#TTCH 490 Chương 6
“Khương Từ, đời trước là anh sai, anh khốn nạn, anh mù quáng!”
“Anh hối hận rồi, anh thực sự hối hận rồi!”
“Anh không nên đối xử với em như vậy, anh không nên nói những lời đó làm tổn thương em…”
Anh xin lỗi lộn xộn không mạch lạc, giống hệt 1 đứa trẻ làm sai.
Nếu là ở đời trước, nghe được những lời này của anh, chắc tôi sẽ vui sướng đến phát điên.
Nhưng bây giờ, tôi chỉ thấy mỉa mai.
“Sự hối hận của anh, quá muộn màng rồi.”
Tôi hất mạnh tay anh ra, kéo vali, bước đi không ngoảnh đầu về phía lề đường.
“Khương Từ!” Anh gào thét tên tôi đến xé lòng ở phía sau.
Tôi không dừng bước.
Tôi gọi 1 chiếc taxi, kiên quyết rời khỏi Vân Hải.
Lần này, tôi không nói cho bất kỳ ai biết điểm đến của mình.
Tôi đi đến 1 tòa thành cổ ở vùng Tây Bắc. Nơi đó cát vàng tung bay, cổ kính và thê lương.
Tôi thuê 1 khoảng sân nhỏ, hằng ngày ngắm bình minh hoàng hôn, dạo bước trên những con phố cổ, học theo người dân địa phương làm 1 vài món đồ thủ công.
Tôi cứ tưởng, cuối cùng mình cũng có thể rũ bỏ triệt để quá khứ.
Nhưng tôi vẫn quá ngây thơ rồi.
1 tháng sau, Lục Cảnh Từ lại xuất hiện trước mặt tôi.
Anh cứ đứng ở cửa sân nhỏ của tôi, gió cát thổi rối tung tóc anh, khiến anh trông có vẻ chật vật.
Nhưng ánh mắt của anh, lại kiên định hơn bất cứ lúc nào trước đây.
“Khương Từ,” anh nhìn tôi, rành rọt từng chữ, “Lần này, cho dù em có trốn đến chân trời góc bể, anh cũng sẽ không buông tay nữa đâu.”
Tôi nhìn anh, cõi lòng mệt mỏi đến cùng cực.
“Lục Cảnh Từ, rốt cuộc anh muốn như thế nào?”
“Anh muốn em ở lại bên cạnh anh.” Anh bước lên trước, cố gắng nắm lấy tay tôi.
Tôi lùi lại 1 bước, né tránh.
“Không thể nào.”
Tay anh khựng lại giữa không trung, biểu cảm trên khuôn mặt là sự tổn thương không hề che đậy.
“Tại sao?” Anh cay đắng hỏi, “Chỉ vì đời trước anh đối xử không tốt với em?”
“Vậy còn em thì sao? Em dùng việc hạ thuốc và ảnh nóng ép anh lấy em, ép Thanh Nhiên phải rời đi, khiến anh đau khổ 5 năm trời, những điều này em đều quên hết rồi sao?”
Câu chất vấn của anh, giống như 1 nhát búa tạ, đập mạnh vào tim tôi.
Đúng vậy, tôi có tư cách gì trách anh đây?
Bi kịch giữa chúng tôi, kẻ đầu têu, chính là tôi.
Là tình yêu cực đoan của tôi, đã hủy hoại anh cũng hủy hoại chính tôi.
“Tôi không quên.” Tôi nhìn anh, nước mắt cuối cùng cũng không kìm được mà rơi xuống. “Cho nên bây giờ tôi buông tha cho anh rồi, cũng buông tha cho chính mình.”
“Tôi không muốn cùng anh dằn vặt lẫn nhau nữa, chúng ta đều tự sống tốt cuộc sống của mình đi, có được không?” Tôi gần như cầu xin nhìn anh.
Anh nhìn nước mắt của tôi, cả người đều hoảng hốt.
Anh luống cuống tay chân muốn giúp tôi lau nước mắt, lại bị tôi né tránh thêm 1 lần nữa.
“Đừng chạm vào tôi.”
Tay anh dừng lại trên không, ánh sáng trong mắt mờ đi.
“Khương Từ,” anh khó nhọc mở miệng, “Anh biết lỗi rồi.”
“Đời trước, anh không nên chỉ nhìn thấy thủ đoạn của em, mà không nhìn thấy tình yêu phía sau em.”
“Anh cũng không nên trước lúc chết, còn nói những lời đó khiến em đau khổ.”
“Đời này, đổi lại là anh yêu thương em, bù đắp cho em, có được không?”
Tôi lắc đầu, đôi mắt nhạt nhòa lệ.
“Quá muộn rồi, Lục Cảnh Từ.”
“Tình yêu của tôi, sớm đã chết đi trong sự mài mòn của 5 năm ở đời trước rồi.”
“Tôi bây giờ, chỉ muốn 1 mình sống cho thật tốt.”
Nói xong, tôi không nhìn anh nữa, quay lưng đi vào sân, đóng sập cửa lại.
Tôi dựa lưng vào cánh cửa, từ từ trượt ngồi xuống đất, vùi mặt vào đầu gối, khóc nấc lên.
Ngoài cửa, Lục Cảnh Từ không rời đi.
Tôi có thể nghe thấy tiếng thở dốc kìm nén của anh, và thỉnh thoảng vang lên tiếng thở dài bị gió thổi bay.
Ngày hôm đó, anh đứng bên ngoài cửa sân nhà tôi suốt 1 đêm.
Hôm sau tôi mở cửa, anh đã không còn ở đó nữa. Trên mặt đất, chỉ có 1 tàn thuốc trơ trọi.
Tôi tưởng anh cuối cùng cũng thông suốt, rời đi rồi.
Nhưng tôi không ngờ, anh lại thuê căn nhà cạnh bên.
Anh cứ đường hoàng như vậy, trở thành hàng xóm của tôi.