Sau Khi Trọng Sinh, Tôi Bỏ Chồng Và Con
Tuần đầu tiên sau khi trọng sinh, tất cả mọi người trong đại viện đều phát hiện Hạ Dao đã thay đổi.
Cô không còn dậy từ năm giờ sáng để chuẩn bị bữa sáng dinh dưỡng cho hai đ/ ứa tr/ ẻ, thúc giục chúng học bài.
Không còn mỗi ngày đứng chờ ngoài cổng viện nghiên cứu để mang cơm cho Tạ Trạch Thâm.
Vô tình nhìn thấy trong ngăn kéo giấy đăng ký kết hôn của Tạ Trạch Thâm và thanh mai trúc mã Tiêu Khả Nhi, cô cũng chỉ đặt lại nguyên vẹn như cũ.
Thậm chí hai đ/ ứa tr/ ẻ ốm sốt giữa trời tuyết, cô cũng không đi chăm nom, đến mí mắt cũng chẳng buồn nhấc lên.
Một đêm gió tuyết trôi qua.
Tạ Trạch Thâm đẩy cửa bước vào nhà, cởi áo khoác phòng thí nghiệm, lúc này mới nhìn về phía Hạ Dao đang ngồi dưới đèn đọc sách.
“Gần đây em bị làm sao vậy?”
Tay lật sách của Hạ Dao khựng lại.
Dưới ánh đèn vàng nhạt, người đàn ông mặc sơ mi trắng, khí chất học giả thanh lãnh cao quý tự nhiên toát ra, chỉ là giọng nói lại rất lạnh, giống như chiếc đồng hồ vận hành dưới máy móc.
Cô khép cuốn sách Giải tích cao cấp lại, giọng bình thản: “Không có gì, chỉ là dạo này hơi bận.”
Vẻ điềm nhiên xa cách ấy khiến Tạ Trạch Thâm nhíu chặt mày.
Trong ký ức, điều cô quan tâm nhất chính là Tạ An và Tạ Điềm.