#TTCH 212 Chương 3
“Vậy nên em lặng lẽ sinh ra thằng bé mà không nói với anh?”
“Đúng.”
Anh trầm mặc hồi lâu, rồi hỏi:
“Nó năm nay mấy tuổi rồi?”
“Bốn tuổi rưỡi.”
“Bốn năm rưỡi…” – Anh lẩm bẩm –
“Anh đã lỡ mất hơn bốn năm trưởng thành của con.”
“Giang Dịch Thành, em…”
“Tại sao bây giờ mới nói cho anh?” – Anh cắt ngang –
“Nếu hôm qua không tình cờ gặp, em có định cả đời giấu anh không?”
“Em không biết.” – Tôi trả lời thành thật –
“Nhưng hôm qua thấy Tiểu Bảo bên anh, thấy ánh mắt khát khao tình cha của con, em cảm thấy… không thể tiếp tục che giấu nữa.”
“Nó có biết anh là ba không?”
“Không. Em luôn nói với con là ba đã đi rất xa.”
Ánh mắt Giang Dịch Thành tràn đầy đau đớn:
“Thẩm Nam, em có biết không? Mấy năm nay, anh luôn hối hận.”
“Hối hận gì?”
“Hối hận vì đã dễ dàng để em rời đi, hối hận vì không níu kéo em lại.” – Anh nhìn tôi –
“Ngày hôm sau sau khi chia tay, anh đã muốn tìm em để làm hòa… nhưng em đã dọn đi, điện thoại cũng đổi.”
“Anh tìm em rất lâu, đến khi có người nói em đã chuyển sang thành phố khác.”
“Vậy sao anh không tiếp tục tìm nữa?”
“Vì anh nghĩ… em thật sự không còn yêu anh nữa.” – Giang Dịch Thành cười chua chát –
“Em bỏ đi quyết liệt như vậy, không cho anh lấy một cơ hội.”
Chúng tôi lặng lẽ nhìn nhau, những hiểu lầm và tổn thương năm xưa lần lượt hiện về.
“Giờ nói những điều này… còn có ý nghĩa sao?” – Tôi hỏi.
“Có.” – Anh nhìn tôi –
“Thẩm Nam, anh muốn gặp con trai anh – chính thức gặp nó.”
Chương Bốn
“Anh muốn gặp con như thế nào?” – Tôi hỏi.
Giang Dịch Thành trầm ngâm một lúc:
“Anh muốn gặp nó với tư cách người cha, muốn cho nó biết anh chính là ba nó.”
Tim tôi khẽ thắt lại:
“Làm vậy… có phải quá đột ngột không? Tiểu Bảo còn nhỏ, có thể con chưa sẵn sàng tiếp nhận sự thật.”
“Vậy em nói xem, nên làm sao?” – Anh có phần kích động –
“Nó là con anh, anh có quyền được gặp!”
“Em biết.” – Tôi vội giải thích –
“Em không ngăn cản anh gặp con, chỉ là… em nghĩ nên từ từ, để Tiểu Bảo làm quen đã.”
Giang Dịch Thành bình tĩnh lại:
“Em nói đúng, là anh nóng vội.”
“Hay thế này đi.” – Tôi suy nghĩ rồi đề nghị –
“Tạm thời anh cứ tiếp xúc với con như một người bạn. Khi con đã quen và thân thiết, chúng ta sẽ nói cho con biết sự thật.”
“Cần bao lâu?”
“Cái này… khó nói, phải xem phản ứng của Tiểu Bảo.”
Giang Dịch Thành gật đầu:
“Anh hiểu rồi.”
“Tối nay, anh đến nhà em ăn cơm nhé.” – Tôi lấy hết can đảm nói –
“Cứ coi như là cảm ơn vì anh đã giúp đưa Tiểu Bảo đi bệnh viện hôm qua.”
Mắt anh ánh lên vẻ vui mừng:
“Thật sao?”
“Thật.”
Chiều đó, tôi đến đón Tiểu Bảo sớm.
“Mẹ ơi, hôm nay mẹ đến sớm vậy?” – Tiểu Bảo vui vẻ nắm tay tôi.
“Vì tối nay có khách đến nhà ăn cơm.”
“Khách nào vậy?”
“Chính là chú đưa chúng ta đi bệnh viện hôm qua đó.”
Mắt Tiểu Bảo sáng rỡ:
“Là chú đẹp trai đó phải không?”
“Ừ.”
“Tuyệt quá!” – Tiểu Bảo phấn khích nhảy lên –
“Con thích chú đó lắm!”
Về đến nhà, tôi bắt đầu chuẩn bị bữa tối.
Tiểu Bảo lục lọi trong phòng khách, lấy ra tất cả đồ chơi yêu thích, xếp đầy ra sàn.
“Tiểu Bảo, con làm gì vậy?”
“Con muốn khoe đồ chơi với chú!” – Tiểu Bảo nghiêm túc đáp –
“Mẹ ơi, mẹ nói xem chú ấy có thích con không?”
“Dĩ nhiên là thích, Tiểu Bảo đáng yêu thế cơ mà.”
“Vậy chú có thường đến chơi không?”
“Cái đó… còn phải xem chú có rảnh không đã.”
Đúng sáu rưỡi, chuông cửa vang lên.
Tôi ra mở cửa, Giang Dịch Thành đứng đó, trên tay xách theo rất nhiều túi.
“Anh mua nhiều thế làm gì?”
“Cho Tiểu Bảo, có cả đồ chơi lẫn hoa quả.” – Anh hơi lúng túng –
“Anh không biết con thích gì nên mua nhiều loại.”
“Chú ơi!” – Tiểu Bảo nghe tiếng chạy ra –
“Chú thật sự đến rồi!”
“Đương nhiên, chú đã hứa là sẽ tới mà.” – Giang Dịch Thành ngồi xổm xuống, đưa quà cho Tiểu Bảo –
“Tất cả cái này đều tặng con.”
Tiểu Bảo vui sướng nhận lấy, mở từng món một:
“Oa, là người máy biến hình!”
“Cả bộ LEGO nữa!”
“Mẹ ơi, chú mua cho con nhiều đồ chơi quá trời luôn!”
Nhìn con vui đến mức ấy, lòng tôi ngổn ngang trăm cảm xúc.
Giang Dịch Thành dịu dàng nhìn Tiểu Bảo:
“Thích không?”
“Thích cực luôn!” – Tiểu Bảo ôm chặt người máy –
“Chú thật tốt!”
“Sau này chú còn mua nữa cho con.”
“Thật không ạ?”
“Thật.”
Trong bữa cơm, Tiểu Bảo ríu rít trò chuyện với Giang Dịch Thành:
“Chú ơi, chú ở đâu?”
“Ở khu trung tâm thành phố.”
“Nhà chú to không?”
“Cũng được, có ba phòng ngủ, hai phòng khách.”
“Chú ở một mình có buồn không?”
Giang Dịch Thành thoáng khựng lại, nhìn tôi một cái:
“Có lúc cũng thấy buồn.”
“Vậy chú đến ở với tụi con đi!” – Tiểu Bảo vô tư đề nghị –
“Nhà con còn có phòng trống nữa đó!”
Tôi vội vàng xen vào:
“Tiểu Bảo, ăn cơm đi con, nguội hết rồi.”
Cơm xong, Giang Dịch Thành ngồi chơi LEGO với Tiểu Bảo.
Tôi rửa bát trong bếp, thỉnh thoảng quay lại nhìn hai cha con cùng nhau vui vẻ, lòng vừa ấm áp vừa cay đắng.
“Mẹ ơi!” – Tiểu Bảo đột nhiên chạy vào bếp –
“Chú dạy con xây một tòa lâu đài rồi đó!”
“Vậy à? Con giỏi quá.”
“Chú nói ngày xưa chú học ngành kiến trúc, giỏi xây nhà lắm!” – Tiểu Bảo hào hứng –
“Mẹ ơi, mai mốt con cũng muốn học kiến trúc, giống chú!”
Tim tôi chợt rung lên – thật kỳ lạ làm sao, bản năng của đứa trẻ luôn bị gen máu thịt hấp dẫn, dù không biết người đối diện là cha.
“Mẹ ơi, chú có thể ngủ lại nhà mình không?” – Tiểu Bảo chớp mắt hỏi.
“Cái này…” – Tôi nhất thời không biết phải trả lời thế nào.
Giang Dịch Thành bước ra từ phòng khách:
“Tiểu Bảo, hôm nay chú không thể ở lại, nhưng ngày mai chú sẽ lại đến chơi với con, được không?”
“Dạ được ạ.” – Tiểu Bảo hơi thất vọng nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu.
Tiễn Giang Dịch Thành ra cửa, anh nắm lấy tay tôi.
“Cảm ơn em.” – Anh nhìn tôi –
“Cảm ơn vì đã cho anh cơ hội này.”
“Đây là điều anh xứng đáng có được. Thằng bé là con trai anh.”
“Thẩm Nam…” – Giang Dịch Thành như muốn nói điều gì đó, nhưng cuối cùng lại thôi.
Trong một tuần tiếp theo, ngày nào Giang Dịch Thành cũng đến thăm Tiểu Bảo.
Có khi là sau giờ làm, đến chơi với con một lát.
Có khi là cuối tuần, đưa con đi công viên, sở thú, viện khoa học…
Tiểu Bảo ngày càng thích người “chú” này, ngày nào cũng mong ngóng:
“Mẹ ơi, khi nào thì chú tới?” – trở thành câu nói cửa miệng của con.
Tôi cũng dần quen với sự xuất hiện của Giang Dịch Thành.
Thấy anh kiên nhẫn chơi đùa với con, dịu dàng kể chuyện, nhẹ nhàng ru con ngủ… hàng rào phòng bị trong lòng tôi từng chút một sụp đổ.
Đây chính là người đàn ông năm xưa tôi từng yêu sâu đậm – giờ lại trở thành người mà Tiểu Bảo tin tưởng và dựa dẫm nhất.
Tối hôm đó, Tiểu Bảo tắm xong, mặc bộ đồ ngủ ngồi trên giường, Giang Dịch Thành đang kể truyện cho con nghe.
“Ngày xưa có một hoàng tử nhỏ sống trên một hành tinh rất bé, rất bé…”
Tiểu Bảo nghe rất chăm chú, thỉnh thoảng còn thắc mắc:
“Chú ơi, sao hoàng tử nhỏ lại rời hành tinh của mình?”
“Vì cậu ấy muốn đi khám phá thế giới bên ngoài, muốn tìm điều gì đó thật sự quan trọng.”
“Vậy cậu ấy có tìm thấy không?”
“Có. Cậu ấy hiểu được thế nào là tình yêu, thế nào là trách nhiệm.”
“Cậu ấy có về nhà không?”
Giang Dịch Thành ngừng lại một nhịp:
“Có, cuối cùng cậu ấy đã quay trở lại nơi cậu thuộc về.”
Kể xong chuyện, Tiểu Bảo đã lim dim buồn ngủ.
“Chú ơi, con hỏi chú một câu được không?” – Giọng con mơ màng.
“Câu gì vậy?”
“Chú có muốn làm ba của con không?”
Toàn thân Giang Dịch Thành khựng lại, còn tôi thì chết lặng nơi ngưỡng cửa.
“Sao con lại hỏi vậy?” – Giọng anh khẽ khàng.
“Vì con rất thích chú, con thấy chú giống như ba mà con luôn tưởng tượng.” – Tiểu Bảo chớp chớp mắt –
“Hơn nữa, con cũng thấy… chú rất thích con mà.”
“Chú… chú tất nhiên rất thích con.” – Giọng Giang Dịch Thành lạc đi –
“Con là một đứa trẻ tuyệt vời.”
“Vậy chú có đồng ý không?”
Giang Dịch Thành quay sang nhìn tôi, ánh mắt đầy ngập ngừng hỏi ý.
Tôi nhẹ nhàng gật đầu.
“Chú đồng ý.” – Anh xoa đầu con –
“Thật ra, chú vốn chính là ba của con.”
Tiểu Bảo lập tức mở to mắt:
“Thật hả?”
“Thật.”
“Vậy sao trước giờ không nói cho con biết?”
Giang Dịch Thành liếc nhìn tôi, dịu dàng đáp:
“Vì ba phải đi làm việc ở một nơi rất xa, bây giờ ba đã trở về rồi.”
“Sau này ba có đi nữa không?”
“Không, ba sẽ không rời xa con nữa.”
“Tuyệt quá!” – Tiểu Bảo vui mừng ôm lấy cổ Giang Dịch Thành –
“Cuối cùng con đã có ba rồi!”
Nhìn cảnh cha con họ ôm nhau đầy ấm áp, nước mắt tôi lặng lẽ rơi xuống.
Khoảnh khắc ấy, tôi chỉ ước thời gian có thể quay ngược, để chúng tôi chưa từng chia xa.
Chương Năm
Từ sau khi biết Giang Dịch Thành là ba ruột mình, Tiểu Bảo thay đổi rõ rệt.
Con trở nên hoạt bát, vui vẻ hơn rất nhiều, suốt ngày khoe với bạn bè trong lớp:
“Ba tớ rất đẹp trai và tài giỏi, ba kể chuyện cho tớ nghe, còn chơi xếp hình với tớ nữa!”
Cô giáo nói với tôi:
“Bây giờ Tiểu Bảo là đứa trẻ vui vẻ nhất trong lớp.”
Giang Dịch Thành cũng thay đổi hoàn toàn cuộc sống của mình.
Trước đây anh là một kẻ cuồng công việc, tăng ca đến tận đêm khuya.
Giờ đây anh luôn đúng giờ tan làm, về nhà ăn cơm cùng Tiểu Bảo, chơi đùa, rồi cùng con học bài.
“Ba ơi, hôm nay cô giáo dạy con vẽ tranh đó.” – Tiểu Bảo cầm bút vẽ lên giấy –
“Con vẽ là gia đình ba người của mình!”
“Thật à? Đưa ba xem nào.”
Tiểu Bảo giơ lên tờ giấy, trên đó có ba hình người vẽ nguệch ngoạc.
“Đây là mẹ, đây là ba, đây là con.” – Con chỉ từng người –
“Nhà mình có ngôi nhà to, với cả một vườn hoa nhỏ nữa.”
Giang Dịch Thành nhìn bức tranh, ánh mắt dịu dàng:
“Vẽ rất đẹp.”
“Ba ơi, bao giờ thì mình được sống chung nhà vậy?” – Tiểu Bảo hỏi, đầy mong chờ.
Giang Dịch Thành quay sang nhìn tôi, tôi vội chuyển chủ đề:
“Tiểu Bảo, đi tắm thôi nào.”
“Vâng ạ.” – Tiểu Bảo ngoan ngoãn chạy vào phòng tắm.
Chờ con vào rồi, Giang Dịch Thành bước đến gần tôi.
“Thẩm Nam, chúng ta nói chuyện đi.”
“Nói chuyện gì?”
“Nói về tương lai của chúng ta.” – Anh nhìn tôi –
“Tiểu Bảo cần một mái ấm trọn vẹn. Chúng ta không thể cứ tiếp tục thế này mãi.”
“Chẳng phải hiện tại rất ổn sao?” – Tôi né tránh ánh nhìn của anh –
“Anh có thể thường xuyên đến thăm Tiểu Bảo, con cũng rất vui mà.”
“Nhưng anh không chỉ muốn có vậy.” – Anh nắm lấy tay tôi –
“Anh muốn được sống cùng em và con, muốn cho con một gia đình thật sự.”