#TTCH 055 Chương 4

Cập nhật lúc: 08-03-2026
Lượt xem: 83

Căn phòng rơi vào một sự im lặng kỳ lạ.

Ba vẫn chưa nhận ra điều gì, nụ cười trên mặt còn rạng rỡ hơn, xúc động nói:

“Khi ba đi, con bé mới 12 tuổi. Giờ sáu năm trôi qua rồi, chắc đã thành thiếu nữ rồi nhỉ?”

“Hồi đó chính nó đã giúp đỡ cục mình một chuyện lớn đấy! Người của tổ chức buôn ma túy đa nghi lắm, nếu không có con bé phối hợp, giúp ba tắt chuông báo thức để tạo hiện trường ba đi làm muộn, giả chết, thì kế hoạch có khi không thành đâu.”

“Nhờ nó giữ bí mật đó, bọn chúng mới tin là ba chết thật, không điều tra gì thêm, cũng không gây hại đến các con.”

“Cục còn khen con bé nữa! Nói Uyển Uyển nhà mình là anh hùng nhỏ đó!”

“Nó đâu rồi?”

Ánh mắt ba khi nhắc đến tôi sáng rực, tràn ngập tự hào và niềm kiêu hãnh.

Rõ ràng tôi nên thấy vui mới phải.

Nhưng nước mắt tôi lại tuôn rơi không ngừng.

Bao nhiêu ấm ức và thù ghét tôi gánh chịu suốt sáu năm qua như ập xuống, nhấn chìm tôi trong chớp mắt.

Tôi nhớ đôi mắt lạnh lùng căm ghét của mẹ trong những đêm không ngủ.

Tôi nhớ gió lạnh mùa đông luồn vào lớp áo mỏng manh mẹ mặc cho tôi rồi đuổi ra ngoài.

Tôi nhớ cái đói cồn cào khiến dạ dày tôi co thắt lại, đau đến gập người.

Tôi nhớ năm lớp 12, từ con hẻm tối tăm trở về, ngồi co ro trước cửa nhà, nghe chị lạnh lùng nói một câu:

“Đó là thứ mày nợ tao!”

Tôi nhớ ánh mắt giễu cợt, xa lánh của bạn bè…

Thật kỳ lạ, linh hồn sao có thể rơi nhiều nước mắt đến thế?

Phải chăng, chỉ cần tôi khóc đủ nhiều, những nỗi đau đó cũng có thể trôi đi theo dòng lệ?

Cuối cùng, bầu không khí im lặng đến nghẹt thở trong căn nhà khiến ba nhận ra có gì đó không ổn, ông đứng dậy, ánh mắt dừng lại trên người mẹ, trầm giọng hỏi:

“Uyển Uyển đâu?”

Mẹ cúi đầu, không dám nhìn ba, vành mắt còn đỏ hơn cả lúc nãy.

“Em… em không biết… từ hôm qua là nó đã không về rồi…”

“Nó không về sao không đi tìm!”

Ngực ba phập phồng vì tức giận: “Nó mới mười tám tuổi! Vừa trưởng thành thôi! Một đêm không về, lỡ có chuyện gì thì sao!”

Môi mẹ run rẩy, giọng nhỏ như muỗi kêu.

Tôi ghé sát lại, nhìn vào đôi mắt bối rối của mẹ.

“Nó có thể xảy ra chuyện gì được? Nó là con sao chổi…”

Mẹ đột nhiên im bặt.

Những lời đó như phản xạ vô thức, và bà chợt nhận ra… mình đã quá quen với việc xem nhẹ tôi.

Ba giận dữ đá mạnh vào ghế, rồi lao ra ngoài thật nhanh.

Không ai lên tiếng ngăn lại.

Tôi quay đầu nhìn thấy chị đang cắn chặt môi dưới, nước mắt lặng lẽ rơi – còn nhiều hơn cả lúc thấy ba trở về.

“Mẹ…”

“Có khi nào em… em xảy ra chuyện thật rồi không?”

Chị ôm ngực, nghẹn ngào nói: “Hôm qua con mơ thấy nó… nó đang ở trong một chiếc xe nhỏ, hét lên cầu cứu con… nhưng con không cứu… con còn mắng nó rất lâu…”

Bà nội vỗ nhẹ lên tay chị: “Xì xì xì! Toàn nói những điều xui xẻo!”

Cô út cũng lên tiếng: “Hôm qua tôi còn nghe nói Uyển Uyển nhận được giấy báo trúng tuyển Thanh Hoa – Bắc Đại. Chuyện vui lớn như vậy, biết đâu nó chỉ đang đi chơi với bạn bè thôi.”

Mẹ vẫn ngồi im, không nói gì.

Tôi đưa tay đỡ lấy giọt nước mắt bất lực của mẹ, khẽ hỏi:

“Mẹ ơi, giờ mẹ tin rồi chứ? Con thực sự đã chết rồi mà…”

“Mẹ có thể đến bệnh viện nhận xác con được không? Con muốn được yên nghỉ.”

Thật đáng tiếc, mẹ không thể nghe thấy lời con nói.

Con đã hoàn thành nhiệm vụ mà ba giao cho, lại còn được gặp lại ba nữa, con không còn gì hối tiếc.

Còn phải đợi bao lâu nữa con mới có thể rời đi đây?

Ba đi tìm con từ sáng đến tận tối mới quay về.

Khi mẹ mở cửa, sắc mặt ba lạnh lẽo đến đáng sợ.

“Không tìm thấy.”

Mẹ như bị rút cạn sức lực, ngã ngồi xuống sofa. Còn chưa kịp mở miệng, thì tiếng chuông điện thoại chói tai vang lên.

Mẹ nhấc máy, tôi nhìn lướt qua màn hình — là nhân viên y tế gọi đến từ hôm qua.

Sắc mặt mẹ đột nhiên tái nhợt hẳn.

Bà run rẩy nhấc máy.

Nhân viên y tế mở lời: “Chào chị, có phải chị là mẹ của Mạnh Uyển  không ạ? Thi thể con gái chị đã được đặt ở nhà xác bệnh viện chúng tôi gần hai ngày rồi, không biết khi nào chị có thể đến để làm thủ tục nhận xác?”

Tôi lại một lần nữa trông chờ nhìn mẹ.

Mẹ ơi, mẹ ơi…

Giờ mẹ chịu tin rồi phải không?

Đúng lúc đó, điện thoại của ba cũng đổ chuông.

Tôi nhận ra ngay giọng của đồng nghiệp ba – người đồng nghiệp cảnh sát quen thuộc:

“Mạnh Du, anh còn nhớ ‘Tai Cụt’ chứ? Ai cũng tưởng hắn chết trong vụ nổ lần trước rồi, ai ngờ hắn vẫn còn sống, lại trốn về phía chúng ta.”

Sắc mặt ba cũng đột nhiên trắng bệch.

Đồng nghiệp nói tiếp: “Hôm qua, vì anh gọi điện về nhà, hắn đã lần ra được địa chỉ của gia đình anh, rồi bắt cóc con gái anh – Mạnh Uyển  – trên đại lộ Kim Xuyên. Hắn định lái xe đâm chết vợ anh cùng với con bé…”

Giọng người đồng nghiệp nghẹn lại: “Chúng tôi đã tìm thấy camera hành trình còn nguyên trong xe. Tôi vừa gửi anh đoạn ghi lại tình huống lúc đó, anh xem đi…”

Anh ấy nhanh chóng cúp máy.

Ba mắt đỏ hoe, ngón tay run rẩy bấm vào video được gửi tới.

Ba nhìn thấy tôi bị ‘Tai Cụt’ ghì mạnh lên cửa kính xe, nhưng vẫn kiên cường hét lên: “Ba cháu là đại anh hùng!”

Nhìn thấy tôi, trong khoảnh khắc cận kề cái chết, khi phát hiện chiếc xe đen lao về phía mẹ, đã dùng hết sức bình sinh để lao đến, quyết liệt lấy mạng mình bảo vệ mẹ.

“Là vụ tai nạn hôm qua… Tôi rõ ràng có mặt ở hiện trường… nhưng tôi đã làm được gì cơ chứ?”

“Uyển  ơi! Uyển  ơi!”

“Là mẹ… mẹ xin lỗi con!”

Mẹ gào lên đầy tuyệt vọng và đau đớn, như con thú bị dồn đến bước đường cùng.

Ánh mắt ba đỏ quạch, tơ máu giăng đầy: “Là lỗi của tôi… trách tôi… Nếu tôi không kiềm chế được mà gọi về nhà… thì Uyển  đã không…”

Mẹ đột nhiên đứng bật dậy, như phát điên lao ra ngoài: “Đến bệnh viện! Uyển  còn đang ở nhà xác!”

Tôi đi theo mẹ suốt đường tới nhà xác bệnh viện, cuối cùng cũng được nhìn thấy thi thể của chính mình.

Mẹ kéo tấm vải trắng che đầu tôi ra, nhìn thấy gương mặt trắng bệch lạnh lẽo của tôi.

Khoảnh khắc đó, hối hận ngập tràn như sóng lớn cuốn lấy mẹ, bà gào thét tên tôi trong đau đớn, đứng cũng không vững.

“Uyển  ơi… là lỗi của mẹ… mẹ không nên đối xử với con như vậy… con mở mắt nhìn mẹ một chút được không?”

Ba mắt đỏ hoe, giọng nghẹn lại: “Sao con lại gầy đến vậy, Uyển  ơi… Ba đã trở về rồi… vẫn chưa kịp nói chuyện với con… sao con lại đối xử với ba như thế này…”

Chị gái – người vẫn luôn im lặng khóc – nhìn chằm chằm vào gương mặt tôi, đột nhiên phát điên lao tới, lắc mạnh vai tôi:

“Mạnh Uyển ! Em không được chết! Em tỉnh lại cho chị!”

“Có phải em đang giận bọn chị, đang trêu bọn chị đúng không? Em không được chết!”

“Chị còn chưa xin lỗi em… còn chưa hỏi em hôm đó có đau không… Em tỉnh lại đi…”

Ba kéo chị ra xa, chị gào khóc dữ dội, giãy giụa đập tay xuống đất.

Tôi đứng nhìn họ khóc bên thi thể mình… nhưng lòng lại bình lặng đến lạ.

Tôi từng vô số lần mong chờ mẹ và chị có thể sớm phát hiện ra cái chết của mình, khao khát từ một chút đau đớn và hối hận hiện trên gương mặt họ, nhìn ra tình yêu mà họ dành cho tôi.

Nhưng tôi đã quên mất một điều.

Tôi đã chết rồi.

Tình yêu của họ… với tôi mà nói, đã quá muộn.

Và tôi… cũng chẳng cần nữa rồi.

Ngày hôm sau, thi thể của tôi được đưa ra khỏi nhà xác.

Tôi thấy ảnh chân dung đen trắng của mình xuất hiện trên truyền hình, dòng tiêu đề là:

“Em bé anh hùng dũng cảm nhất.”

Ôi chao, tôi thấy cũng vui lắm đấy chứ.

Mẹ đã xin nghỉ công việc cảnh sát giao thông. Bác sĩ nói rằng tình trạng tâm lý của mẹ đã không còn phù hợp để tiếp tục làm việc.

Bà thường xuyên giật mình tỉnh dậy giữa đêm khuya, rồi khóc cả đêm không ngủ.

Có những lúc đang đi trên đường, mẹ bỗng như thấy được điều gì đó, lao đi như điên về một hướng nào đó — vài lần suýt nữa thì gặp tai nạn.

Người đi đường trách bà không chịu nhìn đường cho cẩn thận.

Mẹ chỉ ngơ ngác gật đầu đầy tiếc nuối, nói: “Vừa rồi tôi như nghe thấy con gái út gọi mình…”

“Nó gọi tôi là mẹ… Nó bảo tôi đến cứu nó…”

Mẹ đấm ngực khóc nức nở: “Nó trách tôi! Nghe thấy không? Nó trách tôi! Nó hận tôi!”

Sau một lần nữa ra ngoài và lại gặp tai nạn xe, bác sĩ nhẹ nhàng gợi ý nên đưa mẹ vào bệnh viện tâm thần.

Mẹ ngày càng chìm trong ảo tưởng quá khứ, không thể tự lo sinh hoạt hằng ngày.

Chị tôi thì thi vào trường cảnh sát.

Chị cắt tóc ngắn, ánh mắt và dáng vẻ trở nên mạnh mẽ, sắc sảo hơn.

Chị đã đi đánh cho lũ du côn tóc vàng từng lảng vảng ở cổng trường một trận ra trò, rồi tự tay giải bọn chúng lên đồn công an.

Chị nói: “Em yên tâm. Chị sẽ bảo vệ Tổ quốc… và cũng sẽ bảo vệ gia đình mình.”

“Uyển Uyển à, chị cũng có thể trở thành anh hùng.”

Nhưng chị thường xuyên mất ngủ.

Chị hay cầm ảnh tôi, lẩm bẩm nói một mình:

“Uyển Uyển… thật ra hôm đó chị không định nói những lời đó đâu… Em tha thứ cho chị, được không?”

Tôi nhớ, ngày tổ chức tang lễ cho tôi, có rất nhiều người đến dự.

Có người tôi từng gặp, cũng có người chưa từng thấy bao giờ.

Ba nói rằng, trong số đó có cả thân nhân của những anh hùng, và có cả những người từng bị tổ chức buôn ma túy hại cho gia đình tan nát — họ đến để cảm ơn tôi, để tiễn biệt tôi.

Khi tang lễ kết thúc, thi thể tôi chính thức được chôn cất.

Một luồng ánh sáng nhẹ nhàng nâng linh hồn tôi lên, đưa tôi dần dần bay về phía bầu trời.

Tôi quay đầu lại, nhìn gia đình mình lần cuối.

Tạm biệt… trong lặng thầm.

Kiếp này… đến đây thôi.

Vòng xoay luân hồi lại bắt đầu.

Trong một cảm giác ấm áp, tôi mở mắt ra — mơ màng được một người nhẹ nhàng và dịu dàng ôm lấy.

Cô ấy khe khẽ hát ru:

“Ba mẹ đặt tên con là An Nhiên, cái tên này có hay không nào?”

“An Nhiên… An Nhiên… Ba mẹ hy vọng đời này của con sẽ bình an vô sự, thanh thản nhẹ nhàng.”