#TTCH 242 Chương 4
Tôi đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống gương mặt đang vặn vẹo vì tức giận của cô ta.
“Về nói với Kỳ Uyên rằng, tôi không hứng thú với đống rác rưởi Tân Phong Thượng. Nhưng nếu là chuyện khiến nó sụp đổ thì… tôi rất quan tâm.”
Nói dứt lời, tôi quay người rời đi, bỏ lại Thẩm Vi một mình trong căn phòng, trông chẳng khác gì một con sư tử cái đang phát điên.
Cô ta đã bị tôi chọc giận đến phát cuồng.
Cô ta lập tức bắt đầu phản công điên cuồng.
Dùng các mối quan hệ trong giới để lan truyền tin đồn rằng tôi là một kẻ không rõ lai lịch, có âm mưu tống tiền Tập đoàn Kỳ thị.
Cô ta thậm chí còn thuê cả đám lưu manh xã hội đen, định cho tôi một bài học.
Nhưng Thẩm Vi đánh giá tôi quá thấp.
Đám người mà cô ta phái tới, chưa kịp đến gần tôi thì đã bị nhóm vệ sĩ xuất ngũ mà Tiểu Nhã thuê về xử đẹp.
Còn những lời đồn mà cô ta phát tán ra, không những không bôi xấu được tôi, mà còn vô tình khiến danh tiếng của “nhà đầu tư bí ẩn Annie” lan xa trong giới thương mại.
Ai cũng biết, có một người phụ nữ gan lì không sợ chết dám đối đầu với Tập đoàn Kỳ thị, thậm chí là với cả người phụ nữ bên cạnh Kỳ Uyên.
Tôi lợi dụng sự ngu xuẩn của Thẩm Vi để đẩy làn sóng cao hơn, đồng thời kết thân với vài đối tác kinh doanh từng bị Kỳ thị chèn ép.
Chúng tôi có chung một kẻ thù.
Mà kẻ thù của kẻ thù… chính là bạn.
Mối quan hệ giữa Kỳ Uyên và Thẩm Vi cũng bắt đầu xuất hiện những rạn nứt.
Theo báo cáo từ người của Lưu Vĩ cài cắm bên trong Kỳ thị, Kỳ Uyên đã lớn tiếng cãi nhau với Thẩm Vi vì mớ hỗn độn mà Tân Phong Thượng gây ra.
Kỳ Uyên là một thương nhân.
Anh ta có thể chịu được tính khí trẻ con hay sự phù phiếm của Thẩm Vi, nhưng không thể chịu được sự ngu dốt và bất lực của cô ta khi gây ra tổn thất lớn cho công ty.
Lòng kiên nhẫn của anh ta đang bị bào mòn từng chút một.
Nhưng như vậy… vẫn chưa đủ.
Tôi muốn thêm dầu vào lửa.
Tôi nhờ Tiểu Nhã gửi ẩn danh cho tổng giám đốc Tập đoàn Hồng Viễn – đối thủ lớn nhất của Kỳ Uyên – một bộ tài liệu gồm hai phần:
Một là bức ảnh Thẩm Vi bị tôi chụp lại khi đang hôn người đàn ông lạ mặt hôm đó.
Hai là hồ sơ chi tiết tôi đã chuẩn bị kỹ càng – vạch trần việc Thẩm Vi lợi dụng quỹ từ thiện “Vi Quang” để biển thủ tiền, tiêu xài xa xỉ cho cá nhân.
Những loại “phốt” kiểu này, giữ lại tự dùng thì quá phí — chi bằng mượn dao giết người.
Quả nhiên, chưa đến ba ngày, scandal của Thẩm Vi tràn ngập khắp các mặt báo và mạng xã hội.
“Bí mật giới hào môn: Vị hôn thê tương lai của tổng giám đốc Kỳ thị bị nghi ngoại tình, hôn môi nồng nhiệt trong xe cùng người đàn ông bí ẩn giữa đêm!”
“Lật tẩy cuộc sống xa hoa sau vẻ ngoài nhân từ của Thẩm Vi — tiểu thư từ thiện rốt cuộc đã dùng tiền quyên góp vào việc gì?”
Ảnh chụp, bằng chứng – đủ cả.
Dư luận nổ tung.
Hình tượng “nữ thần bạch nguyệt quang hoàn hảo” của Thẩm Vi bị đập tan không còn một mảnh.
Từ một nhân vật khiến người người ngưỡng mộ, cô ta trở thành kẻ bị công chúng khinh bỉ – một kẻ đạo đức giả, dùng từ thiện làm bình phong để trục lợi.
Cổ phiếu của Tập đoàn Kỳ thị lại tiếp tục lao dốc.
Lần này, chắc hẳn sắc mặt của Kỳ Uyên phải “rực rỡ” lắm đây.
Người phụ nữ anh ta yêu thương nhất, giờ lại tặng cho anh ta một chiếc sừng mà cả nước đều biết đến.
Anh ta trở thành trò cười lớn nhất thiên hạ.
Tôi ngồi trong căn phòng trọ nhỏ, vừa ăn mì gói vừa lướt mạng đọc những bình luận chỉ trích cay độc dành cho Thẩm Vi và Kỳ Uyên, cười đến rơi nước mắt.
Kỳ Uyên, anh vì cô ta mà đẩy tôi vào tù.
Giờ thì người phụ nữ mà anh dốc toàn lực để bảo vệ, lại là người tát cho anh một cú đau điếng nhất.
Cảm giác đó… thế nào? Nuốt trôi không?
Thẩm Vi đã hoàn toàn sụp đổ.
Hội đồng quản trị Tập đoàn Kỳ thị mở cuộc họp khẩn, buộc phải bãi miễn toàn bộ chức vụ của cô ta trong tập đoàn.
Quỹ từ thiện “Vi Quang” cũng bị lập hồ sơ điều tra.
Từ trên mây, cô ta rơi thẳng xuống bùn lầy, không có đường lui.
Cô ta gọi cho tôi không biết bao nhiêu cuộc, nhưng tôi không bắt máy.
Cô ta như phát điên, tìm đến khách sạn nơi tôi đang ở để chặn đường, bị bảo vệ chặn lại, liền đứng ngoài cổng chửi bới ầm ĩ, hoàn toàn không còn hình tượng.
Tôi chỉ đứng phía sau cửa kính sát đất, lạnh lùng nhìn xuống.
Nhìn cô ta từ la hét điên loạn, đến bật khóc nức nở, cuối cùng ngồi bệt dưới đất, trông chẳng khác gì một con chó hoang bị chủ vứt bỏ.
Đáng thương thật đấy. Nhưng không ai đáng thương hơn kẻ tự gieo nghiệp.
Đúng lúc đó, điện thoại tôi reo lên.
Là một số lạ.
Tôi bắt máy.
Từ đầu dây bên kia, vang lên một giọng nói mà tôi quen thuộc đến mức khắc vào xương tủy — đầy kìm nén, pha lẫn lửa giận:
“Cô Annie, chúng ta cần nói chuyện.”
Là Kỳ Uyên.
Tôi cong môi, giọng lạnh tanh pha lẫn sự chế giễu:
“Màn hay mới chỉ bắt đầu thôi, tổng giám đốc Kỳ à. Gấp gì thế?”
Chương 6: Bế tắc của Kỳ Uyên — Mảnh vỡ của sự thật
Tập đoàn Kỳ thị đang rơi vào khủng hoảng — từ trong ra ngoài đều loạn.
Cổ phiếu liên tục lao dốc, mấy dự án lớn đang thương lượng thì bị đóng băng vì vụ bê bối vừa qua. Mấy lão già trong hội đồng quản trị cũng bắt đầu rục rịch hành động.
Dạo này chắc Kỳ Uyên mệt mỏi phát điên.
Tôi thấy ảnh anh ta trên bìa một tạp chí tài chính.
Chỉ trong nửa tháng ngắn ngủi, cả người anh ta gầy sọp đi, ánh mắt từng đầy tự tin giờ tràn ngập mỏi mệt và u ám.
Trong lòng tôi, không có lấy một chút thương hại. Chỉ có cảm giác sung sướng của kẻ đang báo thù.
Tối hôm đó, tôi nhận được điện thoại từ bác sĩ Lý.
Kể từ sau khi tôi ra tù, đây là lần đầu tiên ông chủ động liên lạc.
“Có thể gặp cô một lúc không? Tôi có vài thứ… mà tôi nghĩ cô sẽ thấy hứng thú.” – Giọng ông ấy vẫn dịu dàng như cũ, nhưng trong đó lại ẩn chứa một sức nặng không thể từ chối.
Chúng tôi hẹn gặp ở một trà quán yên tĩnh, khuất người.
Ông ấy vẫn giữ vẻ nhã nhặn như trước, như thể cái thân phận bác sĩ tâm lý trong trại giam chỉ là vỏ bọc.
Không vòng vo, ông đặt một chiếc túi hồ sơ bằng giấy da bò lên bàn, đẩy về phía tôi.
“Xem đi.”
Tôi mở túi hồ sơ ra. Bên trong là một bản sao tài liệu.
Tiêu đề của tài liệu khiến tôi nghẹn thở:
“Báo cáo đánh giá rủi ro về việc Tập đoàn Kỳ thị bí mật thâu tóm Duyên Tinh Technology.”
Ngày tháng trên đó là từ ba năm trước.
Duyên Tinh Technology — cái tên tôi không thể nào quên. Đó là dự án cuối cùng tôi phụ trách trước khi bị bắt. Lúc đó, Tập đoàn Kỳ thị chuẩn bị mua lại một công ty AI tiềm năng, và tôi chính là người đứng đầu dự án.
Sau đó, tội danh “tham ô công quỹ” gán cho tôi cũng xuất phát từ các khoản mục liên quan đến dự án này.
Tôi lật từng trang tài liệu, càng đọc tim tôi càng lạnh đi.
Báo cáo phân tích rất rõ: nếu Tập đoàn Kỳ thị tiến hành mua lại Duyên Tinh theo cách hợp pháp, họ sẽ đối mặt với rủi ro pháp lý và khủng hoảng truyền thông nghiêm trọng, bởi công nghệ lõi của Duyên Tinh đang vướng vào tranh chấp bằng sáng chế quốc tế.
Và ở trang cuối cùng của bản báo cáo, phương án được đưa ra khiến tôi chết lặng:
“Dàn dựng bê bối tài chính liên quan đến người phụ trách dự án (Lâm Hy), đẩy cô ta vào tù để ngắt quá trình mua lại. Sau đó dùng công ty bình phong bên thứ ba, mua lại Duyên Tinh với giá rẻ do mất kiểm soát khi người sáng lập bị bắt, rồi âm thầm chuyển giao công nghệ và bằng sáng chế về Tập đoàn Kỳ thị.”
Tay tôi bắt đầu run rẩy không kiểm soát.
Thì ra là như vậy…
Từ đầu đến cuối, tôi chỉ là một con tốt.
Một quân cờ có thể bị hy sinh bất cứ lúc nào, miễn là có lợi cho tập đoàn.
Tôi bị đẩy vào tù không chỉ vì lòng đố kỵ của Thẩm Vi. Mà bởi vì Tập đoàn Kỳ thị cần một vật tế để che đậy cho một vụ mua bán bẩn thỉu.
Tôi từng cho rằng Kỳ Uyên vì yêu Thẩm Vi đến mù quáng mới nhẫn tâm hại tôi. Nhưng giờ tôi hiểu mình đã sai.
Hoặc có thể, Thẩm Vi chỉ là tấm bình phong. Một cái cớ được sắp đặt hoàn hảo để che đậy những lợi ích khổng lồ và âm mưu tàn độc phía sau.
Tim tôi như bị ai đó siết chặt đến nghẹt thở.
Tôi hận. Một nỗi hận ngút trời gần như muốn thiêu đốt tôi từ trong ra ngoài.
Nhưng rồi cảm xúc ấy được thay thế bởi một sự tỉnh táo lạnh lùng đến tàn nhẫn.
Mục tiêu trả thù của tôi không thể chỉ là Kỳ Uyên hay Thẩm Vi.
Mà là cả Tập đoàn Kỳ thị — một đế chế thương mại mục nát được xây nên từ vô số cuộc giao dịch dơ bẩn và những con người bị hy sinh.
Tôi ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào bác sĩ Lý:
“Ông lấy được tài liệu này từ đâu?”
Ông ấy điềm tĩnh đáp lại:
“Mục tiêu của tôi giống cô — kéo sập nhà họ Kỳ.”
Ông ngừng lại một lúc, rồi nói tiếp:
“Kỳ Uyên tuy là tổng giám đốc, nhưng cũng không phải người có thể một tay che trời. Nhất là trước mặt cha anh ta — Kỳ Chính Minh.”
Kỳ Chính Minh.
Cha của Kỳ Uyên. Người sáng lập Tập đoàn Kỳ thị. Một kẻ tuy đã lui về sau màn, nhưng vẫn kiểm soát toàn bộ mạch máu của đế chế đó.
“Thương vụ thâu tóm năm đó, người thật sự ra quyết định cuối cùng là Kỳ Chính Minh.”
Câu nói của bác sĩ Lý như một quả bom nổ tung trong đầu tôi.
Tôi luôn nghĩ kẻ thù của mình là Kỳ Uyên.
Nhưng giờ tôi nhận ra, rất có thể… anh ta cũng chỉ là con dao trong tay cha mình.
Con đường trả thù của tôi, bỗng trở nên rõ ràng — nhưng cũng càng lúc càng nguy hiểm hơn.
Tôi phải đối đầu không chỉ với một kẻ đàn ông bị tình yêu làm mờ mắt. Mà là một gã cáo già lọc lõi, tàn nhẫn và đầy toan tính — một con cá mập trong giới thương trường.
Đêm hôm đó, tôi nhận được một đoạn ghi âm từ Tiểu Nhã.
Đó là do nhân viên phục vụ mà cô ấy cài vào một tụ điểm giải trí Kỳ Uyên thường lui tới, lén ghi lại.
Âm thanh trong đoạn ghi rất ồn, nhưng giọng của Kỳ Uyên — nồng nặc mùi rượu và đầy ân hận — lại rõ ràng đến lạ thường:
“…Anh không còn lựa chọn nào khác… Anh phải bảo vệ cô ấy… Bố anh… Ông ấy cái gì cũng dám làm…”
“…Anh có lỗi với cô ấy… Anh có lỗi với Lâm Hy…”
Đoạn ghi âm kết thúc đột ngột.