#TTCH 490 Chương 1

Cập nhật lúc: 21-04-2026
Lượt xem: 13

“Còn muốn tôi phải đợi bao lâu nữa?” Giọng nói thiếu kiên nhẫn của Lục Cảnh Từ kéo tôi về lại hiện thực.

Tôi thẫn thờ nhìn anh, ánh đèn hắt bóng râm lạnh lẽo lên khuôn mặt góc cạnh rõ ràng của anh. Chính khuôn mặt này đã khiến tôi si mê quấn quýt nửa đời người, cuối cùng chuốc lấy kết cục cả 2 cùng tổn thương.

Mồ hôi lạnh đọng trên thành ly rượu trong tay, hòa làm 1 với mồ hôi trong lòng bàn tay tôi.

Đời trước, tôi chính là dùng ly rượu này để mở ra sự dằn vặt kéo dài suốt 5 năm giữa chúng tôi.

Lục Cảnh Từ thấy tôi chần chừ không động tĩnh, nếp nhăn giữa mày càng sâu hơn.

“Khương Từ, đừng giở trò mới gì nữa.” Giọng điệu của anh đầy sự đề phòng và chán ghét.

Tôi bừng tỉnh, nhìn chất lỏng sóng sánh trong ly, cõi lòng tĩnh lặng như chết.

Tôi đưa tay lên, trước ánh mắt cảnh giác của anh, hắt sạch ly rượu đó vào chậu cây đắt tiền bên cạnh.

Chất lỏng nương theo những phiến lá xanh biếc trượt xuống, ngấm vào lòng đất.

Biểu cảm của Lục Cảnh Từ đông cứng lại, sự cảnh giác dưới đáy mắt biến thành sự ngỡ ngàng tột độ.

“Cô…”

“Lục Cảnh Từ.” Tôi ngắt lời anh, giọng nói bình tĩnh đến mức chính tôi cũng cảm thấy xa lạ, “Giữa chúng ta, đến đây là kết thúc.”

Tôi nhẹ nhàng đặt chiếc ly không trở lại mặt bàn, phát ra tiếng động lanh lảnh.

“Từ nay về sau, tôi sẽ không dây dưa với anh nữa.”

Nói xong, tôi cầm lấy chiếc túi xách của mình, xoay người rời đi, không có mảy may lưu luyến.

Phía sau, Lục Cảnh Từ hồi lâu vẫn không lên tiếng. Tôi có thể cảm nhận được, ánh mắt xen lẫn sự chấn động và dò xét kia đang thiêu đốt sống lưng tôi.

Cho đến tận khi tôi kéo cánh cửa nặng nề của phòng bao ra, ánh mắt đó vẫn không hề dời đi.

Trở về nhà họ Khương, đèn đuốc phòng khách sáng rực.

Bố mẹ tôi ngồi trên sô pha, sắc mặt âm trầm đến mức có thể vắt ra nước.

“Mày còn có mặt mũi về à!” Bố tôi hung hăng ném 1 chiếc tách trà xuống đất, mảnh sứ văng tung tóe.

“Bảo mày đi bồi đắp tình cảm với Cảnh Từ, mày thì hay rồi, vứt thằng bé 1 mình trong phòng bao, ra cái thể thống gì nữa!”

Mẹ tôi cũng hùa theo khóc lóc than vãn: “Tiểu Từ, nhà họ Lục là gia thế thế nào, chúng ta thật vất vả mới để con có được hôn ước này với nó, sao con có thể tùy hứng như vậy?”

Đời trước, tôi chính là tin vào lời của họ, cho rằng chỉ cần trói buộc cùng Lục Cảnh Từ thì có thể có được hạnh phúc.

Kết quả, thứ tôi nhận được chỉ có bạo lực lạnh ngày qua ngày của anh và sự hối hận vô bờ bến.

Tôi bình tĩnh nhìn họ: “Hôn ước đó, con sẽ đi hủy.”

“Mày dám!” Bố tôi tức giận đến mức toàn thân run rẩy.

“Không có gì là không dám cả.” Tôi rủ rèm mi xuống, “Nếu bố mẹ cứ nhất quyết ép con, vậy con đành coi như không có cặp bố mẹ này, cũng không có cái nhà này.”

Họ bị sự tuyệt tình của tôi làm cho sững sờ, nhất thời không nói nên lời.

Tôi không nhìn họ thêm 1 lần nào nữa, đi thẳng lên lầu, bắt đầu thu dọn hành lý. Cái nhà này đầy rẫy sự tính toán và giao dịch, tôi không muốn ở lại thêm dù chỉ 1 giây phút nào.

Ngày hôm sau, tôi dùng toàn bộ số tiền tiết kiệm của mình, thuê 1 căn hộ nhỏ ở phía nam thành phố.

Ngày dọn ra ngoài, bầu trời rất xanh.

Tôi kéo vali đứng dưới ánh mặt trời, cảm nhận được sự tự do đã lâu không thấy.

1 tuần sau, 1 bữa tiệc rượu thương mại hoành tráng gây chấn động toàn thành phố.

Vốn dĩ tôi không muốn đi, nhưng lại bị cô bạn thân duy nhất kéo đi cho bằng được.

“Cứ coi như đi giải sầu, cậu đâu thể cứ rúc mãi trong căn hộ đến mốc meo được?”

Tôi không cãi lại được cô ấy, đành phải thay quần áo rồi đi theo.

Hiện trường tiệc rượu toàn những bóng hình lộng lẫy, chén chú chén anh. Tôi tìm 1 góc khuất, lặng lẽ uống nước ép trái cây.

Nhưng hào quang của một số người là không thể giấu được.

Tôi liếc mắt 1 cái là nhìn thấy ngay Lục Cảnh Từ đang được đám đông vây quanh.

Bên cạnh anh có 1 cô gái dịu dàng đang đứng, mặc chiếc váy dài màu trắng, nụ cười rạng rỡ.

Là Hứa Thanh Nhiên.

Bạch nguyệt quang mà anh đặt ở trong tim.