#TTCH 063 Chương 3

Cập nhật lúc: 08-03-2026
Lượt xem: 39

12

Trên đường về, anh cứ không ngừng giải thích.

“Trì Yểm, sao anh không làm những chuyện này sớm hơn?”

Tôi ngày nào cũng phải vắt sức làm việc như hai ngày gộp một, còn anh thì đang làm gì?

Anh chơi bời thâu đêm suốt sáng ba ngày liền.

Ngủ nướng tới trưa mới dậy, rồi lại đến tìm tôi đeo bám.

Khi tôi thức trắng nhiều đêm liền để kiếm tiền mua máy trợ thính cho anh, anh đang làm gì?

Anh đang “thắp đèn trời” cho người khác, thứ đồ khởi điểm một triệu, anh mạnh tay chi ra năm chục triệu để giành bằng được.

Trong hội trường lúc đó, ai dám đấu giá với vị thiếu gia nhà giàu này chứ?

Trì Yểm oai phong thế đấy, cứ ném tiền như không.

Nghĩ lại từng chuyện từng chuyện trong quá khứ, tôi chỉ muốn chửi mình: mẹ kiếp, đúng là ngu hết phần thiên hạ!

Tôi đẩy anh ra, gào lên như vỡ òa:

“Trì Yểm, rốt cuộc tôi đã làm sai điều gì mà phải gặp anh?”

Những cảm xúc bị dồn nén suốt bao ngày cuối cùng cũng bùng nổ.

Giọng tôi nghẹn ngào:

“Tôi hỏi anh, tôi sai ở đâu?”

“Nhìn tôi bị anh xoay như con rối, anh thấy vui lắm đúng không?”

Anh đáp lại bằng giọng nói nhợt nhạt:

“Giang Yến, anh không cố tình đùa giỡn em…”

“Thế thì vì sao?”

Nhìn vẻ mặt cứng họng của anh, tôi bỗng cảm thấy toàn thân trống rỗng.

“Trì Yểm, anh đi đi.”

“Ngôi miếu nhỏ này của tôi không thờ nổi vị Phật lớn như anh đâu.”

Anh giơ tay lên, như muốn lau nước mắt cho tôi.

Tôi bật khóc, vừa khóc vừa đẩy anh:

“Anh đi đi! Tôi xin anh đấy, đi đi được không?”

Sau trận cãi vã ầm ĩ, cái đầu vốn đang sốt nhẹ của tôi càng đau dữ dội hơn.

Trong cơn mơ màng, dường như có người nhẹ nhàng đỡ tôi dậy, đút cho tôi một ngụm nước ấm.

“Giang Yến, anh sẽ không đồng ý chia tay.”

Điện thoại đột nhiên hiện thông báo.

Là nhắc nhở đã đăng ký thành công.

13

Trì Yểm muốn xem, tim tôi khựng lại, vội vàng úp điện thoại xuống.

Anh đứng yên đó, nhưng chẳng để tâm, chỉ xoa nhẹ đầu tôi:

“Chị ơi, anh không ép em đâu.”

“Em cứ bình tĩnh lại trước, anh ra ngoài một lát.”

“Khi về rồi, chúng ta cùng giải quyết chuyện này nhé?”

Vừa nãy, trên Weibo còn đang đề xuất tin hot về tiểu thư nhà họ Tần chuẩn bị kết hôn.

Trên màn hình lớn ở quảng trường hôm nay cũng đang chiếu đi chiếu lại.

Tôi biết rõ, anh đang đi… cướp hôn.

Tôi gật đại cho xong.

“Vậy anh hôn em một cái.”

“Mấy hôm nay em lạnh nhạt với anh quá, em hết yêu anh rồi đúng không?”

Anh nghiêng mặt sang, đầy mong chờ.

Tôi bất đắc dĩ nhắm mắt, hôn lên má anh một cái cho có lệ.

Tống anh đi càng sớm, tôi càng rảnh rỗi để rời khỏi đây.

Nhưng anh lại đột ngột quay đầu, mạnh mẽ chiếm lấy môi tôi.

Tôi vùng vẫy, anh như đã đoán trước được, lập tức siết chặt sau gáy, không cho tôi nhúc nhích.

Tôi giơ tay đấm anh, nhưng anh lại nhân cơ hội chen vào, đan tay siết lấy tay tôi.

Sau nụ hôn quấn quýt, anh áp trán vào tôi, giọng nhẹ nhàng:

“Chị ơi, đợi anh về nhé.”

Tôi cười lạnh trong lòng.

Đợi anh về để anh lại biến tôi từ “dự bị số ba” thành “chính thức số ba” à.

13

Trì Yểm vừa rời khỏi,

Tôi chạy vào nhà vệ sinh rửa mặt, nhân tiện rửa trôi luôn cái cảm giác buồn nôn vừa rồi.

Tôi kiểm tra lại chứng minh thư, hộ chiếu và các giấy tờ cần thiết.

Lúc đóng cửa, chiếc nhẫn bạc đơn giản trên ngón áp út khẽ va vào tay nắm.

Đó là món quà kỷ niệm một năm anh tặng tôi. Cũng chỉ giá 99 tệ.

Ý nghĩa: trăm năm bền lâu.

Tôi cúi đầu, mặt không chút cảm xúc tháo ra, cùng với chìa khóa đặt lại nơi kệ giày.

Cái gọi là “trăm năm bền lâu” ấy, anh giữ lại tặng người khác đi. Tôi không cần nữa.

14

Tại lễ cưới, Trì Yểm gần như chạy từ ngoài cửa vào.

Có người trêu:

“Trì ca sốt ruột sợ chị Tần cưới người khác à?”

Trì Yểm khựng lại giây lát, nghĩ đến người đang chờ ở nhà.

Anh mỉm cười, lắc đầu:

“Không, hôm nay tôi đến đây chỉ để nói rõ với mọi người một điều: Chị dâu của các người, chỉ có thể là Giang Yến.”

“Và sẽ mãi mãi là Giang Yến.”

Anh đã tính sẵn rồi.

Sau khi nói xong những lời này, sẽ về thú thật với Giang Yến, rồi cầu hôn.

Nói xong, anh nhìn về phía nhân vật chính của buổi lễ — Tần Tâm Như.

“Tâm Như, nếu thật sự em thích anh ta, tôi sẽ không ngăn cản hai người.”

Sắc mặt cô gái kia bỗng chốc cứng đờ.

Vì để thuận tiện cho Trì Yểm cướp hôn hôm nay, cô còn cố tình mang giày bệt.

Trì Yểm cúi đầu nhìn thấy, cũng thoáng khựng lại.

“Tất nhiên, nếu em không thích, tôi có thể giúp em lần cuối. Không cần bất kỳ điều kiện nào.”

Tần Tâm Như gượng gạo nhếch môi:

“Nhà anh ta cũng ổn, thôi bỏ đi.”

Trì Yểm gật đầu:

“Vậy được, tôi đi tìm bảo bối của tôi đây.”

Anh vừa xoay người thì bị bạn gọi lại:

“Trì ca, uống chút gì đã rồi đi.”

Gần đây tâm trạng Giang Yến quả thật không ổn.

Thôi thì, cho cô ấy thêm một chút thời gian vậy.

15

Trong bữa tiệc, có người reo lên:

“Trời ơi, em gái tao giỏi ghê, thi công chức đứng hạng hai!”

“Bàn này tao mời!”

“Biến đi cha nội, tiệc cưới người ta mà cứ như tiệc nhà mày.”

“Nhưng cũng đáng chúc mừng đấy chứ, phải đãi em gái một bữa ra trò nha.”

“Tất nhiên rồi, em tao dạo này học hành cực lắm mới được vậy.”

Mọi người rôm rả chúc mừng và trêu đùa.

Trì Yểm mỉm cười nói:

“Nếu bảo bối của tôi thi, chắc chắn cô ấy sẽ đứng nhất.”

Người kia lập tức ngưng cười, dè dặt hỏi:

“Trì ca… anh không biết à? Chị dâu chính là người đứng nhất đó.”

Lông mày Trì Yểm khẽ giật, tim anh khựng lại một nhịp.

Cảm giác như có thứ gì đó đang ngoài tầm kiểm soát.

Thấy anh thật sự không biết gì, người kia liền lấy điện thoại ra tìm kiếm.

Trong vòng bạn bè của họ, có người làm kinh doanh, cũng có người làm chính trị.

Nếu không phải vì em gái mình thi công chức năm nay, anh ta cũng chẳng mấy quan tâm.

Tên cô ấy rất dễ tìm, chỉ hai chữ, nổi bật vô cùng.

Xuất hiện ngay ở dòng đầu tiên.

Chức vụ ghi rõ ràng — Bí thư chi bộ thôn: Giang Yến.

Cả ảnh đại diện cũng có.

16

Cùng lúc đó, thông tin mà Trì Yểm bảo trợ lý điều tra cũng đã có kết quả.

“Trì tổng, không ổn rồi! Cô Giang, cô Giang…”

“Cứ nói.”

Giọng người đàn ông sắc lạnh khiến trợ lý lập tức trả lời:

“Cô Giang đã biết thân phận thật của ngài rồi.”

Trì Yểm cau mày.

Sao cô ấy có thể biết được?

Anh lập tức bắt đầu rà soát lại mọi hành động của mình trong những ngày gần đây.

“Vì người bị ngất, lăn từ lầu hai xuống trong buổi đấu giá hôm đó… là chị dâu.”

Sắc mặt Trì Yểm đông cứng lại.

Anh nhớ ra rồi — vết bầm trên trán cô hôm đó.

Và ánh mắt đó nữa.

Không phải ánh nhìn dính dớp, khó chịu.

Mà là ánh mắt đau đớn tột cùng, đầy lưu luyến.

Giang Yến đã tận mắt nhìn thấy anh tặng chiếc vòng cổ trị giá hàng trăm triệu cho người phụ nữ khác. Lúc đó, cô đang nghĩ gì?

Anh không dám tưởng tượng tiếp.

Sau đó, Giang Yến từ tầng hai ngã xuống.

Còn anh thì sao?

Anh sa thải cô.

Công việc này cô đã phải nỗ lực thế nào để có được, anh còn rõ hơn ai hết.

Có thời gian cô miệt mài học hỏi, ngày đêm nhẩm đọc kiến thức chuyên ngành.

Ngay cả trong giấc ngủ, miệng vẫn lẩm bẩm từng thuật ngữ.

Vậy mà anh chẳng buồn để tâm xem công việc cô làm là gì.

Lúc này, Trì Yểm chỉ thấy tâm trạng mình vô cùng, vô cùng tồi tệ.

Anh đá mạnh vào bàn:

“Tôi bảo sa thải là các người sa thải thật à?!”

Quản lý đứng bên lặng lẽ nghĩ: Đám nhà giàu đúng là não cũng không bình thường lắm.

Tối hôm đó chẳng phải rõ ràng là cậu cáu kỉnh khó chịu sao?

Tôi còn tưởng Giang Yến là kẻ thù không đội trời chung của cậu cơ đấy.

Tất nhiên, ông ta không dám nói gì, chỉ biết rối rít xin lỗi.

Trì Yểm liếc nhìn bảng phân ca trực, bất ngờ cau mày:

“Khoan đã, Lâm Liên là ai?”

“Hôm đó đâu phải Giang Yến trực ca? Tại sao lại là cô ấy?”

Bị truy hỏi, quản lý đành gọi người đến.

Người đàn ông gõ nhịp tay lên mặt bàn, ánh mắt lạnh tanh:

“Nghe nói cô thường xuyên nhờ Giang Yến trực thay ca đúng không?”

Thảo nào bảo bối của anh luôn về nhà trong tình trạng mệt mỏi như vậy.

Tất cả là do cô gây ra, đúng không?

Lâm Liên lắp bắp giải thích:

“Đúng là vậy… nhưng mẹ tôi——”

Trì Yểm giơ tay ngắt lời:

“Được rồi, nếu không muốn trực ca thì sau này cũng khỏi làm luôn.”

Lâm Liên sợ đến tái cả mặt.

Bình thường đúng là cô hay tìm lý do nhờ Giang Yến trực thay, nhưng hôm đó có lãnh đạo lớn đến.

Cô không ngu đến mức nhường phần doanh số lớn như thế cho Giang Yến.

Công việc này cô phải rất khó khăn mới có được.

Cô lập tức quỳ xuống cầu xin quản lý:

“Quản lý, hôm đó mẹ em thật sự bị viêm ruột thừa, em không còn cách nào khác…”

Lần này, cô bật khóc thật sự:

“Số tiền đó còn phải dùng để trả viện phí cho mẹ em nữa mà, quản lý…”

“Quản lý, anh giúp em xin tha một lần thôi!”

Nhưng bản thân quản lý còn đang khó xử, đành phẩy tay bảo người thu dọn đồ cho cô ta rồi đưa đi.

17

Ngôi làng tôi đến nằm giữa bốn bề núi bao quanh.

Nơi đây đúng là nghèo thật, đến việc tắm cũng phải đi hứng nước từ giếng lớn.

Áo quần thì mang ra bờ suối giặt cùng nhau.

Có lẽ vì từng trải qua nhiều vất vả nên tôi thích nghi nhanh hơn mình tưởng.

Tôi bắt đầu toàn tâm toàn ý dấn thân vào công tác xóa đói giảm nghèo.

Cùng cấp trên quy hoạch định hướng phát triển cho làng.

Thỉnh thoảng tôi còn đến tận nhà kèm học cho mấy đứa nhỏ.

Dù nơi này hẻo lánh, xa đô thị.

Nhưng lại có sản lượng trái vải rất dồi dào.

Người dân cũng rất lo, vì sản lượng cao nhưng không bán kịp, bị hư hỏng lãng phí nhiều.

Tôi đề xuất ý tưởng livestream bán hàng.

Bây giờ nhiều loại nông sản cũng nhờ hình thức này mà tiêu thụ được.

Dân làng luôn nấu cơm nóng cho chúng tôi sau mỗi ngày làm việc xong.

“Các cháu vất vả rồi nha!”

Họ cho rằng được chúng tôi đến hỗ trợ là một vinh hạnh.

Tôi và đồng nghiệp chỉ biết liên tục xua tay:

“Không có gì, đây là việc chúng cháu nên làm mà!”

18

Nhưng mấy ngày liên tiếp, lượt xem trong livestream vẫn không có gì nổi bật.

Đã thử chạy quảng cáo, hiệu quả cũng chẳng là bao.

Trái vải thì sắp chín rộ, trong khi mọi thứ vẫn bế tắc.

Đến ngày thứ bảy, bất ngờ livestream bắt đầu có lượng truy cập tăng đột biến.

Tôi tưởng là được nền tảng hỗ trợ.

Trên màn hình lại liên tục xuất hiện hiệu ứng 99+ tên lửa, phi thuyền bay đầy màn hình.

Không ngừng nghỉ.

Không chỉ tôi mà cả đồng nghiệp cũng không dám tin vào mắt mình.

Ngay cả những influencer có hàng chục triệu người theo dõi cũng chưa từng được tặng quà ảo nhiều đến vậy.

Tôi lên tiếng:

“Bạn khán giả này, nếu lỡ tay bấm nhầm thì bạn có thể liên hệ với trợ lý nền tảng để được hoàn tiền lại nhé!”

Người đó không trả lời.

Tôi thấy lạ:

“Xin chào? Bạn khán giả kia, bạn còn đang online chứ?”

Lúc này một yêu cầu kết nối livestream hiện ra.

Chỉ trong vòng hai, ba phút ngắn ngủi, số người xem trong phòng đã tăng vọt lên hơn mười ngàn.

Mọi người trong khung chat cũng bắt đầu tò mò không biết là nhân vật thần thánh nào, từ lúc bắt đầu phát sóng đến giờ đã tặng gần hai ba trăm nghìn tiền quà ảo.

Sau khi tôi đồng ý kết nối livestream.

Nụ cười trên mặt tôi cứng lại.

Gương mặt đó… dù có hóa thành tro, tôi cũng không thể nhận nhầm.

Trì Yểm.

Anh cong môi cười:

“Lâu rồi không gặp, chị ơi.”

Ngay khi Trì Yểm lộ mặt, số người xem livestream tăng vọt lên hơn 100.000+.

【Thiếu gia đẹp trai quá đi mất trời ơi aaaa!】

【Giàu đã đành, lại còn đẹp trai, giọng nói nghe muốn xụi chân aaaa!】

“Chị Yến, sao vậy, chị quen người này à?”

Tôi lắc đầu, cố tỏ ra không có gì, tiếp tục giới thiệu sản phẩm với mọi người.

Cúi đầu cầm trái vải, tôi mới nhận ra — ngón tay mình đang run.

Run đến mức không kiểm soát nổi.

Đồng nghiệp nhận ra phản ứng bất thường của tôi, liền lên tiếng giải thích đơn giản rồi thay tôi tiếp tục buổi livestream.

19

Tôi tưởng mọi chuyện sẽ nhanh chóng kết thúc như một trò đùa nhảm.

Không ngờ các tài khoản marketing đánh hơi được mùi hot trend, lập tức đăng cả chục video như nấm mọc sau mưa.

Mối quan hệ giữa tôi và Trì Yểm cũng bị dân mạng đào bới.

【Tôi chịu rồi, thiếu gia ơi anh đến theo đuổi tôi được không? Tôi không cần 99+ tên lửa hay phi thuyền đâu, một cái là đủ rồi!】

【Thiếu gia, ngài thấy tôi nên buộc dây ở đâu thì hợp? Tùy ngài chỉ định!】

【Đúng là số khổ, có bạn trai cũ giàu như vậy mà lại chia tay rồi bỏ lên núi bán vải. Bán giỏi không mà đòi bán?】

Thậm chí có người lục cả ảnh mặt mộc của tôi lên rồi buông lời chê bai:

【À, mặt mũi cũng chỉ mức bình thường thôi mà, thiếu gia thích cô ấy ở điểm nào thế nhỉ?】

【Hóa ra thiếu gia cũng thích người bình thường à, chị em cứ mạnh dạn lên nha, biết đâu gặp được người “mù mắt”!】

Có cả đám đoán mò rằng tôi cố tình tạo drama.

【Biết đâu là cố ý? Bạn gái cũ của thiếu gia là thiên kim nhà họ Tần, cô ta lấy gì để so? Chỉ có gây chuyện mới mong được thiếu gia liếc nhìn nhiều hơn vài cái.】

Những bình luận như vậy nhận được lượng thích cực cao.

Chứng tỏ rất nhiều người đều nghĩ như thế.

Trưởng làng đọc được mấy bình luận đó cũng bực bội:

“Cái cậu con trai này đúng là nhỏ nhen, chia tay rồi còn cứ đeo bám.”

“Tiểu Yến à, cháu đừng quan tâm mấy chuyện đó nữa, cháu vất vả mấy hôm nay rồi, hay là tạm nghỉ livestream vài ngày đi?”

Tôi cũng thấy phiền lòng.

Nhưng hiện tại đang có độ hot rõ rệt, thôi thì cứ tận dụng làn sóng này.

Tôi vẫn livestream như bình thường.

Tôi tự nhủ mình không được để tâm đến những bình luận mắng mỏ kia.

Có cả người cố tình gây sự, đặt vải rồi viện đủ lý do để huỷ đơn, trả hàng.

Chưa kịp xử lý xong đống rắc rối đó, Trì Yểm đến.

20

Tôi thậm chí còn không biết anh tìm được chỗ này bằng cách nào.

Tôi chẳng định để ý, chỉ lạnh lùng đóng cửa tiễn khách.

Nhưng anh nhanh tay lẹ mắt, kịp chặn cửa bằng tay.

Ngay lập tức, đôi bàn tay đẹp như tay người mẫu kia sưng đỏ lên.

Tôi hít sâu một hơi.

“Đưa tay đây.”

“Chị ơi, đau…”

Chưa kịp chấm thuốc, người đã kêu đau rên rỉ.

Tôi trừng mắt nhìn anh:

“Anh còn hét nữa thì tự mà bôi thuốc.”

Anh im bặt.

Nhưng chẳng được yên bao lâu, đầu ngón tay anh lại lướt nhẹ qua má tôi:

“Chị gầy đi rồi…”

Tôi phản xạ đứng bật dậy.

Lọ thuốc bị kéo đổ xuống đất, cánh tay không bị thương của anh khựng lại lơ lửng giữa không trung.

Từ hôm đó trở đi, tôi đi làm, anh liền chờ bên ngoài.

Một người vốn chẳng bao giờ chịu ngồi yên, vậy mà mấy ngày liền đều cứ như thế.

Cuối cùng, tôi không nhịn nổi nữa:

“Bao giờ anh đi?”

Mỗi lần tôi mở lời về chuyện này, anh hoặc im lặng, hoặc cố tình đánh trống lảng.