Sau khi mắc ung thư não, tôi đã quên mất người chồng thiếu tướng mà mình từng cố chấp chọn lựa ở trại trẻ mồ côi, người tôi từng yêu hơn mười năm nhưng lại phản bội tôi.
Tôi quên cả người bạn thân thiết đã đồng hành suốt 25 năm, người tôi từng dốc hết lòng dạ đối đãi nhưng lại hủy hoại cuộc sống viên mãn của tôi.
Tôi quên cả người mẹ đã từng rủa sả tôi: “Tại sao người ch đi không phải là mày?” vào lúc tôi tuyệt vọng nhất.
Tôi dùng cái ch giả để rời đi, đến Thụy Sĩ đặt lịch hẹn trợ tử.Trước khi vào phòng phẫu thuật, một phóng viên bất ngờ phỏng vấn tôi:
“Cô Thẩm, điều hối hận nhất trong cuộc đời cô là gì?”——
Lần hiếm hoi tỉnh táo, tôi chậm rãi nói vào micro:
“Lúc nhỏ bố mẹ đưa tôi đến trại trẻ môi côi quân đội, tôi đã nhất quyết đòi nhận nuôi cậu bé ít nói đó.”
“Sau này lại bất chấp mọi sự phản đối của mọi người, khăng khăng đòi gả cho anh.”
Phóng viên truy vấn: “Vậy cuối cùng cô có gả cho anh ấy không?”
“Gả rồi, nhưng cũng ly hôn rồi.”
“Anh ấy ở bên cô bạn thân 25 năm của tôi. Dạo trước nghe nói họ đã có con thứ hai, rất tốt.”