#TTCH 014 Chương 1

Cập nhật lúc: 02-03-2026
Lượt xem: 2

Bị c ư ỡ n g đ o ạt é p uổng nhiều năm, ta rốt cuộc mất trí nhớ.

Nhìn người phụ nữ tiều tụy, gầy gò như bộ xương khô trong gương đồng, ta chẳng thể tin nổi mà hỏi:

“Cái bộ dạng gầy như quỷ thế này là ta sao?”

Đệ nhất mỹ nhân kinh thành vốn yểu điệu mỹ miều, thế mà lại bị giày vò thành một bộ xương cách trí!

Ta bừng bừng sát khí đi tìm kẻ thủ ác để tính sổ.

Nhưng khi thấy hắn đứng bên cửa vòm, dáng người cao ráo, gương mặt tuấn lãng, đôi mắt trầm mặc như làn nước thẳm lặng lẽ nhìn ta, chẳng hiểu sao ta bỗng thấy… bủn rủn cả thắt lưng.

Đẹp trai quá đi mất…

“Phụ vương.”

Cái đuôi nhỏ bên cạnh nắm lấy tay hắn, giả bộ trấn tĩnh hỏi:

“Hôm nay tâm trạng mẫu phi có vẻ tốt, liệu người có ôm con không?”

“Ai mà biết được?”

Hắn cười giễu một tiếng: “Dù sao thì nàng cũng chẳng bao giờ ôm cha đâu.”

1

Tỉnh dậy sau một giấc nồng, ta từ thiếu nữ đương xuân bỗng chốc biến thành Nhiếp chính vương phi? Lại còn là kiểu bị “cướp đoạt” về nữa chứ?

Con bé tỳ nữ lớn lên cùng ta từ nhỏ vừa khóc sướt mướt vừa kể:

Vốn dĩ ta đã gả cho biểu ca thanh mai trúc mã, nhưng lại lọt vào mắt xanh của Nhiếp chính vương. Hắn cướp vợ của thần tử, ép ta sinh con, ngày ngày nhốt ta trên giường mà dày vò.

Hơn nữa, ngay đêm trước khi mất trí nhớ, ta vừa dùng trâm đâm vị Nhiếp chính vương kia một nhát.

“Hắn đến giờ vẫn nằm trên giường hôn mê bất tỉnh, chính là thời cơ ngàn năm có một để bỏ trốn!”

Con bé tỳ nữ túm chặt tay áo ta, ánh mắt kiên định:

“Tiểu thư, chúng ta trốn thôi! Trốn đi tìm Thẩm công tử, cùng ngài ấy phiêu bạt chân trời góc bể!”

Ta: “…”

Ta gạt tay nó ra, nằm vật xuống giường, nhắm nghiền mắt lại, chỉ mong đây là một giấc mơ.

Nhắm mắt, rồi lại mở mắt.

Vẫn là tấm màn thêu phượng hoàng kia, và gương mặt đẫm lệ của con bé tỳ nữ.

Ta thở hắt ra một hơi dài, định kéo nó lại hỏi kỹ tình hình thì thấy thấp thoáng nơi cửa có một “cục bột” trắng trẻo mềm mại. Trên đầu bé cài ngọc trâm, đôi nắm tay nhỏ xíu siết chặt, đôi mắt ngập tràn nước mắt:

“Mẫu thân, người muốn đi sao? Mang con theo với được không, con ngoan lắm, lại ăn ít nữa, sẽ không làm vướng chân người đâu.”

Ta ngẩn người, chưa kịp phản ứng thì tỳ nữ bên cạnh đã hét toáng lên:

“Quận chúa! Ai cho phép ngươi vào đây! Đám canh cửa chếc hết rồi hay sao!”

Nó sấn tới, thô bạo xách cổ áo đứa trẻ đẩy ra ngoài.

Gương mặt trắng như sứ của đứa nhỏ bị siết đến đỏ bừng, cuống cuồng giãy giụa, nước mắt lã chã rơi như chuỗi ngọc đứt dây, trông vừa tan nát vừa tuyệt vọng.

“Thanh Bình.”

Ta bước xuống giường, lao đến ôm lấy đứa trẻ, nhíu mày quát:

“Ngươi làm gì vậy? Con bé còn nhỏ thế kia mà!”

“Tiểu thư, là người dặn không muốn gặp…”

“Được rồi, ngươi lui ra trước đi.”

Thanh Bình là tỳ nữ lớn lên cùng ta, lẽ ra ta phải thấy thân thuộc với nó, nhưng từ khi tỉnh lại, ta cứ cảm thấy có chút bài xích…

Nén hoài nghi vào lòng, ta ngồi xổm xuống, xoa xoa đầu cô bé đang cúi gầm mặt thút thít, giọng cố gắng dịu dàng hết mức:

“Con là con nhà ai thế? Tên là gì? Năm nay bao nhiêu tuổi rồi?”

Tiếng thút thít bỗng dừng bặt. Đôi mắt to tròn như quả nho đen mở lớn, bé ngơ ngác nhìn ta một hồi lâu rồi oà lên khóc nức nở.

Bé vừa khóc vừa xách váy chạy ra ngoài, gào lên:

“Phụ vương, mẫu thân không cần con nữa rồi!”

“Phụ vương ơi!”

2

Kết quả của tiếng khóc ấy là một đám người chen chúc vào gian phòng vốn chẳng rộng rãi gì của ta.

Có thị vệ, có thái giám mặc áo đỏ, lại có cả cung nữ cài hoa.

Còn có một cậu bé mặc mãng bào, cao khoảng nửa người lớn, đầu đội ngọc quan, đang kiên nhẫn lau nước mắt trên mặt cô bé, dịu dàng dỗ dành.

Mãi đến khi dỗ cô bé nín hẳn, cậu nhóc mới quay sang nhìn ta, đôi mắt trong trẻo thoáng qua một tia bi thương:

“Mẫu thân, con biết người vẫn nhớ thương Thẩm đại nhân, oán hận phụ vương, nhưng muội muội còn nhỏ, vẫn chưa hiểu chuyện, sao người có thể nói không cần muội ấy ngay trước mặt muội ấy như thế?”

“Ta không có nói vậy…”

Dù có đang mụ mẫm đến đâu, nhìn cảnh này ta cũng lờ mờ hiểu ra vài chuyện, cuống cuồng giải thích:

“Chỉ là ta quên hết sạch rồi, gọi là mất trí nhớ đấy, các người hiểu không?”

“Ta thật sự chẳng nhớ gì cả, cũng chẳng quen ai, không phải cố ý làm con bé khóc đâu, ta thật sự không biết gì mà!”

Cậu bé sững lại, vẻ mặt trở nên nghiêm trọng hơn:

“Mau vào cung mời thái y.”

Cậu khựng lại một chút rồi dặn tiếp: “Còn nữa, sang viện chính bẩm báo với phụ vương.”

Phụ thân của hai đứa trẻ chính là vị Nhiếp chính vương đã cướp ta từ tay biểu ca trong lời kể của Thanh Bình.

Theo lý mà nói, nếu đã cất công cướp ta về thì hẳn phải yêu thương ta lắm chứ. Thế mà thái y bắt mạch cho ta cả buổi trời cũng chẳng thấy bóng dáng hắn đâu.

Bé gái đã được cung nữ bế đi ngủ. Bé trai thì ngồi ngay ngắn trên sập nhỏ bên cạnh, tà áo mãng bào đen rủ xuống, bộ dạng như một “ông cụ non”.

Chỉ có đôi bàn tay nhỏ nắm chặt và bờ vai hơi run rẩy là tiết lộ nỗi sợ hãi của một đứa trẻ:

“Thái y, mẫu thân con sao rồi?”

“Thế tử điện hạ chớ lo, Vương phi nương nương không có gì đáng ngại, chỉ là nhất thời mất đi ký ức, qua một thời gian sẽ bình phục thôi.”

Thái y vuốt râu, kê mấy thang thuốc rồi khom người lui ra. Cậu bé thở phào nhẹ nhõm.

Ta nghiêng đầu quan sát cậu. Gương mặt non nớt, đôi mắt tròn xoe, khuôn mặt trắng trẻo lọt thỏm trong bộ mãng bào đen tuyền, trông có chút khôi hài kiểu “con nít mặc đồ người lớn”.

“Vậy ra, con là con trai ta à?”

Ta nhảy xuống giường chạy đến trước mặt cậu, cúi xuống bóp bóp gương mặt mịn màng kia, giọng đầy ngạc nhiên:

“Trời đất, ta vậy mà sinh được một bảo bảo lớn thế này cơ đấy!”

Gương mặt đang cố tỏ ra trấn tĩnh của cậu nhóc bỗng chốc “vỡ vụn”. Cậu theo bản năng ngả người ra sau, nhíu mày gọi: “Mẫu thân…”

“Con tên là gì thế?” Ta cười híp mắt xoa đầu cậu hỏi.

Giọng cậu nghẹn lại, ánh mắt nhìn lướt qua cánh tay ta rồi lí nhí đáp:

“Nhi thần là Cơ Hạnh.”

“Tên hay quá đi!”

“… Nếu mẫu thân đã không sao, nhi thần xin phép đi gặp phụ vương để kiểm tra bài vở.”

Được khen khiến cậu nhóc có chút không tự nhiên, gò má ửng hồng, cậu quay đầu sang chỗ khác, nhảy xuống sập định đi ra ngoài.

Ta ấn đầu cậu lại: “Ta đi cùng con nhé.”

Ta ngập ngừng một chút: “Nói đi cũng phải nói lại, ta tỉnh lại lâu như vậy rồi mà vẫn chưa thấy mặt phụ vương con.”

Cái vị phu quân trên danh nghĩa của ta, kẻ cặn bã đã cưỡng đoạt ép ta đến mức thành bộ xương khô ấy! Ta nhất định phải xem xem, kẻ này rốt cuộc có diện mạo xấu xí kinh tởm đến mức nào mà khiến ta thà chết cũng chẳng thèm yêu hắn.

3

Ta cứ nghĩ, Nhiếp chính vương chắc hẳn phải giống như trong sách viết, là một lão già âm hiểm độc ác. Da thịt bủng beo, hay đánh rắm, người ngợm nồng nặc mùi già nua.

Trong lòng đã chuẩn bị sẵn tâm lý, ta hít một hơi thật sâu, nắm tay cậu bé để cậu dẫn đường.

Suốt dọc đường ta cứ dòm đông ngó tây, thấy con bướm trên đóa mẫu đơn rực rỡ là phấn khích chỉ cho cậu xem, đổi lại là cái mím môi bất lực của cậu nhóc:

“Mẫu thân, người trông còn giống trẻ con hơn cả muội muội nữa.”

Ta gãi đầu cười hì hì.

Đến thư phòng, ta được mời vào. Đập vào mắt là giá sách khổng lồ cùng mùi mực cổ xưa thoang thoảng.

Và một nam nhân cực kỳ… cực kỳ soái!

Dáng người cao ráo, gương mặt tuấn lãng, mái tóc đen được búi gọn trong ngọc quan rủ xuống tận eo, bộ mãng bào đen ôm sát vòng eo săn chắc, trông thanh mảnh mà uy nghiêm vô cùng.

Ta nhất thời nhìn đến ngây người. Cho đến khi cậu bé cung kính gọi một tiếng “Phụ vương”.

Nam nhân kia khẽ ừ một tiếng, đặt lá thư trong tay xuống, ngước mắt nhìn ta:

“Nàng đến đây làm gì?”

Ta: “??!!”

“Ngài… ngài là Nhiếp chính vương?”

Trẻ thế này, đẹp trai thế này sao!!!