao em thấy miệng mình ngứa quá, thở không nổi, đầu cũng chóng mặt nữa…”

Giọng tôi sắc nhọn: “Em bị dị ứng với dâu tây mà!!”

Cô ấy phì cười: “Chị à, chị đừng đùa nữa, sao em có thể dị ứng dâu tây được chứ!”

Tôi vừa bấm gọi 120, Triệu Mông đã ngất xỉu.

Cùng lúc đó, bình luận trên màn hình livestream sôi nổi vô cùng.

【Chị gái à ,làm ơn đi mà……】

【Lâm Ninh: Xin ông trời, hãy phân rõ trung gian! Tôi thật sự không phải chị gái ác độc!】

【Bảo sao Triệu Mông luôn cảm thấy mình từ nhỏ chưa từng ăn dâu tây, hóa ra mỗi lần ăn xong đều ngất xỉu, rồi mất trí nhớ.】

【Triệu · hội chứng hay quên · cô nàng tham ăn · Mông cái gì cũng muốn ăn.】

【Lâm Ninh: Đút cho tôi đậu phộng.】

【Đừng bắt nạt cô gái ngoan hiền Lâm Ninh nữa mà, cô ấy chẳng độc ác chút nào!】

【Triệu Mông chỉ nhớ những tổn thương mà gia đình gây ra cho cô ấy, lại chẳng hề nhắc đến tổn thương cô ấy gây ra cho gia đình.】

【Biết rõ Triệu Mông dị ứng dâu tây mà mẹ cô ấy vẫn mua dâu, chẳng phải là thiên vị Lâm Ninh sao?】

6

Trường quay loạn như nồi lẩu thập cẩm.

May mà xe cứu thương đến rất nhanh.

Triệu Mông lại một lần nữa mở mắt ra, nhìn thấy mẹ và tôi trong phòng bệnh, ngơ ngác hỏi:

“Mẹ, chị, chuyện gì xảy ra với con vậy?”

“Con đang ghi hình chương trình mà?”

Tôi và mẹ nhìn nhau, lập tức nhận ra vẻ bất lực trên mặt đối phương.

Từ khi Triệu Mông được chẩn đoán dị ứng dâu tây lúc ba tuổi, mẹ đã không bao giờ mua dâu nữa.

Lúc Triệu Mông học lớp hai, một lần tôi thèm dâu quá nên nài nỉ mẹ mua cho một ký. Nhân lúc nó ra ngoài chơi với bạn, tôi lẻn vào phòng trốn ăn vụng.

Không ngờ nó quay lại bất ngờ, thừa lúc tôi không chú ý liền cướp lấy một quả dâu và chạy đi, rồi lại tự đưa mình vào bệnh viện.

Lúc nó tỉnh lại, phản ứng y hệt hôm nay – hoàn toàn không nhớ gì cả.

Chúng tôi đã nhiều lần cảnh báo Triệu Mông đừng ăn dâu, tưởng đâu nó đã khắc ghi trong lòng, nào ngờ điều nó nhớ kỹ nhất là mẹ không cho nó ăn dâu, chỉ cho tôi ăn.

Tôi lắp ốp điện thoại ghi dòng chữ “Tôi bị dị ứng dâu tây” vào máy nó, đồng thời phát lặp đoạn video nó tranh cãi cho rằng mẹ thiên vị, không cho nó ăn dâu.

Triệu Mông xấu hổ đến muốn chui xuống đất trốn.

Mẹ nhéo má nó, nghiến răng nói:

“Còn dám nói mẹ thiên vị à? Với những chuyện mày làm hồi nhỏ, nếu mẹ thật sự thiên vị chị mày thì đã vứt mày từ lâu rồi!”

Triệu Mông chắp tay, làm nũng cầu xin tha thứ:

“Mẹ yêu quý cao sang và chị gái thân yêu ơi, đừng giận nữa mà, con thật sự biết sai rồi.”

“Tạm tha cho mày lần này đó.”

7

Chờ tôi và Triệu Mông quay lại homestay, đã là ba ngày sau.

Tụi tôi về rất sớm, những người khác còn chưa thức dậy.

Tôi vào bếp luộc một ít trứng và bắp, rửa rau sạch sẽ, chuẩn bị làm sandwich.

Bỗng phía sau vang lên một giọng nói đầy bất ngờ: “Hai người về rồi à?”

Tôi quay đầu lại, đâm sầm vào lòng Dương Tự.

Chóp mũi tôi thoang thoảng mùi sữa tắm thơm dịu.

Dương Tự lùi một bước: “Xin lỗi.” “Không sao.”

Tôi lịch sự hỏi: “Tôi luộc bắp và trứng, anh có muốn ăn không?”

Anh ấy ngập ngừng một chút:

“Tôi muốn ăn sandwich trứng và thịt xông khói do chị làm, được không?”

Tôi cứ tưởng Dương Tự sẽ từ chối, ai ngờ anh ấy lại chẳng khách sáo gì.

Tôi sững người một chút, theo phản xạ nói:

“Hả?”

“Thôi bỏ đi, tôi cũng không thật sự muốn ăn cho lắm.”

Anh quay lưng bước nhanh ra khỏi bếp.

Tôi cứ tưởng thời gian còn sớm, không ai để ý đến tôi và Dương Tự.

Không ngờ vừa bưng bữa sáng bước ra khỏi bếp, ánh mắt tôi vô tình lướt qua màn hình lớn – bình luận đang cuộn lên không ngừng.

【Tôi thay đổi cái nhìn về Lâm Ninh rồi! Cô ấy thật sự rất tốt, thử nghĩ xem, sáng sớm thức dậy đã có người chuẩn bị sẵn bữa sáng đặt trước mặt tôi, tôi sẽ yêu cô ấy biết bao nhiêu.】

【Tôi vừa đi xem lại trailer, rõ ràng Triệu Mông chỉ đang đùa thôi mà, người độc ác thì nhìn ai cũng thấy độc ác.】

【Những ai nói Lâm Ninh độc ác chẳng lẽ không có chị em gái à?】

【Buồn cười nhất là còn có người đòi thay Triệu Mông cắt đứt quan hệ với gia đình.】

【Bị hiểu lầm là số phận của người dám lên tiếng.】

【Triệu Mông lấy nỗi đau ra làm trò đùa, các người không nhận ra sao, lại còn thấy buồn cười nữa, buồn cười ở đâu?】

Cuối cùng cũng có người ngoài lên tiếng bênh vực tôi rồi! Tôi lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.

“Wow, sandwich này.”

Tống Trúc vừa từ tầng hai bước xuống liền reo lên, cầm sandwich lên cắn một miếng.

“Cái đó là tôi—”

Định nói là để dành cho Triệu Mông, nhưng mấy chữ đó nghẹn lại trong cổ họng, chưa kịp nói ra.

Ngay giây sau, Tống Trúc đột nhiên cúi người nôn ra. “Có trứng à?!”

Cô ấy ngẩng đầu lên dữ dội, trừng mắt nhìn tôi đầy không thể tin nổi:

“Tại sao lại cho trứng vào sandwich? Cô muốn giết tôi à?!”

8

【666, chị gái ác độc không thèm diễn nữa luôn, sao cô ta không chết đi cho rồi.】

【Cô ta còn dựng persona người tốt thật thà nữa, tôi chịu hết nổi rồi.】

【Mắt mấy người là để thở à? Không thấy rõ là chính Tống Trúc tự cầm sandwich lên ăn sao? Ăn xong còn quay lại đổ lỗi, Lâm Ninh đúng là họa từ trên trời rơi xuống.】

【Bạn ở trên bớt nói đi, chuyện này nghiêm trọng lắm đấy.】

“Tôi—”

Tống Trúc cắt ngang lời tôi, tỏ vẻ rộng lượng nói: “Tôi là người không thích chấp nhặt đâu, chị xin lỗi tôi một câu thì coi như chuyện này bỏ qua.”

“Tôi đề nghị chị đem cái mặt dày đó hiến cho bộ quốc phòng, mặt chị dày đến mức đạn pháo cũng không xuyên nổi đấy.”

Dương Tự bỗng nhiên từ một góc nào đó bước ra, lạnh lùng liếc nhìn Tống Trúc “Sandwich đó là Lâm Ninh chuẩn bị cho em gái cô ấy, cô không hỏi han gì đã cầm lên ăn, ăn rồi còn đổ ngược lại, cạn lời thật.”

Ánh mắt cô ấy dao động, lí nhí: “Tôi… tôi tưởng là chương trình chuẩn bị.”

Dương Tự bật cười khẩy, nhìn chằm chằm vào chiếc sandwich trong tay cô ta.

“Vài ngày nay, chương trình từng chuẩn bị bữa sáng cho chúng ta lúc nào chưa?”

“Vả lại cô vừa mới hỏi tại sao Lâm Ninh lại cho trứng vào sandwich, nghĩa là cô biết là cô ấy làm, não trái với não phải của cô đánh nhau à?”

Sắc mặt Tống Trúc trắng bệch: “Tôi…”

Vạn Khê bước ra hoà giải: “Bình tĩnh bình tĩnh, cô ấy đâu cố ý đâu.”

Đạo diễn đúng lúc lên tiếng cắt ngang vụ việc.

“Mỗi người bốc một tờ giấy, bên trong là địa điểm các bạn sẽ đi làm sáng nay, hai người một nhóm, số tiền các bạn kiếm được sẽ quyết định tối nay được ăn tiệc hay uống cháo trắng.”

Tôi bốc trúng địa điểm là quán cà phê. Mặt tôi thoáng nét khó xử. Tôi không biết vẽ hình trên cà phê…

Tống Trúc bên cạnh liếc qua tờ giấy của tôi: “Muốn đổi với tôi không? Tôi bốc trúng đi hái chè.”

Tôi bán tín bán nghi nhìn cô ấy: “Thật không đó?” “Tất nhiên là thật! Coi như là tôi bù lỗi vụ lúc nãy nha.”

Tôi vui vẻ đồng ý: “Vậy tôi đổi với cô.”