#TTCH 242 Chương 1
01.
Hai năm trong tù – Nỗi hận lớn dần trong im lặng
“9527, có người đến thăm.”
Giọng thông báo lạnh lùng vang lên khắp hành lang trại giam như âm thanh máy móc vô hồn, đập thẳng vào tai từng người.
Tôi dừng tay, ngắt mảnh linh kiện đang mài giũa, rồi đặt nó trở lại dây chuyền sản xuất một cách chắc chắn, không chút chần chừ.
Xung quanh, những tù nhân khác nhìn tôi bằng ánh mắt pha trộn giữa thương hại và chế giễu; những lời xì xào thì thầm như tiếng côn trùng bò rít rít trong góc tường ẩm mốc.
“Lại là tổng giám đốc Kỳ à? Kiên trì ghê, mưa nắng chẳng bỏ buổi nào.”
“Tự tay tống vợ sắp cưới vào tù, giờ lại đóng vai si tình đến thăm mỗi tháng, nghĩ ai tin?”
“9527 cũng không phải dạng vừa. Hai năm rồi, chưa thèm liếc nhìn hắn lấy một lần.”
Tôi làm như không nghe thấy gì, tháo găng tay dơ bẩn ra, rồi theo bước quản ngục tiến về căn phòng thăm nuôi quen thuộc đến mức ám ảnh.
Mỗi bước chân như dẫm lên lưỡi dao bén ngót tẩm độc.
Cánh cửa sắt sau lưng tôi đóng sầm lại, cắt đứt mọi âm thanh bên ngoài. Tôi ngồi xuống chiếc ghế sắt lạnh buốt, cầm lấy chiếc điện thoại luôn sặc mùi thuốc sát trùng.
Phía bên kia tấm kính là một bóng người lờ mờ mà tôi chẳng cần nhìn rõ cũng biết là ai – Kỳ Uyên.
Cái tên ấy từng là cả tuổi trẻ của tôi, giờ đã trở thành lời nguyền độc ác trong những giấc mộng đau đớn nhất.
Tôi không cần nhìn kỹ cũng có thể tưởng tượng ra dáng vẻ hiện tại của anh ta: bộ vest đặt may đắt tiền, mái tóc gọn gàng, gương mặt điển trai từng khiến tim tôi rung động… và giờ đây, chẳng rõ là đang mang theo vẻ day dứt hay chỉ là sự dửng dưng vô cảm theo thói quen.
Tôi nhấc điện thoại lên, không hề do dự, nhìn sang phía quản ngục đang giám sát và nói, giọng bình thản như mặt nước chết:
“Báo với anh ta, tôi không gặp.”
Nói xong, tôi dứt khoát gác máy. Tiếng “cạch” khô khốc vang lên lạnh lẽo.
Quản ngục đã quá quen với kịch bản lặp đi lặp lại này. Anh ta nhấc máy, nói với vẻ chán chường:
“Anh Kỳ, phạm nhân Lâm Hy… từ chối gặp mặt.”
Tôi không ở lại thêm một giây nào. Đứng dậy, quay lưng đi thẳng về phía cánh cửa sắt chia cắt tôi và tự do.
Khoảnh khắc cánh cửa hé mở, tôi thoáng thấy hình bóng người phía bên kia lớp kính vẫn ngồi im như tượng, không nhúc nhích.
Hai năm. Hai mươi bốn lần đến.
Hai mươi bốn lần tôi từ chối.
Nỗi hận trong tôi, cũng theo đó mà ngày càng sắc nhọn, bén như dao.
Quay lại phòng giam, tôi nằm lên tấm phản gỗ cứng ngắc, nhắm mắt lại, nhưng đầu óc lại bị lôi về buổi chiều địa ngục của hai năm trước…
Trên tầng cao nhất của trụ sở tập đoàn Kỳ thị, trong văn phòng tổng giám đốc đầy ánh nắng, bên ngoài là đường chân trời hoa lệ của thành phố.
Tôi đang đeo chiếc nhẫn đính hôn mà anh tặng, hạnh phúc cùng anh bàn bạc chi tiết cho lễ cưới sắp tới vào tháng sau.
Thế rồi, anh ta bất ngờ đẩy một tập tài liệu đến trước mặt tôi, giọng nói lạnh lẽo đến mức tôi chưa từng nghe thấy bao giờ:
“Lâm Hy, đây là bằng chứng cô lợi dụng chức vụ để chiếm đoạt 20 triệu tiền công ty.”
Tôi sững người, đầu óc trống rỗng. “Anh… anh đang nói gì vậy, Kỳ Uyên?” – Tôi lắp bắp, tay run rẩy cầm lấy xấp tài liệu. Trong đó, từng khoản chi đều được liệt kê rõ ràng, tất cả đều nhắm vào tôi, thậm chí chữ ký cũng là nét bút của tôi.
“Không thể nào! Đây không phải là tôi làm!” – Tôi bật dậy, gần như hét lên.
Anh ta chỉ lặng lẽ nhìn tôi, khuôn mặt người đàn ông mà tôi đã yêu suốt tám năm không hề có một chút dao động.
“Chứng cứ rõ ràng.” – Anh buông ra bốn chữ, từng chữ nặng như búa giáng, đập nát toàn bộ thế giới của tôi.
Cánh cửa văn phòng bật mở. Vài cảnh sát mặc đồng phục bước vào.
Tôi tuyệt vọng nhìn anh, cố tìm trên gương mặt đó một chút gì giống như đang đùa, hay ít nhất là một tia thương xót.
Không có gì cả.
Chỉ có sự lạnh lẽo đến rợn người.
Ngay khoảnh khắc bị còng tay, tôi thấy cô ta – Thẩm Vi – đứng phía sau lưng Kỳ Uyên.
Người con gái luôn tỏ ra yếu đuối, vô hại ấy – mối tình đầu của anh ta.
Khóe môi cô ta khẽ cong lên, gần như không thấy rõ, nhưng đủ để tôi nhận ra đó là một nụ cười đắc thắng.
Khoảnh khắc đó, tôi đã hiểu tất cả.
Những ngày đầu trong trại giam, tôi như một con thú bị dồn vào đường cùng, điên cuồng đập phá lồng sắt, gào lên về nỗi oan khuất của mình. Nhưng đổi lại, chỉ là sự trấn áp lạnh lùng và tuyệt vọng ngày một sâu thêm.
Những “chị đại” trong phòng giam thấy tôi từng là tiểu thư sống trong nhung lụa thì càng tìm cách bắt nạt. Chúng cướp cơm tôi, xé sách tôi đọc, thậm chí nửa đêm còn đổ nước lạnh lên chăn của tôi.
Tôi không khóc, cũng không cầu xin.
Bởi vì tôi biết, nước mắt là thứ vô dụng nhất trên đời này.
Một lần, con mụ ngang ngược nhất lại đến cướp chiếc bánh bao tôi vừa được phát. Tôi để mặc cho nó lấy đi, không phản kháng.
Hôm sau, cả người nó nổi đầy mẩn đỏ, ngứa đến mức lăn lộn dưới đất, phải đưa đi phòng y tế khẩn cấp.
Không ai biết rằng, tôi nhớ rất rõ cô ta dị ứng với loại kem trộn rẻ tiền hay dùng để bôi mặt, và tối hôm trước, tôi đã âm thầm rắc bột từ hũ kem ấy vào trong đồ đạc của cô ta, khi mọi người đã ngủ say.
Từ đó, không ai dám lại gần tôi nữa.
Bọn họ bắt đầu sợ tôi.
Vì tôi đủ độc. Và đặc biệt là tôi rất yên lặng.
Một kẻ thù biết im lặng còn đáng sợ hơn kẻ luôn miệng gào thét.
Tôi bắt đầu tận dụng mọi thứ có thể. Tôi dùng đồng lương lao động ít ỏi trong tù để hối lộ cai ngục quản thư viện, đổi lấy từng cuốn sách về luật pháp và chiến lược kinh doanh.
Ban ngày, tôi là tù nhân số 9527 lặp đi lặp lại công việc lao động đến tê liệt.
Ban đêm, khi tất cả đã ngủ say, tôi ngồi dưới ánh sáng lờ mờ từ hành lang, ngấu nghiến từng trang sách.
Từng điều luật, từng vụ kiện, từng phân tích thương mại… đều trở thành nền móng cho kế hoạch báo thù của tôi.
Tôi chăm chú lắng nghe những mẩu chuyện rải rác từ miệng các quản ngục hay tù nhân mới — bất cứ tin tức nào từ bên ngoài cũng là thông tin quý giá.
“Nghe nói tập đoàn Kỳ thị vừa giành được khu đất ở phía nam thành phố, tổng giám đốc Kỳ đúng là tài giỏi ghê.”
“Đúng thế, còn cô bạn gái anh ta – Thẩm Vi – thì ngày nào cũng lên báo, nào là làm từ thiện, nào là đi tiệc tùng, nổi tiếng quá trời.”
Mỗi câu nói như một mũi kim, đâm chi chít vào tim tôi.
Càng đau đớn, đầu óc tôi lại càng tỉnh táo.
Tôi đón sinh nhật tuổi 28 trong tù. Không bánh kem, không lời chúc.
Cha mẹ tôi đã cắt đứt quan hệ từ ngày tôi bị bắt, họ coi tôi là nỗi nhục của gia đình. Những người bạn từng thân thiết cũng đã rút lui không dấu vết.
Ngày hôm ấy, thứ duy nhất không thay đổi, là tờ thông báo thăm nuôi với cái tên quen thuộc.
Kỳ Uyên.
Anh ta dùng cách đó để nhắc nhở tôi rằng, tất cả những gì tôi đang gánh chịu hôm nay — đều do chính anh ta ban tặng.
Ở mặt sau quyển nhật ký, tôi dùng móng tay khắc từng chữ:
Kỳ Uyên. Thẩm Vi. Máu phải trả bằng máu.
Chiều hôm ấy, bác sĩ tâm lý trong trại giam lần đầu tiên đến gặp tôi.
Bác sĩ Lý — một người đàn ông trung niên với vẻ ngoài hiền lành, dễ gần.
Anh ta ngồi đối diện tôi, không giống những người khác, không hỏi tôi có quen chưa, có cần giúp gì không.
Anh ta chỉ yên lặng nhìn tôi một lúc, rồi đẩy gọng kính trên sống mũi, nói một câu không đầu không đuôi:
“Có lúc, ẩn mình là để tung đòn mạnh hơn.”
Tim tôi khựng lại một nhịp, nhưng ngoài mặt vẫn giữ nguyên vẻ thản nhiên, chỉ ngẩng đầu lên nhìn anh ta bằng ánh mắt giống như đang nhìn một kẻ lập dị.
Anh ta chỉ cười nhẹ, không nói thêm gì, rồi kết thúc buổi tư vấn.
Nhưng tôi biết, người đàn ông này… không đơn giản chút nào.
Cuộc sống trong tù đã dạy tôi một điều sâu sắc:
Niềm tin là món hàng xa xỉ, còn biết lợi dụng mới là bản lĩnh sinh tồn.
Còn ba tháng nữa là tôi mãn hạn tù.
Trên tường phòng giam, những dấu gạch đếm ngày đã dày đặc chi chít. Mỗi một nét khắc đều thấm đầy máu và hận suốt hai năm qua của tôi.
Tần suất bác sĩ Lý gọi tôi lên nói chuyện ngày càng nhiều.
Anh ta luôn tỏ ra vô tình tiết lộ vài mẩu tin từ thế giới bên ngoài.
“Dạo này thị trường chứng khoán chao đảo, một thương vụ mua lại ở nước ngoài của Tập đoàn Kỳ thị hình như gặp trục trặc.” – anh ta vừa sắp xếp tài liệu vừa buông lời như không có gì.
Tôi đang cúi đầu mài một món đồ thủ công bằng gỗ, tay không hề ngừng lại khi nghe vậy.
“Tôi không ngờ bác sĩ Lý lại hứng thú với tin tức thương trường như vậy.” – Tôi đáp, giọng điềm tĩnh như nước lạnh.
Anh ta ngẩng đầu nhìn tôi qua lớp kính dày, khóe miệng khẽ nhếch, mang theo chút thăm dò:
“Sống tới tuổi tôi rồi thì cũng cần có cái gì đó giết thời gian. Không giống như mấy người trẻ, còn cả tương lai dài phía trước.”
Rồi anh ta lại nói tiếp:
“Nghe nói nội bộ Tập đoàn Kỳ thị cũng không phải đồng lòng như bên ngoài thể hiện. Một vài cổ đông lâu năm không mấy hài lòng với cách làm việc của Kỳ Uyên. Nhất là… cô Thẩm Vi dạo này phô trương quá mức, khiến không ít người khó chịu.”
Tôi vẫn im lặng, chỉ có động tác mài gỗ là mạnh hơn vài phần.
Những gì anh ta nói hoàn toàn trùng khớp với thông tin tôi thu thập được từ các nguồn khác nhau.
Đế chế của Kỳ Uyên không hề vững vàng như vẻ bề ngoài.
Còn Thẩm Vi – người đàn bà giẫm lên tôi để leo lên đỉnh cao – phía sau vẻ hào nhoáng kia chắc chắn cũng có vô số điểm yếu đang chực chờ vỡ tung.
Tôi bật cười lạnh trong lòng. Càng leo cao thì ngã càng đau.
Thẩm Vi, ngày tàn của cô… sắp tới rồi.
Tôi đang thăm dò bác sĩ Lý, và anh ta cũng đang thăm dò tôi.
Cả hai như hai kỳ thủ đối đầu, ngồi đối diện nhau bên bàn cờ, từng nước đi đều cẩn trọng đến từng chút một.
Tôi giả vờ không quan tâm tới những gì anh nói, nhưng từng câu, từng chữ, tôi đều ghi nhớ rõ ràng, nghiền ngẫm nhiều lần.
anh ta rốt cuộc là người của ai? Địch hay bạn?
Khi sự thật chưa sáng tỏ, bất cứ ai cũng có thể là kẻ thù.
Còn đúng một tháng nữa tôi sẽ ra tù.