#TTCH 070 Chương 3

Cập nhật lúc: 08-03-2026
Lượt xem: 0

5

Hắn còn chưa nói hết câu, đã ăn ngay một bạt tai trời giáng.

Không biết bố mẹ chồng tôi đến từ lúc nào, mẹ chồng vung tay thật mạnh, tát thẳng vào mặt Trương Lâm.

“Mẹ?”

Trương Lâm ôm mặt sững sờ.

“Con là con của mẹ mà! Là nó phản bội con, sao mẹ lại đánh con?!”

“Nói hươu nói vượn!” – mẹ chồng giáng thêm một cái nữa: “Con trai tôi đã chết từ lâu rồi!”

“Bảo vệ! Mau lôi cái tên giả mạo này ra ngoài! Giờ đứa nào cũng dám đến giả danh con trai người ta à?”

Trương Lâm điên cuồng vùng vẫy, gào toáng lên:

“Mẹ! Là con thật mà! Con chưa chết! Mẹ bị con đàn bà đó lừa rồi! Con vẫn sống sờ sờ đây, làm sao mà chết được chứ?!”

Nhưng thay vì một cái tát, thứ chờ hắn là cây gậy inox của bố chồng.

Ông giáng thẳng vào phần gối chân Trương Lâm. Hắn lập tức khụy xuống, đầu gối đập xuống sàn kêu “rầm” một tiếng khiến người nghe cũng thấy ê ẩm.

“Mày chưa chết? Mày chưa chết thì mấy năm nay biến đi đâu, sao không liên lạc với gia đình?”

“Tao nằm viện suýt chết, gọi điện cho mày, mày tại sao không nghe?”

“Tại sao mày dùng chuyện công tác để lừa Vân ly hôn?”

“Còn dám trộm thẻ ngân hàng trong nhà nữa!”

Mỗi một câu hỏi như đâm thẳng vào tim Trương Lâm. Mặt hắn tái mét, cuối cùng cúi đầu, không cãi lại được lời nào.

Bố chồng mắng hắn một trận xối xả, kết thúc bằng một cú quật thẳng vào lưng:

“Đồ súc sinh vô lương tâm! Tao đã coi như mày chết từ lâu rồi!”

“Cút! Đừng có ở đây phá hoại ngày vui của Vân!”

Trương Lâm ngẩng đầu, đôi mắt trừng lớn, không thể tin nổi, quỳ trên sàn nhìn về phía chúng tôi.

“Ba! Mẹ! Hai người bị Thẩm Vân bỏ bùa mê thuốc lú gì rồi?! Con mới là con ruột của hai người mà!”

“Chỉ vì một người đàn bà không máu mủ mà đuổi con ra khỏi nhà, để rồi sau này già yếu không ai chăm thì xem ai ngó tới hai người!”

Mẹ chồng nhổ thẳng một bãi nước bọt vào mặt hắn:

“Nếu phải dựa vào mày để sống tuổi già, tao với bố mày thà nhảy sông tự tử còn hơn!”

Dưới sự chỉ đạo của bố mẹ chồng, bảo vệ kéo Trương Lâm ra ngoài.

Trước khi đi, hắn còn đứng từ xa chĩa ngón tay vào tôi chửi bới, gào lên rằng tôi là đồ lừa đảo, dọa sẽ báo công an bắt tôi.

Tôi khoanh tay, không thèm đáp lại, chỉ nhìn hắn mà cười lạnh.

Bố mẹ chồng mất một lúc mới trấn tĩnh lại, quay sang an ủi tôi:

“Vân à, con đừng nghe thằng súc sinh đó nói bậy. Trong lòng bố mẹ, nó đã chết từ lâu rồi, giờ chúng ta chỉ có một đứa con là con thôi.”

Con gái tôi cũng giơ nắm đấm lên, chu môi nói với tôi:

“Mẹ đừng sợ, nếu tên xấu đó dám quay lại, con sẽ đánh cho hắn một trận!”

Tiêu Định áy náy nói:

“Bố mẹ, Vân, lỗi tại con. Cứ nghĩ hôm nay chỉ là buổi tổng duyệt nên không sắp xếp bảo vệ kỹ, mới để tên đó chen vào được.”

“Yên tâm, ngày mai con sẽ tăng gấp đôi an ninh của khách sạn, tuyệt đối không để kẻ nào phá hoại ngày cưới của chúng ta.”

Cả gia đình đều đồng lòng chống lại Trương Lâm.

Tiêu Định nói được làm được. Hôm sau, anh ấy không chỉ tăng lực lượng bảo vệ tại khách sạn, mà còn bỏ tiền thuê hẳn một đội an ninh chuyên nghiệp túc trực khắp các khu vực xung quanh.

Ảnh chân dung của Trương Lâm được phát cho toàn bộ đội bảo vệ.

Hắn cố gắng tìm mọi cách để lẻn vào lễ cưới quậy phá nhưng lần nào cũng bị phát hiện và đuổi đi.

Cuối cùng, hắn chỉ có thể đứng chửi đổng ngoài đường, đối diện sảnh tiệc, giận dữ hét về phía khách sạn:

“Thẩm Vân! Cô đợi đó cho tôi! Tôi sẽ kiện cô! Tôi sẽ phơi bày hết tất cả bộ mặt thật của cô!”

Tôi chẳng thèm để tâm tới mấy lời đe dọa đó.

Giờ Trương Lâm đã là một kẻ không hộ khẩu, không giấy tờ, không thân phận, đến luật sư cũng chẳng thèm nhận vụ của hắn.

Sau lễ cưới, tôi lại quay về với công việc bận rộn thường ngày.

Trong giờ nghỉ trưa, mấy đồng nghiệp trong văn phòng vừa ăn vừa tám chuyện.

“Tối qua mình lướt livestream của một văn phòng luật sư, có ông chú lên sóng hỏi luật sư xem có thể kiện vợ cũ vì chiếm đoạt tài sản không.”

“Luật sư hỏi kỹ một hồi mới biết chuyện thật ra là: ông này lừa vợ ly hôn ‘giả’, rồi ra nước ngoài ăn chơi với tiểu tam, còn giả chết mất tích. Sau đó nghe tin nhà cũ ở quê sắp giải tỏa, liền quay về đòi chia tiền. Ai ngờ vợ cũ đã tái hôn, bố mẹ cũng không thèm nhận nữa.”

“Một màn ‘Chồng giả chết ra nước ngoài, vợ mang bố mẹ chồng đi tái giá’, nghe còn ảo hơn cả phim, mình cười xỉu!”

Cả văn phòng cười rộ lên, tôi nghe mà trong lòng khựng lại — chẳng phải là chuyện của chính mình sao?

Tôi lặng lẽ bấm vào link đồng nghiệp gửi trên nhóm, vừa mở ra, quả nhiên là Trương Lâm.

Giờ Trương Lâm là một kẻ không hộ khẩu, không ai thèm nhận. Hắn đi tìm luật sư, nhưng chẳng ai chịu nhận vụ của hắn.

6

Hắn bèn tìm tới livestream tư vấn pháp luật trên mạng, nghĩ chắc dân mạng sẽ đứng về phía mình, lên án tôi thay hắn.

Nhưng hắn không biết rằng mấy năm nay dân mạng trong nước đã khôn lên nhiều rồi, chẳng dễ bị dắt mũi nữa.

Tôi lướt phần bình luận, toàn là người mắng hắn là đồ cặn bã, hoặc cười nhạo vì “làm trò ngu thì phải chịu hậu quả”.

Tan làm, tôi vừa bước ra khỏi công ty, Trương Lâm bỗng từ bên lề đường lao ra, túm lấy tôi.

“Thẩm Vân…” – hắn nắm lấy tay tôi, ngập ngừng – “Mình… nói chuyện một lát đi.”

Tôi nhìn quanh, thấy vài đồng nghiệp đang tò mò nhìn sang. Tôi không muốn chuyện riêng bẩn thỉu này bị người ta đồn ra ngoài.

“Ở đây không tiện. Đổi chỗ khác.”

Tôi dẫn hắn đến một quán cà phê gần đó — đối diện là đồn công an, ông chủ quán lại là bạn cũ của Tiêu Định, mới xuất ngũ năm ngoái.

Nói thẳng ra là tôi sợ hắn phát điên làm điều gì tổn hại đến mình.

Trương Lâm thấy đồn công an, mặt liền biến sắc.

Tôi lạnh nhạt nói:

“Tôi nghĩ chúng ta chẳng có gì để nói cả.”

“Chúng ta đã ly hôn, tôi bây giờ có chồng mới. Trong mắt tôi, anh chỉ là một người xa lạ.”

Trương Lâm đứng bật dậy, mắt đỏ hoe:

“Thẩm Vân, sao em lại tuyệt tình đến vậy?

Chúng ta đã thỏa thuận là ly hôn giả, không chia tay thật, chờ anh về là tái hôn mà. Sao em có thể cưới người khác?!

Bây giờ con gái không nhận anh, bố mẹ cũng từ anh, đến cả em cũng quay lưng…”

Hắn gào khóc như thể cả thế giới nợ hắn.

Tôi bực bội đảo mắt:

“Trương Lâm, ai phản bội ai, trong lòng anh rõ nhất.”

“Anh bỏ đi sáu năm, cắt đứt liên lạc, bỏ mặc bố mẹ, vợ con. Anh không thấy cắn rứt lương tâm à?”

Hắn nghẹn cổ, cố cãi:

“Vợ à, anh không cố tình biến mất… Lúc đó anh gặp tai nạn, hôn mê suốt một thời gian dài… Anh có nỗi khổ riêng…”

“Với lại anh ra nước ngoài cũng vì muốn kiếm tiền lo cho gia đình mà…”

Tôi không để hắn nói hết, rút điện thoại, mở lại mấy tấm ảnh chụp màn hình bài đăng năm xưa, từng dòng từng chữ đọc rõ ràng:

【Nuôi tiểu tam bên ngoài, muốn lừa vợ ly hôn kiểu gì?】

【Đợi ra nước ngoài là giả chết mất tích, khỏi phải gửi tiền về…】

“Đủ rồi!” – Trương Lâm vừa tức vừa sợ, quát lên: “Sao em lại biết mấy chuyện này?!”

“Trương Lâm à, muốn người khác không biết thì đừng có làm.”

“Lúc anh bỏ đi, chắc cảm thấy mình thông minh ghê gớm lắm đúng không?”

Tôi nhìn hắn chằm chằm:

“Giờ chơi chán rồi, thấy không còn chỗ nào dựa thì muốn quay về?”

“Anh nghĩ tất cả chúng tôi sẽ mãi mãi chờ anh sao?”

“Tỉnh lại đi. Nhìn vào gương mà xem, anh còn xứng đáng với ai nữa?”

“Tất cả những gì anh nhận hôm nay đều là do anh tự chuốc lấy, chẳng thể trách ai khác.”

“Tôi nói đến đây là đủ rồi. Mong từ nay anh đừng làm phiền tôi và gia đình tôi nữa, nếu không đừng trách tôi tuyệt tình.”

Nói xong, tôi quay người định rời đi.

Với loại người như Trương Lâm, không cần phải dây dưa thêm một giây nào nữa.

Không ngờ hắn phịch một tiếng quỳ sụp xuống trước mặt tôi, dang hai tay ra ngăn tôi lại.

“Vợ ơi, anh sai rồi!”

“Những năm qua là do anh quá tồi, anh không nên lừa em… anh là đồ cầm thú… xin em cho anh một cơ hội nữa, được không?”

Hắn vừa nói vừa khóc lóc thảm thiết.

“Bố mẹ không cần anh, con cũng không nhận anh, anh chỉ còn lại mình em thôi, vợ ơi!”

Tiếng “vợ ơi” của hắn lặp đi lặp lại đến phát nôn.

Tôi không nhịn được nữa, suýt ói ngay tại chỗ.

Gương mặt Trương Lâm đột nhiên chuyển sang hung hăng, hắn đứng bật dậy, siết chặt vai tôi:

“Gì cơ? Thẩm Vân, mày có thai?”

“Mày đang mang thai con của thằng đực rựa nào đúng không?!”

“Phản bội tao chưa đủ, còn dám mang thai con của kẻ khác?!”

Vai tôi đau điếng, tôi tức giận đá mạnh vào người hắn: “Liên quan gì tới anh?! Cút đi!”

Ngay giây sau, hắn rút từ sau lưng ra một con dao gọt trái cây, gào lên như điên lao về phía tôi:

“Thẩm Vân! Là mày khiến tao mất hết tất cả, bây giờ còn mang thai với thằng khác. Đồ đàn bà hèn hạ như mày, không đáng sống!” “Mày đi chết đi!”

Chưa kịp tới gần, tôi vớ lấy ly nước trên bàn, đập mạnh vào đầu hắn.

Hắn choáng váng vài giây, đúng lúc đó, ông chủ quán cà phê từ phía sau đạp một cú như trời giáng, đá bay Trương Lâm ra xa.

Hắn nằm lăn ra đất, còn chưa kịp hoàn hồn, đã bị ông chủ quán lôi cổ tống thẳng sang đồn công an đối diện.

Tôi nói rồi, chọn quán gần đồn công an là có lý do.

Bố mẹ chồng nhận được tin liền vội vã đến đồn công an. Lúc họ tới, tôi và Trương Lâm vừa làm xong bản tường trình.

Camera quán cà phê cho thấy rõ ràng Trương Lâm có ý định cố ý gây thương tích, còn tôi chỉ hành động để tự vệ.

Vì không có hộ khẩu rõ ràng, Trương Lâm bị tạm giữ hành chính 15 ngày.

7

Hắn bước ra khỏi phòng làm việc với vẻ mặt thất thần, bà mẹ chồng lao tới, tát liền mấy cái như trời giáng.

Bố chồng thì vung gậy như roi quất vào người hắn không thương tiếc, đánh cho hắn quay vòng vòng như con quay dưới gầm cầu.

Cảnh sát bên cạnh cũng không kịp ngăn.

Trương Lâm ôm đầu tháo chạy, tuyệt vọng hét lớn:

“Bố mẹ! Nhìn cho kỹ đi! Con là con ruột của hai người mà!”

Bố chồng – người cả đời hiền hậu – lạnh lùng nhổ thẳng một bãi nước bọt vào người hắn:

“Tao không có thằng con cầm thú như mày!”

Mẹ chồng thì móc ra tờ giấy chứng nhận xóa hộ khẩu năm xưa, dí sát vào mặt hắn:

“Nhìn cho rõ! Con trai tao đã chết từ nhiều năm trước rồi!”

Trương Lâm ngồi bệt xuống đất, mặt xám như tro, ôm đầu khóc rống lên:

“Sao… sao lại thành ra thế này…”

Còn tôi?

Bình thản như không.

Tất cả là do hắn tự làm, tự chuốc lấy, chẳng liên quan gì đến tôi cả.

Không buồn để ý đến tiếng khóc thảm hại của hắn, tôi dắt bố mẹ chồng rời khỏi đồn công an.

Tối hôm đó, mẹ chồng rón rén ngồi xuống cạnh tôi, vẻ mặt đầy lo lắng:

“Vân à, mẹ tính mua thêm một gói bảo hiểm, ghi tên con là người thụ hưởng.”

“Lỡ đâu tên khốn đó lại gây chuyện, làm mẹ tức chết thì còn có gì đó để lại cho con và cháu.”

“Chỉ tiếc là bố con trước phẫu thuật rồi, công ty bảo hiểm không nhận nữa.”

“Vô dụng như vậy đó, nếu không thì mẹ đã mua hai suất luôn.”

Tôi siết tay bà, khẽ cười trấn an:

“Mẹ đừng lo. Con sẽ xử lý hết.”

“Mẹ với bố cứ yên tâm sống vui vẻ, hưởng tuổi già thôi là được rồi.”

Mẹ chồng nửa tin nửa ngờ, nhìn tôi:

“Thật sự ổn chứ? Hay là để mẹ với bố chọn hôm nào trăng mờ gió lớn…”

Bà giơ tay ra làm động tác cắt cổ, mặt nghiêm túc mà lại buồn cười:

“Gần đất xa trời rồi, có lỡ tay thì cũng chẳng bị nhốt tù. Xem như bố mẹ thay con dọn đường.”

Tôi quyết định lát nữa phải xóa hết mấy cái app phim ngắn trên điện thoại mẹ chồng.

Nói “sẽ giải quyết” với bà chẳng phải để an ủi cho có.

Từ ngày gặp lại Trương Lâm, tôi đã thuê người âm thầm điều tra cuộc sống của hắn suốt những năm qua.

Chưa đến vài ngày, kết quả được gửi về.

Lúc đó tôi mới biết: năm xưa người tình mà Trương Lâm qua lại tên là Hà Na, là thực tập sinh mới đến phòng ban của hắn.

Hai người ra nước ngoài ban đầu vẫn mặn nồng, nhưng theo thời gian tiền bạc cạn dần, cãi vã ngày càng nhiều.

Đến năm thứ ba, Hà Na ôm hết tiền của Trương Lâm bỏ trốn, cặp với một gã đại ca xã hội đen ở địa phương.

Tính ra thời gian ấy trùng khớp với lần cuối cùng hắn cập nhật bài viết trên mạng.

Phát hiện bị phản bội, Trương Lâm tìm đến để “nói chuyện rõ ràng” với Hà Na, kết quả là bị xã hội đen đánh cho suýt chết, phải nằm viện gần một năm.

Cái chuyện “bị tai nạn, nằm viện” mà hắn nói… cũng không hẳn là nói dối.

Ra viện thì hết tiền, visa cũng đã quá hạn.

Không còn lựa chọn nào khác, hắn phải lang bạt khắp nơi làm thuê sống qua ngày.

Ở nước ngoài mà visa quá hạn nếu bị bắt sẽ bị đi tù. Để thoát cảnh ngồi bóc lịch, hắn đành quyết định “cưới chạy”, làm rể của một cô gái da đen — em gái ông chủ tiệm ăn nơi hắn làm thuê, để lấy được thẻ xanh.

Không ngờ trong một lần lướt mạng, hắn thấy thông tin nhà cũ ở quê đã giải tỏa mấy năm, mà hắn chẳng nhận được đồng nào.

Nghĩ lại quãng thời gian ở nước ngoài khổ còn hơn chó, càng nghĩ càng ấm ức.

Thế là hắn trộm tiền của vợ, rồi lén theo tàu đánh cá vượt biên trở về.

Khi tôi nhận được ảnh và thông tin điều tra từ thám tử tư, suýt thì bật cười thành tiếng.

Bảo sao hôm gặp hắn, nhìn hắn chẳng khác gì ăn mày đầu đường, người thì bốc mùi cá tanh nồng, trông còn tả tơi hơn cả tưởng tượng.

Đã kết hôn ở nước ngoài thì cứ để hắn về lại với “vợ quốc tế” của mình cho hợp đạo lý.

Tôi tìm đến thông tin liên lạc ở cuối email báo cáo, và liên hệ với người vợ nước ngoài của Trương Lâm.

Nửa tháng sau, đúng ngày hắn mãn hạn tạm giữ, vừa bước ra khỏi trại, một bàn tay đen thùi lùi to bè tóm chặt lấy tai hắn.

Hắn trừng to mắt, không dám tin vào cảnh tượng trước mặt.

Cô vợ da đen Vilia đã vượt nửa vòng trái đất sang tận đây tìm chồng mất tích.

Bụng cô ta đã lùm lùm 5-6 tháng, mà vẫn vung tay tát bay răng Trương Lâm như thường.

Hắn trong tay cô ta chẳng khác gì con gà con bị nhấc bổng, không có chút sức phản kháng.

Cảnh sát định chạy tới can, tôi giơ tay cản lại: “Vợ chồng quốc tế mà, có mâu thuẫn nhỏ cũng là bình thường thôi. Tôi tin họ sẽ tự giải quyết được.”

Cuối cùng, vì Trương Lâm đã bị xóa hộ khẩu trong nước, lại có thẻ xanh nước ngoài và vợ con ở đó, nên hải quan quyết định cưỡng chế trục xuất.

8

Nghe nói hôm hắn lên máy bay, mắt thâm tím, chân cà nhắc, còn phải nở nụ cười lấy lòng vợ, không dám hé răng cãi lại nửa câu.

Dù gì trong nước hắn cũng không còn đất sống, nếu lại bị vợ đá ra đường, thì ngày tháng sau đó chắc còn thảm hơn.

Mà thôi, mấy chuyện đó đâu còn liên quan gì tới tôi nữa.

Tôi tiếp tục sống cuộc đời nhẹ nhàng của riêng mình:

Chồng yêu thương, con ngoan ngoãn, bố mẹ đùm bọc. Tương lai phía trước, rực rỡ vô cùng.