#TTCH 289 Chương 4

Cập nhật lúc: 28-03-2026
Lượt xem: 0

Trò hề trong tiệc kỷ niệm đã gây ra ảnh hưởng vô cùng tồi tệ.

Giang Triệt và Lâm Tiểu Y bị cộng đồng mạng mắng chửi thậm tệ.

Các sản phẩm dưới trướng Giang thị bị cư dân mạng tự phát tẩy chay, giá cổ phiếu lao dốc.

Cha Giang nổi trận lôi đình, dùng roi ngựa quất Giang Triệt đến mức da thịt bong tróc.

“Sao ta lại sinh ra cái thứ khốn nạn như mày chứ?”

Giang Triệt quỳ trên mặt đất, lưng bê bết máu.

Nhưng không rảnh để ý đến cơn đau, trong đầu toàn là “Lâm Ngưng đã biết hết mọi chuyện rồi”.

Anh ta vốn định giấu Lâm Ngưng cả đời.

Anh ta không muốn để Lâm Ngưng biết được sự dơ bẩn của mình.

Dù có chia tay, anh ta cũng hy vọng là chia tay trong hòa bình.

Anh ta nghĩ, con vừa sinh ra liền nói là thai chết lưu, cô ấy chưa từng chung sống với con nên sẽ không có tình cảm quá sâu đậm, cùng lắm là buồn bã một thời gian rồi sẽ bước ra khỏi nỗi đau.

Anh ta sẽ cho cô ấy rất nhiều tiền để bồi thường, đủ để cô ấy sống xa hoa cả nửa đời sau.

Sau đó, anh ta sẽ đưa con và Lâm Tiểu Y ra nước ngoài.

Vài năm sau lại đón hai người về, tuổi của con khai nhỏ đi hai tuổi thì cũng không ai nghi ngờ.

Nhưng giờ đây mọi thứ đều hỏng bét rồi.

Lâm Ngưng nhất định rất thất vọng về anh ta, chính vì thế mới dứt khoát nói không bao giờ gặp lại.

Những cảm xúc hỗn tạp quấn lấy tâm trí, Giang Triệt có chút nghẹt thở.

Trớ trêu thay Lâm Tiểu Y lại gọi điện khóc lóc:

“A Triệt, có người đến nhà em tạt sơn, còn có người gửi vòng hoa cho em, rủa em đi chết đi.”

“Em sợ lắm, anh đến bảo vệ em được không?”

Lâm Tiểu Y vốn dĩ luôn yếu đuối, biết nũng nịu.

Dễ dàng có thể khơi dậy lòng thương xót của đàn ông.

Giang Triệt ngày thường thấy cô ta rơi lệ là không chịu nổi, hôm nay lại chỉ thấy chán ghét.

“Ai cho phép cô đăng ảnh lên mạng chứ? Cô có ngày hôm nay chẳng phải là tự làm tự chịu sao?”

Lâm Tiểu Y bị nghẹn lời: “Em không ngờ chị sẽ lướt thấy.”

Cô ta cắn môi, tự cho là cao tay mà vừa ăn cướp vừa la làng:

“Em không ngờ chị lại trở nên có tâm cơ như thế, thế mà lại làm chuyện ầm ĩ đến mức này.”

“Chị ấy có phải hận em đã cướp mất anh, nên cố ý muốn dồn em vào chỗ chết không…”

Lời này lọt vào tai Giang Triệt, nghe thế nào cũng thấy kỳ quặc.

Anh ta không thích người khác phỉ báng Lâm Ngưng, cô ấy có nhõng nhẽo thật, nhưng không có tâm địa xấu xa.

Nói cho cùng, đều là lỗi của anh ta.

Là anh ta đã ép Lâm Ngưng đến mức này.

“Câm miệng, đừng để tôi nghe thấy cô phỉ báng Ngưng Ngưng thêm lần nào nữa.”

Dứt lời, không đợi cô ta kịp lên tiếng đã cúp máy.

Đêm khuya, trợ lý gọi điện đến, ngập ngừng nói:

“Giang tổng, tối nay tôi thấy Lâm tiểu thư ở quán bar, cô ấy sau khi say rượu đã nói vài chuyện…”

Giang Triệt nhíu mày, “Nói gì?”

Trợ lý lau mồ hôi lạnh, “Tôi đều ghi lại rồi, ngài vẫn là tự mình nghe đi.”

Một phút sau.

Giang Triệt mở đoạn video.

Dáng vẻ hung tợn của Lâm Tiểu Y khiến anh ta thấy xa lạ.

Những lời ác độc thốt ra từ miệng cô ta càng khiến gân xanh trên trán anh ta giật liên hồi.

“Đều tại con tiện nhân Lâm Ngưng đó mới hại tôi bị bạo lực mạng.”

“Giang Triệt thế mà còn bênh vực cô ta, ngay cả khi tôi than phiền về cô ta một câu anh ta cũng không cho phép.”

“Sao cô ta không đi chết đi? Tôi nguyền rủa ngày mai cô ta ra đường là bị xe đụng chết!”

Cô bạn thân khuyên nhủ cô ta:

“Được rồi, đừng giận nữa.”

“Giang Triệt đối với Lâm Ngưng cùng lắm là có chút áy náy thôi, người anh ta yêu chỉ có mình bà.”

“Còn có ba mẹ và anh trai bà nữa, mỗi lần bà hãm hại Lâm Ngưng, bọn họ đều lựa chọn tin bà.”

“Lâm Ngưng đều đã chúng bạn xa lánh rồi, mà bà thì tình yêu và tình thân đều trọn vẹn, để tâm đến cái thứ loser đó làm gì?”

“Còn về bạo lực mạng thì càng không cần bận tâm.”

“Cư dân mạng mau quên lắm, đợi qua một thời gian nữa có điểm nóng khác thì chút chuyện này của bà chả ai nhắc đến nữa đâu.”

Giang Triệt nắm chặt điện thoại, vẻ giận dữ trong mắt ngày càng đậm.

Ban đầu lý do anh ta động lòng với Lâm Tiểu Y là vì ưng ý sự dịu dàng và lương thiện của cô ta.

Anh ta tưởng cô ta là bông hoa nhài trắng tinh khiết.

Nhưng hóa ra, đều là giả dối.

Chẳng trách Lâm Ngưng mắng anh ta mắt kém, nhìn người không rõ.

Quả thực không mắng sai.

Anh ta đúng là mù quáng.

Thế mà lại vì một người phụ nữ hống hách, lòng dạ rắn rết mà đánh mất Lâm Ngưng yêu anh ta nhất.

Cái tát của vệ sĩ giáng xuống mặt, Lâm Tiểu Y ngã nhào xuống đất.

Mà Giang Triệt thì ngồi ngay ngắn trên sofa, kẽ ngón tay kẹp một điếu thuốc, lạnh lùng đứng nhìn.

Hàn khí toát ra khắp người anh ta khiến Lâm Tiểu Y kinh hồn bạt vía.

Giọng cô ta run rẩy: “A Triệt, anh sao thế? Đã xảy ra chuyện gì rồi?”

Giang Triệt cử động ngón tay.

Vệ sĩ mở đoạn video ghi hình ở quán bar.

Sắc mặt Lâm Tiểu Y lập tức trắng bệch, phủ nhận nói: “Lúc đó em uống say rồi, nói năng linh tinh thôi…”

“Chát!” Vệ sĩ lại giáng thêm một cái tát nữa.

Khóe miệng cô ta chảy máu, đau đến mức mặt co rúm lại, kinh hãi lùi về phía sau.

Giọng điệu Giang Triệt bạc bẽo: “Cô có thể tiếp tục nói dối.”

Nước mắt như suối trào, Lâm Tiểu Y quỳ lạy cầu xin:

“Em biết sai rồi, em không nên phỉ báng Lâm Ngưng. Giang Triệt, em cầu xin anh tha cho em đi…”

“Em đã cứu mạng anh mà, anh từng nói bất kể em làm sai chuyện gì cũng đều sẽ tha thứ cho em.”

Giang Triệt nở một nụ cười lạnh lẽo: “Cứu tôi?”

Anh ta tiến lên vài bước, cúi người, đưa tay bóp chặt cổ cô ta, giọng điệu tàn nhẫn:

“Tôi đã điều tra rõ rồi, đám côn đồ cướp bóc tôi năm đó là do cô sắp xếp.”

“Lâm Tiểu Y, cô đối với bản thân mình đúng là ác thật, vì để quyến rũ tôi mà không tiếc dùng khổ nhục kế.”

Trớ trêu thay anh ta còn ngu xuẩn tin lời cô ta.

Tất cả những lời nói dối đều bị vạch trần.

Lâm Tiểu Y nhận thức rõ ràng rằng cô ta xong đời rồi.

Giang Triệt rất hài lòng khi nhìn thấy sự kinh hãi dưới đáy mắt cô ta.

Khóe môi anh ta nở một nụ cười đầy ẩn ý, nhắc nhở cô ta:

“Đúng rồi, bằng chứng cô bắt nạt Ngưng Ngưng, tôi đã gửi cho cha mẹ và anh trai cô mỗi người một bản rồi.”

“Ngoài ra, bằng chứng năm ngoái cô vì để lấy được dự án ở phía Đông thành phố mà hối lộ người phụ trách, tôi cũng đã gửi cho các bộ phận liên quan rồi.”

“Lâm Tiểu Y, cô cứ đợi mà ngồi tù mục xương đi.”

Nói xong, anh ta như ném rác rưởi mà quẳng cô ta sang một bên.

Cô ta không muốn ngồi tù, khóc lóc cầu xin anh ta tha cho một con đường sống.

Giang Triệt không mảy may lay động.

Lâm Tiểu Y tuyệt vọng cùng cực, đâm lao phải theo lao nói:

“Anh nghĩ tôi ngồi tù thì Lâm Ngưng sẽ tha thứ cho anh sao?”

“Đừng si tâm vọng tưởng nữa, người làm cô ta tổn thương sâu sắc nhất chính là anh! Hai người vĩnh viễn không bao giờ có khả năng tái hợp đâu!”

Câu nói này giống như một lưỡi dao sắc bén, đâm mạnh vào tim Giang Triệt.

Ánh mắt anh ta lạnh lẽo quét qua Lâm Tiểu Y một cái, “Câm miệng, tôi không đánh phụ nữ, đừng ép tôi phải ra tay với cô!”