#TTCH 137 Chương 4

Cập nhật lúc: 15-03-2026
Lượt xem: 25

Nhìn người đàn ông tôi từng yêu, từng lấy làm chồng, từng sinh con cho.

Chút tình cảm cuối cùng trong lòng, cũng tan thành mây khói trong khoảnh khắc này.

Khóe môi cong lên một đường lạnh lẽo.

“Anh có phải nghĩ rằng, Nữu Nữu mất rồi, chúng ta còn có thể sinh thêm một đứa con trai.

Bù đắp tiếc nuối cho nhà họ Trần?

Vậy hôm nay tôi nói cho anh một chuyện, một chuyện tôi đã giấu anh rất lâu.”

Tôi bước tới trước mặt anh ta, ánh mắt sắc lạnh.

Từng chữ một.

“Còn nhớ lúc tôi mang thai Nữu Nữu năm tháng, anh gặp tai nạn giao thông đó không.

Bề ngoài nhìn không để lại di chứng, nhưng bác sĩ đã nói với tôi rồi, khả năng sinh sản của anh, trong vụ tai nạn đó, đã hoàn toàn mất đi.”

Câu nói vừa dứt, như một tiếng sét nổ vang bên tai Trần Đông và mẹ chồng.

Trần Đông cả người cứng đờ.

Mắt mở to.

Không thể tin nổi nhìn tôi.

“Em nói cái gì? Nói lại lần nữa?”

“Tôi nói, anh đã sớm mất khả năng sinh sản rồi.”

Tôi lặp lại, đáy mắt đầy mỉa mai, giọng không một gợn sóng.

Nhưng lại mang theo sức mạnh hủy thiên diệt địa.

“Tôi sợ anh khó chịu, sợ trong lòng anh có khúc mắc, nên vẫn luôn giấu anh.

Nghĩ rằng có Nữu Nữu là đủ rồi, Nữu Nữu chính là đứa con duy nhất của chúng ta trong đời này, là huyết mạch cuối cùng của chúng ta. Còn các người thì sao?

Chính tay các người đã giết chết huyết mạch duy nhất này, giết chết hy vọng cuối cùng của chúng ta.”

“Không thể nào… không thể nào…”

Trần Đông lắc đầu, lùi lại mấy bước.

Loạng choạng dựa vào tường, mặt trắng bệch như tờ giấy.

Trong mắt đầy tuyệt vọng và không thể tin nổi.

Anh ta điên cuồng giật tóc mình, lẩm bẩm như mất trí.

“Bác sĩ chưa từng nói với anh… Em lừa anh, nhất định là em lừa anh…”

“Tôi không cần thiết phải lừa anh.”

Tôi lấy từ trong túi ra một tờ giấy chẩn đoán đã nhăn nhúm.

Đó là bản báo cáo năm đó bác sĩ lén đưa cho tôi.

Tôi vẫn luôn giữ nó, không dám vứt, cũng không dám lấy ra.

“Đây là báo cáo chẩn đoán năm đó, anh tự xem đi.”

Trần Đông run rẩy nhận lấy tờ báo cáo, ánh mắt rơi xuống những dòng chữ trên đó.

Mỗi đọc một chữ, cơ thể anh ta lại run dữ dội hơn.

Cuối cùng, tờ báo cáo rơi khỏi tay anh ta.

Tờ giấy bị gió thổi xào xạc, xoáy một vòng bay tới bên thùng rác, giống như cuộc đời anh ta vậy, vừa bẩn vừa thối.

Anh ta lại như không nhìn thấy.

Đứng ngây ra đó, miệng lặp đi lặp lại.

“Huyết mạch duy nhất… mất rồi… Nữu Nữu của chúng ta mất rồi…”

Mẹ chồng cũng ngây dại.

Bà lao tới nhặt tờ báo cáo lên.

Không biết chữ, nhưng từ phản ứng của Trần Đông, bà cũng hiểu được sự thật.

Bà ngồi sụp xuống đất, vẻ ngang ngược và làm loạn trên mặt đều biến mất.

Chỉ còn lại kinh hoàng và tuyệt vọng.

Bà đập đùi khóc lớn.

“Không thể nào, chắc chắn là con đĩ nhỏ này nói bậy. Con trai tôi khỏe mạnh như vậy, sao có thể mất khả năng sinh sản, nhất định là cô lừa chúng tôi… Đứa cháu trai lớn của tôi, huyết mạch nhà họ Trần mất rồi!!!”

Dù mẹ chồng còn đang chối cãi.

Nhưng bà đã biết, Trần Đông thật sự không thể có con nữa.

Cuối cùng bà cũng nhận ra.

Thứ bà ta tự tay hại chết, không phải một đứa lỗ vốn có cũng được không cũng chẳng sao, mà là hậu duệ duy nhất của nhà họ Trần.

Là đứa con duy nhất trong đời của con trai bà.

Sự trọng nam khinh nữ của bà, sự tính toán của bà.

Cuối cùng đều biến thành một con dao, đâm thẳng vào tim bà.

Nghe tiếng mẹ chồng gào khóc.

Trần Đông đột nhiên như phát điên, lao tới trước mặt bà.

Một tay bóp chặt cổ bà.

Mắt đỏ ngầu, đầy tia máu, như một con thú mất lý trí.

“Đều tại bà! Đều tại bà già này! Chính bà hại chết Nữu Nữu! Chính bà làm nhà họ Trần tuyệt hậu! Tôi bóp chết bà! Tôi phải bóp chết bà!”

Mẹ chồng bị bóp đến không thở nổi, mặt đỏ bừng.

Hai tay liều mạng bấu lấy cánh tay Trần Đông.

Trong miệng phát ra tiếng khò khè, mắt đầy sợ hãi và hối hận.

“Con trai… mẹ sai rồi… Mẹ sai rồi… mẹ thật sự không biết… Mẹ không cố ý…”

Mọi người xung quanh vội vàng tiến lên kéo Trần Đông ra.

Anh ta ngồi sụp xuống đất, ôm mặt khóc nức nở.

Tiếng khóc đó đầy tuyệt vọng, hối hận và đau khổ, xé lòng xé dạ.

Chân thật hơn nhiều so với lúc nghe tin Nữu Nữu mất.

Tôi không hề thương xót, chỉ lạnh lùng nhìn anh ta.

Đây là điều anh ta đáng phải nhận.

Là trái đắng do chính anh ta và mẹ mình cùng nhau gây ra, chỉ có thể tự nuốt lấy.

Tôi nhìn đôi mẹ con đang khóc lóc.

Nhìn tờ báo cáo chẩn đoán của Nữu Nữu nằm trên nền gạch lạnh lẽo, trong lòng chỉ còn lại hoang tàn.

Tôi lấy điện thoại ra, gọi 110.

Giọng bình tĩnh không một gợn sóng.

“Alo, đồng chí cảnh sát, tôi muốn báo án, có người cố ý giết người, hại chết con gái tôi.”

Mẹ chồng nghe tôi báo cảnh sát, lập tức hoảng loạn.

Bò lết tới ôm lấy chân tôi.

Quỳ trên đất van xin khổ sở.

“Tiểu Nhu, mẹ sai rồi, mẹ thật sự sai rồi. Con tha cho mẹ lần này đi!

Sau này mẹ không dám nữa, mẹ làm trâu làm ngựa cho con.

Con đừng báo cảnh sát…”

Vừa nói, bà vừa tự tát vào mặt mình.

Mỗi cái tát vang đến mức cả hành lang đều nghe thấy.

Nhìn ra được bà thật sự sợ hãi, nhưng điều đó thì liên quan gì đến tôi.

Trần Đông nhìn mẹ mình như vậy, lòng lại mềm đi.

Cũng tới kéo tôi, mắt đầy khẩn cầu.

“Tiểu Nhu, anh xin em, tha cho mẹ anh đi.

Bà lớn tuổi rồi, không chịu nổi khổ trong tù…

Nữu Nữu mất rồi, anh cũng đau lòng, nhưng bà là mẹ anh, anh không thể không có bà…”

“Tha cho bà ta?”

Tôi cúi xuống nhìn mẹ chồng, hất tay Trần Đông ra.

“Vậy Nữu Nữu của tôi thì sao?

Ai tha cho con bé?

Con mới ba tháng tuổi, còn chưa kịp nhìn ngắm thế giới này, còn chưa học được tiếng gọi mẹ.

Đã bị các người tự tay hại chết.

Anh nghĩ tôi có thể tha cho các người sao?”

“Bà ta là mẹ anh, không phải mẹ tôi.

Nữu Nữu là con gái tôi, là đứa trẻ tôi liều mạng sinh ra.

Anh bảo vệ mẹ anh, vậy tôi sẽ vì con gái mình mà đòi lại công bằng!”

Cảnh sát rất nhanh đã tới.

Sau khi hiểu rõ toàn bộ sự việc.

Cảnh sát lại xem báo cáo chẩn đoán của bệnh viện và đoạn ghi hình giám sát.

Cảnh mẹ chồng đổ nước bùa, rút máy thở được camera trước cửa phòng chăm sóc đặc biệt ghi lại rõ ràng.

Chứng cứ rành rành, mẹ chồng không thể chối cãi.

Khi bị cảnh sát còng tay dẫn đi, bà ta vẫn còn gào khóc.

Vẫn còn gọi Trần Đông cứu mình.

Nhưng Trần Đông chỉ ngồi sụp dưới đất, không nói một lời, trong mắt chỉ còn vô tận hối hận.

Nhìn bóng lưng mẹ chồng bị dẫn đi, lòng tôi không gợn sóng.

Chỉ hận không thể tự tay bóp chết bà ta.

Nhưng tôi càng hối hận hơn, vì sao lại giao Nữu Nữu cho mẹ chồng.

Hoặc là, vì sao lại lấy Trần Đông – thứ ghê tởm đó.

Những ngày sau đó, tôi lo liệu hậu sự cho Nữu Nữu.

Chiếc hộp tro cốt nhỏ xíu, nâng trên tay nhẹ như một chiếc lông vũ.

Nhưng lại nặng đến mức khiến tôi không thở nổi.

Đó là Nữu Nữu của tôi, là bảo bối duy nhất trong đời này của tôi.

Trần Đông luôn đi theo sau tôi.

Hạ mình xin lỗi, cầu xin tôi tha thứ.

Nói rằng anh ta biết sai rồi, nói sau này sẽ bù đắp cho tôi thật tốt.

Nói rằng chúng tôi hãy sống tốt với nhau.

Nhưng nhìn anh ta, tôi chỉ thấy vô cùng ghê tởm.

“Trần Đông, cất cái bộ mặt giả tạo của anh đi, từ khoảnh khắc anh buông bỏ Nữu Nữu, giữa chúng ta đã không còn khả năng nữa.”

Tôi đề nghị ly hôn với anh ta, thái độ kiên quyết, không còn đường cứu vãn.

Khi ký vào đơn ly hôn, tay anh ta run không ngừng.

Nước mắt rơi xuống bản thỏa thuận, làm nhòe cả nét chữ.

“Vợ à, thật sự không thể cho anh thêm một cơ hội sao?

Anh biết sai rồi, sau này anh sẽ không bao giờ bênh mẹ anh nữa

Anh chỉ muốn ở bên em…”

“Cơ hội?”

Tôi nhìn anh ta.

“Trần Đông, cơ hội đã biến mất từ những lần anh hết lần này đến lần khác bênh mẹ mình.

Từ những lần anh làm ngơ trước bệnh tình của Nữu Nữu.

Nữu Nữu mất rồi, tất cả giữa chúng ta cũng mất rồi.

Từ nay về sau, tôi chỉ mong anh mọi việc đều không thuận, nghèo túng khốn khổ, cả đời sống không được như ý.”

Tôi hận không thể lột da Trần Đông.

Ký xong, tôi ôm hộp tro cốt của Nữu Nữu, không quay đầu lại bước ra khỏi cục dân chính.

Tôi dùng phần tài sản được chia sau ly hôn, mang theo tro cốt của Nữu Nữu đi khắp nơi.

Sau đó nghe nói mẹ chồng bị kết án, 15 năm!

Ở trong đó bà ta có thể tha hồ mà ngu xuẩn.

Chỉ không biết còn có ai chiều theo bà ta nữa hay không;

Còn Trần Đông thì bị công ty sa thải.

Hơn nữa, những người xung quanh đều biết anh ta và mẹ mình hợp mưu hại chết chính con gái ruột.

Ai nấy đều vô cùng ghét anh ta, đến mức ra ngoài cũng bị chỉ trỏ bàn tán.

Trần Đông không còn cách nào khác, chỉ có thể nhanh chóng chuyển nhà, vào miền Nam sinh sống.

Nhưng lý lịch của anh ta đã có vết nhơ, đơn vị chính quy cũng không nhận anh ta.

Hơn nữa những người quen biết xung quanh, cứ nghe ngóng được chuyện ngu xuẩn trước đây của anh ta, ai nấy đều tránh xa.

Có lần tôi vô tình trò chuyện với bạn, nghe nói Trần Đông đã phát điên.

Hễ thấy bé gái là lao tới ôm, gọi tên Nữu Nữu.

Kết quả bị người ta tưởng là kẻ buôn người, bị đánh gãy chân.

Giờ sống cũng khá thảm.

Nghe vậy tôi lạnh lùng cười, anh ta ra sao không còn liên quan gì đến tôi nữa.

Tôi phải trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình, mang theo Nữu Nữu của tôi đi ngắm nhìn bầu trời rộng lớn hơn.

—— HẾT ——