#TTCH 427 Chương 5
10.
Động tác của Hoàng hậu rất nhanh.
Chẳng bao lâu sau, trong cung đã truyền ra tin Nhị hoàng tử làm việc bất lực, bị bệ hạ quở trách.
Nhưng đó mới chỉ là khởi đầu.
Không mấy ngày sau, chuyện Nhị hoàng tử cấu kết với quan địa phương tham ô ngân lượng cứu tế cũng bị phanh phui.
Trong chốc lát, triều đình chấn động.
Nghe nói hoàng đế tức giận đến cực điểm, ngay trong Ngự thư phòng đã cầm trấn giấy ném thẳng vào trán Nhị hoàng tử, khiến hắn bị thương.
Phe cánh của Nhị hoàng tử rối loạn như ong vỡ tổ, ngay cả Liên phi cũng bị liên lụy.
Ta không ngờ… thế lực của gia tộc Thôi thị – mẫu tộc của Hoàng hậu – lại lớn đến vậy.
Nhưng nghĩ lại cũng phải.
Nếu chỉ là thế gia tầm thường, hoàng đế năm xưa cũng chẳng đến mức giết vị hôn phu của bà ta để cưới bà.
Bao năm qua, hoàng đế kiêng dè Thôi thị, đã từng bước cắt giảm thế lực của họ.
Hoàng hậu nói với ta, Thôi thị sẽ dốc toàn lực phò trợ ta và Tam hoàng tử Bùi Diệp.
Điều kiện là sau này Bùi Diệp đăng cơ… phải thiện đãi Thôi thị.
Không bao lâu sau, trong cung truyền ra tin sẽ nghênh đón sinh mẫu của Tam hoàng tử vào cung.
Thần phi.
Đó là phong hiệu dành cho sinh mẫu của Tam hoàng tử.
Cũng là phong hiệu Bùi Tương Bạch ban cho ta.
“Thần” mang ý tôn quý.
Ta hiểu… tâm ý lập trữ của Bùi Tương Bạch đã dao động.
Ánh mắt hắn bắt đầu hướng về phía Diệp ca nhi.
Ngày ta vào cung, ánh nắng vừa đẹp.
Hậu cung chư phi, cùng các mệnh phụ quý tộc đều có mặt đông đủ.
Đủ để thấy hoàng đế coi trọng ta đến mức nào.
Ta đội mũ phượng hải đường nạm nam châu đỏ rực, bước lên hành lễ với hắn.
Đó là lần đầu tiên ta ăn vận lộng lẫy đến vậy.
Bùi Tương Bạch nhìn ta đến ngẩn người.
Một lúc lâu sau mới nắm lấy tay ta, giọng nghẹn lại:
“Trở về là tốt rồi.”
Ngây người không chỉ có hắn.
Một đám mệnh phụ bên dưới cũng sững sờ.
Trong cung đình qua lại, ta từng gặp họ vài lần.
Có người nhanh chóng nhận ra ta:
“Xin hỏi Thần phi nương nương… có phải xuất thân từ phủ Vĩnh Ninh hầu họ Hà không?”
Ta mỉm cười gật đầu.
Mọi người lập tức bừng tỉnh.
Thì ra là vậy.
Hoàng đế hao tâm tổn trí bày ra cả một vở kịch… chính là để gột sạch cái danh trắc phi của Nhị hoàng tử trên người ta.
“Thì ra khi hoàng thượng vi phục xuất tuần đã gặp được Thần phi nương nương – minh châu bị bụi phủ. Đúng là thiên định lương duyên, đáng chúc mừng.”
“Cũng chỉ có người như Thần phi nương nương… mới sinh ra được Tam hoàng tử thông tuệ như vậy.”
Giữa những lời xì xào cảm thán, chỉ có tổ mẫu và Hà Thu Đường là mặt mày trắng bệch.
Cùng lúc đó, gương mặt trắng bệch còn có Liên phi đang đứng cạnh Hoàng hậu.
Nàng ta như nhìn thấy quỷ, hoảng sợ đến mức lùi lại mấy bước.
Hoàng hậu bật cười kéo nàng ta một cái.
Liên phi giật mình, suýt nữa ngã xuống đất.
Đêm hôm đó, Bùi Tương Bạch ở lại cung của ta suốt cả đêm.
Ngày hôm sau, sau khi hạ triều, ta mang đồ ăn đến cho hắn.
Không ngờ hắn lại nổi cơn thịnh nộ.
Tấu chương bị ném xuống đất, rơi vãi khắp nơi.
Đôi mắt đen đỏ ngầu, hắn nhìn chằm chằm vào ta:
“Gia Nhu, nàng cũng cho rằng trẫm muốn đổi lập Thái tử sao?!”
Ta quỳ xuống, cúi đầu hành lễ, giọng bình thản:
“Thần thiếp không dám.”
Hắn khựng lại.
Dường như trong khoảnh khắc toàn thân mất hết sức lực, chỉ khẽ phẩy tay.
“Trẫm… không phải muốn trách nàng. Nàng đừng nghĩ nhiều.”
Ta đứng dậy, dịu giọng đáp:
“Thần thiếp hiểu.”
Hắn nhìn ta thật lâu, rồi cười khổ.
“Gia Nhu… nàng thay đổi rồi. Nếu là nàng trước kia, chắc chắn đã nổi giận cãi vã với trẫm. Ngay cả nàng… cũng trở nên xa cách với trẫm.”
Ta biết mình nên mỉm cười an ủi hắn.
Nhưng ta không còn sức nữa.
Điều hắn nói… chính là sự thật.
Chúng ta đã không thể quay về như trước.
Hoàng hậu sau đó nói riêng với ta rằng hoàng đế vẫn chưa thể hạ quyết tâm.
Dù trong cung ngoài triều… ai nấy đều mong Nhị hoàng tử thất thế.
Bao năm qua Nhị hoàng tử ỷ mình là hoàng tử duy nhất mà làm nhiều chuyện ác.
Khi tường đổ… tất nhiên sẽ có vô số người đẩy.
Còn phủ Vĩnh Ninh hầu thì liên tục gửi thiếp cầu kiến ta.
Ta chỉ gặp mẫu thân.
Bà nói phụ thân bảo bà truyền lời rằng phủ Vĩnh Ninh hầu trên dưới đều nguyện hết lòng phò trợ Tam hoàng tử, dù vào nước sôi lửa bỏng cũng không từ.
Phụ thân ta là người rất khôn ngoan.
Một bên là sinh mẫu của hoàng tử.
Một bên là Thái tử phi chưa chắc chắn.
Chỉ cần dùng đầu ngón chân cũng biết nên chọn bên nào.
Để tỏ rõ lòng quy thuận với ta, ông thậm chí còn cấm túc Hà Thu Đường.
Nhị hoàng tử dần mất lòng người.
Còn Tam hoàng tử tuy tuổi nhỏ nhưng thiên tư thông tuệ.
Triều đình từ trên xuống dưới… dần nghiêng hẳn về một phía.
Cũng vào lúc đó, thân thể của Bùi Tương Bạch bắt đầu suy yếu.
Thỉnh thoảng còn ho ra máu.
Thái y chẩn đoán… đó là do năm xưa bị thương nơi dân gian, làm tổn thương tâm mạch.
Hoàng hậu và ta nhìn nhau một cái, rồi lặng lẽ cúi đầu.
Thuốc được hạ vào lúc ân ái.
Người bình thường rất khó phát hiện.
Điều tra tới lui… cũng chỉ ra kết luận tâm mạch suy yếu.
Việc lập Thái tử đã cấp bách.
Chỉ còn thiếu… một cơ hội.
Cơ hội ấy xuất hiện khi Nhị hoàng tử vì muốn chứng minh bản thân, tự mình dẫn quân đi đánh hải khấu.
Hắn mất một chân.
Còn bị thương nơi căn nguyên.
Từ đó… vĩnh viễn không thể có con nối dõi.
Liên phi chỉ trong một đêm tóc bạc trắng, khóc đến gần như đứt ruột.
Hoàng đế chịu cú đả kích lớn, phun ra một ngụm máu rồi hôn mê.
Khi hắn tỉnh lại… đã là hai ngày sau.
Ta trải tấu chương lên bàn, dịu giọng nói:
“Lập trữ đi, bệ hạ.”
Hắn lạnh lùng nhìn ta.
“Lập ai?”
“Bệ hạ nói đùa rồi. Người là thiên tử một nước, muốn lập ai thì lập người đó.”
Hắn chống tay lên bàn, gần như cười đến chảy nước mắt.
“Gia Nhu… rốt cuộc chúng ta đã đi đến bước này từ bao giờ?”
“Ngươi… các ngươi… ai cũng đang ép trẫm. Trẫm chỉ muốn một bát nước chia đều, chỉ muốn các ngươi hòa thuận với nhau… sao lại khó đến vậy?”
“Các ngươi vì sao cứ phải làm khó trẫm?”
Ta không nói gì.
Chỉ tự tay mài mực, rồi đưa bút vào tay hắn.
Hắn thở dài một tiếng, nắm chặt lấy cây bút.
Hắn gầy đi rất nhiều, lực tay cũng yếu hẳn.
Khi viết xong chữ cuối cùng, hắn buông bút, nhắm mắt lại.
“Gia Nhu… nể tình chúng ta từng là phu thê, đừng giết hắn.”
“Chuyện giữa ngươi và Hoàng hậu, trẫm không truy cứu. Việc ngươi hạ thuốc với trẫm, trẫm cũng bỏ qua. Trẫm chỉ cầu ngươi một chuyện… tha cho hắn một mạng.”
Ta khựng lại, rồi gật đầu đồng ý.
Rốt cuộc vẫn là Bùi Tương Bạch.
Dù nhất thời bị che mắt, hắn vẫn nhanh chóng tra ra chân tướng.
Chỉ tiếc lần này… hắn biết quá muộn.
Hôm sau, hoàng đế được người dìu lên triều.
Hắn tự mình tuyên bố lập Tam hoàng tử Bùi Diệp làm Thái tử.
Thôi tướng, Trịnh tướng quân cùng phò tá triều chính.
Tinh lực của hắn đã cạn, chưa bao lâu đã mệt mỏi, tuyên bố bãi triều.
Trong Ngự thư phòng, hắn đưa cho ta một khối lệnh bài, giọng yếu ớt.
“Đây là Kim Long vệ của trẫm, chỉ nghe lệnh một mình trẫm. Nàng cầm lấy để phòng vạn nhất.”
“Thôi thị… không thể không phòng. Còn Hoàng hậu… nàng là người tốt, là trẫm có lỗi với nàng. Sau khi trẫm đi, Liên phi tuẫn táng. Còn Hoàng hậu… để nàng tùy ý.”
Nói xong, hắn cố sức nắm lấy tay ta.
“Gia Nhu… trẫm chưa từng nói với nàng… những ngày ở Tương Thủy Loan cùng nàng là quãng thời gian hạnh phúc nhất đời trẫm.”
“Trẫm… ta… không hối hận…”
Lực trong tay hắn dần dần yếu đi…
Cuối cùng trượt khỏi tay ta.
Tiếng kêu thét vang lên.
“Hoàng thượng băng hà rồi!”
Nước mắt nơi khóe mắt ta… cũng rơi xuống.
Khi Hoàng hậu chạy tới, bà đứng sững rất lâu.
Bà bật khóc.
Khóc đến một lúc… lại cười.
Ta đành phải sai người đưa bà trở về.
Bà nắm chặt tay ta, móng tay trắng bệch.
“Hắn chết rồi… hắn cuối cùng cũng chết rồi.”
“Ta cuối cùng cũng báo được thù cho Khâu lang… ha ha ha!”
Ta khẽ thở dài, quay người rời đi.
Nhị hoàng tử mang Hà Thu Đường tới thủ linh.
Từ khi Nhị hoàng tử mất khả năng nối dõi, Liên phi đã ép phụ thân ta gả nàng ta sang đó.
Sau khi hỏi ý ta, phụ thân cũng thuận theo.
Hôn sự làm rất đơn giản.
Đáng thương cho Hà Thu Đường… vừa vào cửa đã phải sống cảnh thủ hoạt quả.
Thấy ta, nàng ta như con thỏ hoảng sợ, mắt đỏ hoe trốn sau lưng Nhị hoàng tử.
Nhị hoàng tử mất một chân, đi đứng khập khiễng, ánh mắt đầy cảnh giác nhìn ta.
Ta chỉ liếc qua họ một cái… rồi mặc kệ.
Ta đã hứa với Bùi Tương Bạch sẽ tha cho hắn một mạng.
Tự nhiên sẽ không giết hắn.
Đối với loại người như hắn…
Có lẽ sống còn đau khổ hơn chết.
Ngày tuẫn táng, chính ta tiễn Liên phi lên đường.
Nàng ta hoảng sợ nhìn ta, từng bước lùi lại.
“Ngươi là người hay là quỷ? Đừng lại đây!”
Ta nắm lấy cổ tay nàng ta, vặn mạnh ra sau.
“Nương nương nghĩ sao?”
Nàng ta hoảng loạn muốn tránh ta, nhưng đã bị người giữ chặt, chỉ có thể gào thét.
“Sao có thể như vậy? Loại người như ngươi ngay cả làm trắc phi cho con ta cũng không xứng, sao có thể làm Thái hậu?”
“Thái hậu phải là ta… chỉ có ta mới xứng làm Thái hậu!”
Lời nói hỗn loạn, gần như phát điên.
Ta buông tay nàng ta ra, khẽ gật đầu.
Hai cung nhân lập tức cầm dải lụa trắng bước tới.
Ta không nhìn thêm nữa.
Quay người rời đi.
Hai năm sau, Diệp ca nhi đã lớn hơn nhiều.
Dung mạo càng lúc càng giống tiên đế.
Nó đã đăng cơ, tuổi còn nhỏ nhưng hành sự lại chín chắn như người trưởng thành.
Hoàng hậu… không, Thái hậu Thôi Như đến tìm ta từ biệt.
Hai năm qua, bà cùng ta buông rèm nhiếp chính, từng chút một dạy ta xử lý triều chính.
Bà là đích nữ của Thanh Hà Thôi thị, kiến thức và tầm nhìn dĩ nhiên khác người thường.
“Triều đình giờ đã ổn định, ngươi xử sự cũng ngày càng chín chắn, hoàn toàn có thể một mình gánh vác.”
“Ta không ở lại nữa.”
“Từ nhỏ ta đã hướng về giang hồ. Ta và Khâu lang cũng quen biết nơi giang hồ. Nay ta chỉ muốn trở về đó… làm lại một nữ hiệp tiêu dao.”
“Gia Nhu… ngươi sẽ không cản ta chứ?”
Bà nghiêng đầu cười với ta.
Khóe mắt ta dần ướt.
Ta quay lưng đi… khẽ gật đầu.
Mắt bà cũng đỏ lên, nước mắt lặng lẽ rơi.
Bao năm nương tựa vào nhau… chúng ta đã sớm xem nhau như người thân.
Ba ngày sau, Thôi Thái hậu băng hà.
Quần thần vào cung khóc tang.
Ta không đi.
Trên thành lâu, ta mặc cung trang đứng lặng, tiễn bà đoạn đường cuối cùng.
Một người, một con ngựa, một bọc hành trang.
Thôi Như ngoái đầu lại… vẫy tay thật mạnh với ta.
Ta cũng vẫy tay, mỉm cười đáp lại.
Thôi Như.
Sơn cao thủy trường.
Có duyên… ngày sau gặp lại.
-Hoàn-