#TTCH 124 Chương 4

Cập nhật lúc: 13-03-2026
Lượt xem: 51

“Vì hai đứa con này, mình có thể nhẫn nhịn tất cả.”

Nước mắt tôi lập tức trào ra.

Tôi nhớ ngày động đất ấy, khi tảng đá lớn đổ xuống.

Mẹ không nằm thẳng, mà cong người thành một cây cầu.

Mẹ dùng lưng chắn tảng đá, che chở tôi và cái bụng ở dưới.

Trong bóng tối, mẹ luôn động viên tôi, cho tôi uống máu, nhưng không hề nói mình đau thế nào.

Hóa ra, mẹ đã liều mạng bảo vệ cả hai chúng tôi.

Nhưng bố đã nói gì?

Ông nói mẹ mạng dai.

Ông nói cứu Thanh Thanh trước.

Chính tay ông giết vợ mình, và cả đứa con chưa kịp chào đời.

Tin này không biết bằng cách nào truyền đến tai bố.

Tối hôm đó, dưới nhà vang lên tiếng gào thét đau đớn của ông.

Ông lăn lộn dưới đất, đập đầu vào tường đến trán nát bươm.

“A—! Giết tôi đi! Giết tôi đi!”

“Tôi có tội! Tôi là súc sinh!”

Ông đang sám hối.

Nhưng đã muộn rồi.

Mẹ không nghe thấy nữa, em bé cũng không nghe thấy nữa.

Tôi cũng không nghe thấy nữa.

Tôi ôm chặt cuốn nhật ký vào lòng, đó là báu vật duy nhất của tôi bây giờ.

Tôi nói với ông ngoại: “Ông ơi, con không hận ông ta nữa.”

Ông ngoại ngạc nhiên nhìn tôi.

“Vì ông ta không xứng.”

Hận một người cũng cần sức lực.

Mà ông ta, chỉ đáng mục rữa như rác trong bùn.

Bố sắp phải vào tù.

Vì tội kinh tế, biển thủ công quỹ với số tiền đặc biệt lớn.

Trước khi tuyên án, ông cầu xin ông ngoại vô số lần, muốn gặp tôi lần cuối.

Ông ngoại vốn không muốn đồng ý, nhưng tôi gật đầu.

Tôi muốn đi xem kết cục của ông.

Chúng tôi gặp nhau trên chiếc ghế dài trong công viên.

Hôm đó là mùa thu, lá cây đã vàng, gió thổi hơi lạnh.

Bố mặc áo của trại tạm giam, tay đeo còng.

Chỉ mới mấy tháng, ông già đi như một ông lão sáu mươi.

Tóc bạc trắng, lưng cũng còng.

Thấy tôi, mắt ông sáng lên, muốn đưa tay ôm tôi.

Nhưng tôi lùi lại một bước, tránh đi.

Bàn tay ông khựng giữa không trung, lúng túng rút về.

“Niệm Niệm… con cao hơn rồi.”

Ông lắp bắp, giọng khàn khàn.

Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn ông.

“Bố… phải đi đến một nơi rất xa, có thể rất lâu cũng không về được.”

Ông khóc, nước mũi nước mắt chảy đầy mặt.

“Bố xin lỗi con, xin lỗi mẹ con, cũng xin lỗi đứa bé chưa kịp sinh.”

“Cả đời này… bố cũng không trả hết được.”

Tôi nhìn dáng vẻ ông khóc lóc, trong lòng lại bình tĩnh lạ thường.

Tôi lấy từ túi ra một viên kẹo.

Một viên kẹo cứng vị dâu.

Đó là loại kẹo mẹ hay cho tôi khi dỗ tôi uống thuốc.

Cũng là loại kẹo hôm ở bệnh viện, cô dì xấu xa cho Thanh Thanh ăn.

Tôi đặt viên kẹo lên ghế, cách ông thật xa.

“Mẹ nói, ăn kẹo thì sẽ không còn đắng nữa.”

Bố nhìn viên kẹo, khóc dữ dội hơn, vai rung lên từng hồi.

“Nhưng cả đời này, ông sẽ phải nếm vị đắng.”

Tôi nhìn vào mắt ông, nói rõ từng chữ.

“Đó là thứ ông nợ mẹ.”

Nói xong, tôi quay đi không hề ngoái lại.

Sau lưng vang lên tiếng gào khóc xé lòng của bố.

“Niệm Niệm! Niệm Niệm!”

Tôi không quay đầu.

Gió cuốn những chiếc lá rơi trên mặt đất, xoáy chúng bay lên trời.

Tôi thấy bầu trời dường như xanh hơn một chút.

Mười năm.

Khoảng thời gian dài đến mức đủ để một khúc xương gãy liền lại, cũng đủ để một cô bé lớn thành thiếu nữ.

Bà ngoại mất cách đây hai năm, ra đi trong giấc ngủ, rất thanh thản. Ông ngoại nói bà cuối cùng cũng có thể đến tìm mẹ để trò chuyện rồi.

Giờ trong ngôi nhà này chỉ còn lại tôi và ông.

Sinh nhật mười lăm tuổi của tôi cũng là ngày giỗ mẹ, như thường lệ tôi dậy rất sớm. Nhưng vừa ra cửa đã đá phải một bưu kiện cứng.

Địa chỉ người gửi quen thuộc đến lạ — nhà tù Long Sơn.

Tôi mang gói đồ vào nhà, ông ngoại đang bưng một bát mì trường thọ nóng hổi từ bếp ra, hơi bốc nghi ngút.

“Niệm Niệm, ăn mì đi. Ai gửi đồ vậy?”

“Một người bạn cũ.”

Tôi mở gói ngay trước mặt ông.

Bên trong không nhiều — một cuốn sổ tiết kiệm, một lá thư.

Số tiền trong sổ: vài vạn. Không nhiều không ít, vừa đúng số tiền tối đa một phạm nhân may vá mười năm có thể tích góp.

Đồng tiền sạch.

Giấy thư là loại giấy nháp rẻ tiền nhất, mỏng đến mức gần như xuyên sáng. Nét chữ xiêu vẹo, nhiều chỗ mực loang — đủ thấy tay người viết run đến thế nào.

「Niệm Niệm:

Khi con đọc được lá thư này, bố đã đi tìm mẹ con để tạ tội rồi.

Mười năm qua, mỗi lần nhắm mắt lại bố đều thấy đống đổ nát ấy.

Mẹ con đầy máu, hết lần này đến lần khác hỏi bố, Cố Thành, sao anh không cứu em.

Đứa bé chưa kịp chào đời thì cứ khóc mãi.

Viên kẹo con để trên ghế, bố vẫn giữ. Nhưng nước đường đỏ quá đắng, bố thật sự không uống nổi nữa.

Số tiền trong sổ là tiền sạch.

Hãy thay bố… sống cho thật tốt.」

Lá thư rất ngắn.

Tôi đọc từng chữ xong, gấp lại, đặt cạnh cuốn sổ trên bàn.

Ông ngoại đứng bên nhìn, muốn nói gì đó rồi thôi, chỉ thở dài, nhét đôi đũa vào tay tôi:

“Mì sắp nở rồi, ăn nhanh đi.”

Tôi vừa cầm đũa thì điện thoại reo.

Một số lạ, mã vùng phía nhà tù.

Tôi nhấc máy.

“Xin hỏi có phải cô Cố Niệm Niệm không? Đây là nhà tù Long Sơn.” Giọng bên kia rất máy móc.

“Là tôi.”

“Cha cô, Cố Thành, vào lúc 5 giờ 43 sáng nay đã tự sát trong trại giam.”

Bên kia ngừng một chút, dường như chờ phản ứng của tôi.

Tôi không phản ứng gì, chỉ gắp một đũa mì, thổi nhẹ.

Người trong điện thoại đành nói tiếp:

“Thi thể… gia đình cần tới xử lý thủ tục. Trước khi chết ông ấy không để lại nhiều thứ, chỉ có một câu cuối.”

“Câu gì?” tôi hỏi.

“Ông ấy nói… hãy cứu Giang Ninh trước.”

Giang Ninh.

Tên mẹ tôi.

Cuối cùng ông cũng nhớ ra phải cứu ai.

“Tôi biết rồi.”

Tôi cúp máy, tiếp tục ăn mì. Tay nghề nấu ăn của ông ngoại mười năm vẫn vậy, ngon vô cùng.

Ăn xong, tôi mang bát đũa vào bếp rửa sạch, rồi đun một ấm nước sôi.

Tôi lấy từ trên nóc tủ xuống chiếc hộp thiếc đựng kẹo đã gỉ sét từ lâu.

Bên trong chỉ còn một miếng đường đỏ.

Màu sẫm đến gần như đen.

Tôi thả nó vào chiếc cốc thủy tinh mẹ thích nhất, rót nước sôi vào.

Khối đường quay cuồng, tan dần trong làn nước sôi.

Một cốc chất lỏng đỏ sẫm.

Tôi cầm cốc, bước ra ban công. Ánh nắng mùa thu chiếu lên người, ấm đến tận kẽ xương.

Tôi nâng cốc về phía bầu trời xanh thẳm.

“Mẹ, mẹ nhìn này.”

“Ông ta nói nước đường đỏ đắng, ông ta uống không nổi.”

Tôi mỉm cười, nói với khoảng không.

“Cái đắng của ông ta thì đáng gì. Những gì mẹ chịu thay ông ta mới gọi là đắng.”

Tôi cúi đầu, nhấp một ngụm nhỏ.

Rất ngọt.

Hương mía lan ra nơi đầu lưỡi, không còn chút vị tanh khiến người ta buồn nôn trong ký ức nữa.

Thật tốt.

Tôi lấy lá thư ra khỏi túi, cùng chiếc bật lửa.

Ngọn lửa bùng lên, nhanh chóng nuốt chửng tờ giấy mỏng, nuốt chửng những lời sám hối đến muộn tròn mười năm.

Tro đen bị gió thổi, tan đi.

Không còn lại gì.

Tôi uống cạn ngụm nước đường cuối cùng.

Thật ngọt.

Tôi nhìn ra xa, bầu trời sạch đến không một gợn mây.

Cuộc sống cũng vậy.

HẾT