#TTCH 491 Chương 4
Tất cả mọi người đều quay đầu lại.
Ông cụ Lục đứng ở cuối hành lang, âu phục quân nhân phẳng phiu, huy chương thâm niên trước ngực xếp chật kín. Ông chống nạng đi tới, mỗi một bước đi gõ xuống sàn nhà, giống như búa nện đinh.
Giọng nói của Lục Chinh Viễn nghẹn lại trong cổ họng.
Ông cụ Lục đứng khựng lại trước mặt anh ta, ánh mắt lướt qua Bạch Lộ, rồi lại rớt xuống mặt Lục Chinh Viễn.
“Anh nói anh có lỗi với cô ta, vậy anh có xứng đáng với ai? Có xứng với vợ anh không? Có xứng với bố mẹ anh không? Có xứng với bộ quân phục trên người anh không?”
Lục Chinh Viễn không thốt nên lời.
Ông cụ Lục không nhìn anh ta nữa, xoay người lại, ánh mắt lướt qua một vòng cả căn phòng khách, cuối cùng dừng lại trên người tôi.
“Nha đầu, qua đây.”
Tôi bỏ bản báo cáo trong tay xuống, đứng dậy bước qua đó.
Ông cụ Lục nhìn thẳng vào mắt tôi, giọng không lớn, nhưng cả phòng khách đều nghe thấy rõ ràng rành mạch.
“Quy củ nhà họ Lục, cưới vợ phải xem đầu óc. Đầu óc của con, trên dưới nhà họ Lục đều tâm phục khẩu phục. Nhưng một năm con gả vào đây, những tủi thân mà con phải chịu, trên dưới nhà họ Lục cũng đều nhìn thấy rõ.”
Ông dừng lại một chút, cây nạng gõ mạnh xuống đất.
“Hôm nay ông nội làm chủ cho con. Lục Chinh Viễn muốn sống với ai, để tự nó chọn. Chọn cái cô mang họ Bạch kia, ngày mai lập tức đến phòng chính trị ly hôn, nhà họ Lục không có đứa con trai này. Chọn con, thì người họ Bạch kia từ đâu đến cứ về lại đó, cả đời này đừng để ta nhìn thấy cô ta trong đại viện nữa.”
Phòng khách yên tĩnh giống như giây phút chờ tiếng súng vang lên trên trường bắn.
Lục Chinh Viễn đứng đó, bàn tay đang nắm chặt lấy cổ tay Bạch Lộ, các khớp ngón tay trắng bệch.
Cổ tay của Bạch Lộ bị anh ta nắm chặt đến mức đỏ ửng, nhưng cô ta không hề vùng vẫy.
“Ông nội.” Tôi lên tiếng.
Ông cụ Lục nhìn về phía tôi.
“Không cần anh ấy chọn.” Tôi nói, “Con chọn.”
Tất cả mọi người trong phòng khách đều nhìn tôi.
Tôi bước đến trước mặt Lục Chinh Viễn, cúi đầu liếc nhìn bàn tay đang nắm chặt cổ tay Bạch Lộ của anh ta, sau đó ngước mắt lên, đối mặt với ánh nhìn của anh ta.
“Lục Chinh Viễn, giấy chứng nhận kết hôn tôi mang đến rồi.”
Tôi rút cuốn sổ nhỏ màu đỏ từ trong túi ra, đặt lên bàn trà.
“Chữ ký tôi đã ký xong. Phần của anh, anh tự ký đi.”