#TTCH 069 Chương 2

Cập nhật lúc: 08-03-2026
Lượt xem: 0

Bận vì các vụ án, bận vì đủ thứ yêu cầu của Giang Tình.

Đến mức chúng tôi chưa từng có một ngày kỷ niệm nào ra hồn.

Đến mức… ngay cả tôi cũng đã quên mất những ngày quan trọng như thế này.

Tôi khẽ cười chua chát, trả lời lại:

“Có lẽ… anh ấy chỉ đang quan tâm đến cấp dưới thôi.”

“Quan tâm? Cậu gọi đó là quan tâm à? Đó là công khai ngoại tình thì có! Cậu định cứ nhịn mãi thế à, Mộc Vãn?”

Nghe Thẩm Du chất vấn, tôi im lặng.

Phải rồi… tôi định cứ nhịn thế này mãi sao?

Hai năm hôn nhân, Cố Ngôn Thâm luôn bị Giang Tình gọi đi với đủ lý do.

Từ lễ tết, đến sinh nhật, thậm chí cả kỷ niệm ngày cưới.

Tôi từng nghĩ khi có con, anh sẽ thay đổi.

Anh từng nói muốn trở thành một người cha tốt.

Nhưng từ khi tôi mang thai, Giang Tình lại càng quá đáng hơn.

Tôi nghén nặng và hay buồn ngủ, có lần tỉnh dậy giữa đêm thì phát hiện anh chẳng biết đã ra khỏi nhà từ khi nào.

Thời gian nghỉ hiếm hoi của anh cũng bị Giang Tình gọi điện chiếm trọn.

Ngay cả khi tôi mang thai, anh vẫn thản nhiên bỏ mặc tôi trong viện – những ba lần.

Tôi nhìn trân trân lên trần nhà, mắt cay xè.

Hai năm hôn nhân này… rốt cuộc là gì?

Tôi không biết.

Có lẽ, ngay từ đầu… tất cả đã là sai lầm.

5

Gần nửa đêm, Cố Ngôn Thâm bất ngờ quay về.

Anh trông có vẻ mệt mỏi, cởi áo khoác ra, định treo lên móc sau cửa thì phát hiện ảnh cưới đã biến mất, liền sững người lại.

“Ảnh cưới treo ngoài cửa đâu rồi?”

Chưa kịp cởi áo, anh đã bước vào phòng ngủ hỏi tôi.

“Rơi rồi, vỡ rồi.”

Anh nhìn mảnh kính vỡ trong thùng rác, không nói gì thêm.

Sắc mặt căng thẳng của anh dịu lại một chút, anh cởi áo khoác, lấy từ trong túi ra một chiếc hộp nhỏ.

“Anh đã nói là trưa nay sẽ đến đón em, nhưng bận quá nên trễ mất. Đây là vòng tay anh mua tặng em – coi như quà xin lỗi và quà kỷ niệm ngày cưới.”

“Chúc mừng kỷ niệm hai năm, Vãn Vãn.”

Anh đưa chiếc hộp cho tôi, tôi thoáng sững người – không ngờ anh lại nhớ ngày kỷ niệm cưới.

Nhưng vừa mở túi trang sức ra, hóa đơn mua hàng ghi rõ: mua cách đây một tiếng.

Tôi lập tức hiểu ra – chắc là sau khi được Giang Tình nhắc nhở về kỷ niệm hai năm, anh mới tiện tay mua luôn.

Anh không biết, chiếc vòng tay đó tôi đã có rồi – là quà sinh nhật năm ngoái Thẩm Du tặng tôi.

Tôi từng đeo nó rất lâu, vậy mà anh chẳng bao giờ để ý.

Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn anh.

“À đúng rồi, cuối năm sở có cuộc bầu chọn cá nhân xuất sắc, em có thể… nhường cho Giang Tình không?”

Cố Ngôn Thâm có vẻ ngập ngừng nhìn tôi.

“Cô ấy mới vào đội, không giống em là được mời đặc cách từ trước, lần này rất quan trọng với cô ấy.”

Tôi khẽ cười lạnh trong lòng.

Thì ra đằng sau món quà muộn còn có điều kiện kèm theo.

“Được.” – tôi gật đầu bình tĩnh.

Không chỉ năm nay, sau này tôi cũng sẽ không tranh giành gì với cô ta nữa.

Kể cả anh – tôi cũng sẽ không tranh giành nữa.

Vì chỉ một ngày nữa thôi… tôi sẽ rời khỏi nơi này mãi mãi.

“Em… đồng ý rồi?”

Anh có vẻ không ngờ tôi lại dễ dàng chấp nhận như vậy, ngỡ ngàng nhìn tôi.

Rồi như để lấp liếm cảm giác lúng túng, anh nói thêm:

“Dù sao thì Giang Tình cũng là học trò kiêm trợ lý của anh, cũng xem như đàn em của em, em quan tâm cô ấy một chút cũng là hợp lý.”

“Đúng rồi, mai anh được nghỉ, để anh đi viện với em lấy kết quả tái khám nhé.”

Tôi không trả lời.

Lúc ấy anh mới để ý đến chiếc vali tôi đặt cạnh giường, chợt nhớ ra tôi nói đi công tác, liền hỏi nhẹ nhàng:

“Suýt thì quên, máy bay của em là lúc nào?”

“Chiều mai, hai giờ.”

Tôi vốn định nhân dịp này nói thẳng chuyện ly hôn, rồi thông báo tôi sẽ rời khỏi sở cảnh sát – coi như đặt dấu chấm hết cho cuộc hôn nhân này.

Nhưng tôi còn chưa kịp mở miệng thì điện thoại anh lại reo lên.

Là cuộc gọi từ Giang Tình, đầu dây bên kia giọng nghẹn ngào:

Phòng giải phẫu bị mất điện, cô ta bị trẹo chân khi đi tìm cầu dao, muốn Cố Ngôn Thâm đến giúp.

Anh cúp máy, áy náy nhìn tôi:

“Vãn Vãn, bên Giang Tình có chút chuyện, anh phải qua đó xem sao.”

Tôi nuốt lại lời định nói, gượng cười, khẽ gật đầu:

“Anh đi đi.”

Anh thở phào nhẹ nhõm, vội vã đứng dậy rời đi, còn không quên dặn lại:

“Mai em bay chiều, sáng vẫn kịp đi tái khám, anh nhất định sẽ đi cùng em, dù có chuyện gì xảy ra.”

Tôi chỉ thấy buồn cười.

Rốt cuộc anh vẫn chẳng chịu cho tôi một cơ hội để nói lời chia tay đàng hoàng.

Sáng hôm sau, tôi kéo vali,

không đến bệnh viện – mà gọi xe thẳng đến sân bay.

Đến tận chiều, vẫn không hề có một tin nhắn hay cuộc gọi nào từ Cố Ngôn Thâm.

Ngay trước giờ máy bay cất cánh sang London, tôi mới nhận được tin nhắn từ anh:

“Xin lỗi, Vãn Vãn. Hôm nay Giang Tình không khỏe, anh đã đưa cô ấy đến bệnh viện rồi.

Việc khám thai chắc phải đợi em công tác về hẵng tính nhé.”

Tôi nhìn tin nhắn đó, lòng không còn chút dao động nào.

Quả nhiên, cuối cùng anh vẫn… vắng mặt.

“Không cần nữa, Cố Ngôn Thâm, chúng ta ly hôn đi.

Hợp đồng ly hôn tôi để trên bàn trà trong phòng khách, các thủ tục còn lại, anh liên hệ với luật sư của tôi.”

“Đứa bé tôi sẽ bỏ, ở sở cảnh sát tôi cũng đã xin nghỉ. Tôi sắp bay sang London.

Từ nay về sau, chúng ta sẽ không bao giờ gặp lại.”

Gửi xong tin nhắn cuối cùng cho anh, tôi chuẩn bị tắt máy.

Nhưng ngay giây tiếp theo, khung trò chuyện im lặng bấy lâu đột nhiên rung lên liên tục một cách dữ dội.

6

Loa phát thanh trong khoang máy bay liên tục thông báo chuẩn bị cất cánh.

Tôi không để tâm đến điện thoại đang rung điên cuồng, đưa Cố Ngôn Thâm vào danh sách chặn rồi tắt nguồn.

Kể từ khoảnh khắc này, giữa tôi và Cố Ngôn Thâm… là kết thúc hoàn toàn.

Trong phòng giải phẫu.

Cố Ngôn Thâm nhìn thấy tin nhắn xong thì như phát điên, liên tục gửi tin nhắn cho tôi.

Nhưng tất cả đều hiện biểu tượng chấm than đỏ – không gửi được.

Anh gọi điện không ngừng.

“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được…”

“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được…”

Giọng nói vô cảm của tổng đài lặp đi lặp lại, nhưng Cố Ngôn Thâm như không nghe thấy gì.

Anh chỉ liên tục bấm nút gọi lại, đến mức hai tay cũng bắt đầu run rẩy.

“Không thể nào… chuyện này không thể nào…”

“Hôm qua vẫn còn bình thường… chúng tôi còn nói hôm nay sẽ đi khám thai cùng nhau mà…”

Anh nhìn chằm chằm vào điện thoại, ánh mắt dần trở nên trống rỗng, không biết phải làm gì.

Vài phút sau, anh đột ngột lao ra khỏi phòng giải phẫu, lái xe phóng như điên về nhà.

Vừa mở cửa vào, anh thấy chiếc vali vốn đặt ở gần cửa đã biến mất.

Anh chạy vào phòng ngủ, mở tủ quần áo – phần đồ thuộc về Chu Mộc Vãn đã vơi đi hơn nửa.

Lúc này anh mới thực sự nhận ra – Chu Mộc Vãn… đã rời đi thật rồi.

Trong đầu anh trống rỗng, không biết cô đi đâu, cũng không biết nên làm gì.

Anh lặng lẽ đi xuống nhà, lái xe đến sở cảnh sát.

“Đội trưởng Lưu, Mộc Vãn có phải được cử đi công tác không?” – anh túm lấy một đồng nghiệp để hỏi.

Đội trưởng Lưu nhìn anh đầy thắc mắc:

“Công tác? Cô ấy không nói với anh sao? Sau buổi lễ tuyên dương hôm trước, cô ấy đã nộp đơn xin nghỉ rồi. Cô ấy nói muốn đổi môi trường, ra ngoài thư giãn. Tôi còn hỏi là anh có biết không, cô ấy bảo sẽ về nói với anh.”

Lời của đội trưởng Lưu như một tia sét đánh thẳng vào Cố Ngôn Thâm.

Lúc này anh mới nhớ lại – đêm hôm đó, anh không về nhà.

Ngày hôm qua, anh chỉ ghé về lấy quà cho Giang Tình rồi lại vội vã rời đi.

Thậm chí tối qua, vừa về được chưa đầy mười phút, anh lại bị cuộc gọi của Giang Tình kéo đi cả đêm.

Những ngày gần đây, anh luôn ở bên Giang Tình, lo lắng quan tâm, chăm sóc đủ điều.

Nhưng đến cả một lần nói chuyện tử tế với Chu Mộc Vãn – anh cũng chẳng cho cô cơ hội.

7

Từ văn phòng đội trưởng Lưu đi ra, Cố Ngôn Thâm ngồi chết lặng trong phòng lưu trữ hồ sơ suốt ba tiếng đồng hồ.

Ba tiếng đó, nhìn đống hồ sơ chất cao như núi, trong đầu anh không ngừng hiện lên những ký ức xưa cũ.

Năm năm trước, lần đầu tiên anh gặp Chu Mộc Vãn – cũng là ở phòng hồ sơ này.

Đó là ngày đầu tiên anh được phân công về đội hình sự sau khi tốt nghiệp trường cảnh sát.

Nhìn đống tài liệu khổng lồ khiến đầu anh quay cuồng, trong lúc sắp xếp còn trộn nhầm cả ảnh nghi phạm của nhiều vụ án lại với nhau.

Chính Mộc Vãn đã giúp anh phân loại lại toàn bộ ảnh, còn kiên nhẫn dạy anh cách phân loại và lưu trữ hồ sơ.

Lần đầu tiên, hai người biết tên nhau cũng là từ hôm đó.

Sau hôm ấy, anh thường rủ cô đi ăn tối sau giờ làm, tiện thể trao đổi vụ án.

Một lần, rồi lại một lần.

Từ quen biết, đến yêu nhau.

Trong suốt quá trình đó, hai người cùng tăng ca, cùng đi hiện trường, cùng thảo luận manh mối.

Từng chút từng chút, họ bước vào tim nhau lúc nào không hay.

May mắn hơn nữa là chẳng bao lâu sau, hai người được phân về chung một tổ chuyên án.

Cùng vào sinh ra tử, cùng đối mặt hiểm nguy, cùng nhau bắt giữ tội phạm.

Họ từng là cặp đôi được ngưỡng mộ nhất trong sở.

Đến năm thứ tư yêu nhau, họ tổ chức hôn lễ, mời tất cả mọi người trong sở đến dự.

Không ít người tiếc nuối – nếu không có sự xuất hiện của Giang Tình, liệu họ có thể bên nhau đến bạc đầu?

Cùng nhau trải qua năm năm, rồi mười năm, mãi mãi sát cánh bên nhau?

Nhưng giờ thì anh hiểu,

dù không có Giang Tình, cũng sẽ có Lý Tình, Vương Tình khác.

Yêu hay không yêu, cuối cùng…

tất cả đều nằm ở sự lựa chọn.

8

Không biết đã ngồi bao lâu, ngoài trời đã tối đen. Cố Ngôn Thâm rời khỏi sở cảnh sát, lái xe quay về nhà.

Vào nhà, theo thói quen, anh treo áo khoác lên móc – lại thấy móc treo ảnh trống rỗng.

Ánh mắt anh dừng lại ở thùng rác trong góc.

Bên trong, mảnh kính vỡ và tấm ảnh cưới của hai người vẫn nằm yên.

Anh ngồi xuống, nhặt tấm ảnh ra khỏi thùng rác.

Nhìn tấm ảnh ấy, anh mới nhớ – đó là bức đội trưởng Lưu chụp vào ngày cưới của họ.

Lúc đó, đội trưởng còn trêu chọc: chưa từng thấy chú rể nào dính lấy cô dâu cả lễ cưới như anh.

Anh cũng nhớ lại, ngày cưới cách đây hai năm, anh đã rơi nước mắt xúc động vì lấy được người mình yêu suốt bao năm.

Nhớ lại những lời hứa anh đã từng thề thốt.

Có lẽ… chính từ lúc có Giang Tình làm trợ lý, anh dần quên mất việc quan tâm đến Chu Mộc Vãn.

Có lẽ… cũng từ khoảnh khắc ấy, anh bắt đầu rời xa cô.

Dù vậy, anh vẫn không hiểu được tại sao cô lại rời đi.

Rõ ràng họ từng yêu nhau sâu đậm như thế, thậm chí còn có con với nhau.

Dù mỗi lần làm cô thất vọng, anh cũng sẽ mua quà để bù đắp.

Như hai hôm trước, sau khi cùng Giang Tình kỷ niệm hai năm, anh vẫn nhớ mua vòng tay tặng Mộc Vãn.

Nghĩ đến đây, anh quay vào phòng ngủ, mở ngăn kéo ra – định tìm những bằng chứng mình từng “đối xử tốt” với cô.

Nhưng trong ngăn kéo chỉ có hai hộp vòng tay giống hệt nhau, còn lại toàn là mấy món trang sức rẻ tiền, mấy chiếc đồng hồ vài trăm nghìn.

Anh sững người.

Anh nhận ra – đó đều là những món anh từng tặng cô.

Giá rẻ, lặp đi lặp lại.

Thậm chí ngay cả mấy chiếc đồng hồ rẻ tiền kia, cũng có đến ba cái giống y nhau.

Mà anh – chưa từng để tâm.

Ngược lại, trong đầu anh lại thoáng hiện những món quà từng tặng Giang Tình.

Sang trọng, đắt tiền, kiểu dáng tinh tế.

Mỗi món quà đều được anh chọn lựa cẩn thận, chưa từng bị trùng lặp.

Anh thậm chí còn nhớ rõ kỳ kinh nguyệt hàng tháng của Giang Tình,

nhưng lại quên sinh nhật của Mộc Vãn.

Anh ngày nào cũng đưa Giang Tình về tận nhà,

nhưng lại để một người phụ nữ mang thai như Mộc Vãn một mình chen chúc tàu điện vào giờ cao điểm.

Khoảnh khắc ấy, Cố Ngôn Thâm hoàn toàn chìm vào suy nghĩ.

Vài phút sau, anh lấy điện thoại, gửi đi một tin nhắn:

“Đội trưởng Lưu, tôi nghe nói có một vụ án xuyên quốc gia, tôi muốn đăng ký tham gia.”