#TTCH 270 Chương 5

Cập nhật lúc: 26-03-2026
Lượt xem: 0
Anh nhớ lại lúc Giang Vãn Đường cất tờ báo cáo vào két sắt, cô đã nũng nịu và đầy mong chờ bảo anh đừng xem trộm, đó là bất ngờ cô chuẩn bị cho ngày kỷ niệm. Lúc đó anh đang làm gì?
À, anh chẳng hề quan tâm bất ngờ đó là gì, trong đầu chỉ nghĩ hôm đó là sinh nhật Tô Nhu, anh muốn Giang Vãn Đường phải nếm trải nỗi đau tai nạn mà Tô Nhu từng chịu.
Anh đã ép cô lên xe dù cô không muốn, hết lần này đến lần khác lái xe đâm vào cô. Sau đó dù biết rõ Tô Nhu chưa chết, anh vẫn tiếp tục làm tổn thương cô hết lần này đến lần khác.
Và làm tổn thương cả đứa con trong bụng cô, đứa con của hai người. Cho đến tận giây phút cuối cùng, chính tay anh đã dàn dựng vụ hỏa hoạn…
Anh không dám nghĩ tiếp nữa, lồng ngực như có ngàn mũi dao đang giày xéo trái tim.
Nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống đất, Bùi Tri Nhạn khóc nức nở trong u uất. Sau khi đã khóc đủ, anh mới sực nhớ ra một vấn đề.
Vãn Đường, rốt cuộc tại sao cô ấy lại không còn ý chí cầu sinh?
Anh không tin rằng sau khi tháo khăn lụa và nhìn thấy lửa lớn, cô lại lập tức tuyệt vọng đến mức nằm im chờ chết.
Cô vốn là người có sức sống mãnh liệt, dù có đoán được chính anh là người phóng hỏa, việc đầu tiên cô làm đáng lẽ phải là gọi điện cho anh để chất vấn, làm loạn.
Chứ không phải là buông xuôi ý chí cầu sinh để mặc cho ngọn lửa thiêu rụi.
Vì vậy, trong bảy ngày kể từ lúc cô chuẩn bị món quà kỷ niệm cho đến khi cô im lặng chờ chết, chắc chắn đã xảy ra chuyện gì đó mà anh không biết.
Bùi Tri Nhạn run rẩy cầm điện thoại gọi cho trợ lý, giọng khàn đặc như bị giấy nhám chà xát: “Điều tra cho tôi, mấy ngày qua phu nhân rốt cuộc đã trải qua những gì.”
Sau khi trợ lý nhận lệnh, anh vứt điện thoại sang một bên, loạng choạng đi về phía hầm rượu của gia đình.
Nơi đó bày biện đủ loại rượu mà anh và Giang Vãn Đường đã cùng nhau sưu tầm suốt những năm qua.
Khi sưu tầm, Giang Vãn Đường từng hào hứng lên kế hoạch rằng mỗi chai rượu sẽ được mở vào dịp lễ nào.
Nhưng giờ đây, những chai rượu này vẫn nằm đó, còn nữ chủ nhân vốn gửi gắm tâm tư vào chúng thì chẳng bao giờ quay về nữa.
Bùi Tri Nhạn khui rất nhiều chai rượu, ngồi bệch xuống sàn nhà đầy tẻ nhạt, uống hết chai này đến chai khác.
Chất cồn nóng rát trượt xuống cổ họng vào dạ dày, nhưng không thể làm ấm trái tim anh, cũng chẳng thể làm tê liệt dây thần kinh của anh.
Hình ảnh thi thể cháy đen của Giang Vãn Đường cứ lởn vởn trước mắt, cùng với tin tức “một xác hai mạng” như những lưỡi dao sắc lẹm, liên tục đâm vào tim anh.
Tinh thần anh sắp sửa sụp đổ, nhưng anh lại tự ngược đãi bản thân bằng cách cố giữ cho mình một chút tỉnh táo.
Tỉnh táo để biết rằng, tất cả mọi chuyện đều là do anh.
Vãn Đường mới rơi vào kết cục hôm nay.
Chẳng biết từ lúc nào khuôn mặt anh đã ướt đẫm, anh đưa tay lên quẹt thử mới phát hiện mình đã khóc suốt nãy giờ.
Cách đó không xa vang lên giọng của dì Trương: “Tô tiểu thư, đây là nhà của ông chủ và phu nhân, không hoan nghênh cô, mời cô rời đi cho.”
“Tránh ra!” Tô Nhu vô cùng phiền não, dùng lực đẩy ngã dì Trương rồi sốt sắng gọi: “Tri Nhạn, Tri Nhạn anh ở đâu?”
Cô ấy lùng sục khắp biệt thự để tìm anh. Dì Trương biết anh ở đâu nhưng không muốn nói, chỉ đuổi theo sau giục cô ấy mau biến đi.
Cuối cùng, cô ấy phát cáu, đứng sững lại, trừng mắt nhìn dì Trương đầy nham hiểm:
“Nhà của ông chủ phu nhân cái gì chứ? Giang Vãn Đường chết rồi bà không biết sao? Tôi khuyên bà tốt nhất đừng có đắc tội với tôi, nếu không sau này tôi lên làm Bùi phu nhân, bà không xong với tôi đâu!”
Dì Trương sững sờ tại chỗ, không dám tin vào tai mình:
“Cô nói năng xằng bậy cái gì thế!”
Tô Nhu định nói tiếp thì tiếng đẩy cửa nặng nề cắt ngang lời cô ấy.
“Đủ rồi!” Bùi Tri Nhạn xách chai rượu bước ra từ hầm rượu. Sau khi bảo dì Trương lui xuống, anh nhìn Tô Nhu bằng ánh mắt rã rời: “Em đến đây làm gì?”
Đôi mắt Tô Nhu ngay lập tức đỏ hoe như thỏ con, cô ấy tiến đến trước mặt anh, ấm ức nói: “Tri Nhạn, anh không biết đâu, em bị dân mạng chửi thê thảm lắm rồi, anh mau giúp em xử lý lũ người không biết trời cao đất dày đó đi.”
Cô ấy định ngả vào lòng anh tỏ vẻ yếu đuối nhưng bị anh né tránh, thế là cô ấy chỉ có thể nghiến răng thầm, đưa điện thoại ra trước mặt anh.
Màn hình đang hiển thị các từ khóa tìm kiếm nóng: “Vợ Tổng tài Bùi Thị thiệt mạng trong vụ cháy kho”, “Nghi vấn Tô Nhu giết người”.
Hóa ra vụ cháy kho cũ ngày hôm qua quá lớn nên đã lên hot search.
Đồng thời, có người chụp được cảnh Bùi Tri Nhạn ôm thi thể cháy đen khóc nấc lên, khiến mọi người đều đoán người chết chính là vợ anh – Giang Vãn Đường.
Có người cảm thán anh thâm tình, lập tức có người phản bác bằng việc anh có nhân tình bên ngoài.
Mấy năm qua, kể từ khi Giang Vãn Đường biết chuyện anh ngoại tình với Tô Nhu, Bùi Tri Nhạn chưa bao giờ có ý định giấu giếm.
Anh công khai đưa Tô Nhu đi dự sự kiện, công khai bày tỏ tình cảm trên trang chính thức của Bùi Thị. Vì vậy, chuyện ngoại tình của anh chưa bao giờ là bí mật, bằng chứng đầy rẫy trên mạng.
Thế là cư dân mạng, bắt đầu từ việc đoán người chết là Giang Vãn Đường, đã đào xới tận gốc rễ mối quan hệ giữa ba người.
Sau khi hiểu rõ ngọn ngành, ngoài việc mắng chửi anh và Tô Nhu, điều họ nghi ngờ nhất chính là cái chết của Giang Vãn Đường có liên quan đến cô ấy.
“Chắc chắn Tô Nhu muốn tranh ngôi chính thất nên đã phóng hỏa giết Giang Vãn Đường! Chuyện hào môn thế này gặp đầy, chỉ là lần này hỏa hoạn to quá không bưng bít được mới lọt ra ngoài cho chúng ta biết thôi.”
“Trời ơi, cảnh sát có thể điều tra cô Tô Nhu này không, coi thường pháp luật quá rồi!”
“Bùi Tri Nhạn và Giang Vãn Đường là thanh mai trúc mã, vốn dĩ hạnh phúc như thế, vậy mà bị Tô Nhu phá hoại, cô ấy đúng là đồ không ra gì!”
Bùi Tri Nhạn cầm điện thoại, ngón tay lướt qua những dòng bình luận, lòng đau thắt lại.
Nhưng không phải đau cho Tô Nhu, mà là cho Giang Vãn Đường. Trong khu vực bình luận, thỉnh thoảng lại có những lời xót thương cho cô, nói rằng những năm qua cô đã sống quá khổ cực.
Anh vô thức nhớ lại bộ dạng thảm hại của cô khi bị đẩy xuống bể nước trong tiệc mừng thọ, nhớ lại ánh mắt cô khi bị người ta cười nhạo vì mặc lại váy cũ của Tô Nhu, nhớ lại sự bất lực của cô khi bị anh lừa uống vitamin thay vì thuốc hạ sốt.
Những tủi nhục mà Giang Vãn Đường phải chịu trong mấy năm qua, so với việc Tô Nhu bị mắng vài câu bây giờ, còn nặng nề gấp ngàn vạn lần.
Tô Nhu thấy sự đau xót trong mắt anh, cứ ngỡ anh dành cho mình, liền càng ra sức diễn vai kẻ bị hại. Giọng cô ấy run rẩy: “Giờ cả mạng đang chửi em, Tri Nhạn, anh mau xử lý đi chứ!”
Cô ấy cứ ngỡ anh sẽ ôm mình vào lòng dỗ dành như trước, thông báo cho trợ lý dập tắt dư luận, rồi đưa thẻ cho cô ấy đi mua sắm đồ hiệu.
Nhưng cô ấy không ngờ, Bùi Tri Nhạn chỉ nhếch môi cười khẩy:
“Xử lý cái gì? Ngoài việc Vãn Đường không phải do em trực tiếp giết chết ra, thì cư dân mạng nói sai chỗ nào? Chẳng lẽ em không phá hoại tình cảm của tôi và Vãn Đường? Nỗi đau của cô ấy mấy năm qua không phải do em mà ra sao?”
“Lúc Vãn Đường bị thiêu chết cô ấy còn không thèm vùng vẫy, em bây giờ mới bị mắng vài câu đã chịu không nổi sao!”
Tô Nhu kinh ngạc nhìn anh, không thể tin được anh lại nói ra những lời này, càng không thể tin anh lại đổ hết mọi tội lỗi lên đầu mình.
Đang sẵn bực bội vì bị dân mạng mắng, lại bị anh đối xử như vậy, cô ấy không kìm chế nổi cơn giận, hét lên:
“Bùi Tri Nhạn, sao anh có thể đối xử với em như thế! Chính anh nói gặp em mới biết thế nào là tình yêu đích thực. Chính anh là người tỏ tình với em, cũng chính anh chủ động bỏ rơi Giang Vãn Đường suốt bốn năm qua!”
“Nỗi đau của cô ấy không phải do em, mà là do anh! Nếu không phải vì sự phản bội của anh, cô ấy làm sao có thể đau lòng đến mức không còn thiết sống trong đám cháy! Tất cả đều là lỗi của anh mới đúng!”
Tiếng chai rượu vỡ nát cắt đứt mọi cơn thịnh nộ của Tô Nhu. Bùi Tri Nhạn nhìn những mảnh thủy tinh dưới đất, lạnh lùng dời ánh mắt lên mặt cô ấy:
“Cút!”
“Đừng để tôi thấy em bước chân vào đây thêm một bước nào nữa, nếu không, tôi nhất định sẽ khiến em sống không bằng chết!”
Đối diện với ánh mắt điên cuồng của Bùi Tri Nhạn, Tô Nhu rùng mình.
Được anh cưng chiều bấy lâu, đây là lần đầu cô ấy thấy anh phẫn nộ đến vậy. Chưa kịp phản ứng, anh đã gọi bảo vệ tới: “Lôi cô ấy ra ngoài, đây là nhà của tôi và Vãn Đường, không cho phép cô ấy bước vào đây nữa!”
Bảo vệ nhanh chóng đưa Tô Nhu đi. Dì Trương bước ra với đôi mắt đỏ hoe: “Ông chủ, vậy là phu nhân thực sự đã…”
Bùi Tri Nhạn không trả lời, lại nốc thêm một ngụm rượu rồi ngã gục xuống sofa.
Anh cứ mơ màng như vậy chẳng rõ bao lâu, bên ngoài lại có tiếng động. Tưởng là Tô Nhu quay lại, anh giận dữ ném chai rượu: “Tô Nhu, em thực sự muốn chết phải không?”
Anh ngồi bật dậy, sát khí đằng đằng nhìn ra cửa. Nhưng người vào không phải Tô Nhu, mà là bố mẹ Bùi.
Mẹ Bùi xông vào biệt thự, việc đầu tiên là gọi lớn tên Giang Vãn Đường.
Không thấy hồi đáp, bà run rẩy túm lấy cánh tay anh, giọng lạc đi: “Vãn Đường… tin tức về nó trên mạng có thật không? Người ta nói nó ở trong nhà kho… mất rồi, có thật không?”
Cha Bùi cũng nhìn anh trân trân, chờ đợi một lời phủ nhận. Từ năm bảy tuổi khi cha mẹ Giang qua đời, Vãn Đường được đón về, họ đã coi cô như con gái ruột.
Hai mươi năm tình cảm, tình yêu dành cho cô đã ngấm vào máu thịt. Vì vậy khi thấy tin trên mạng, họ không tin, phải đích thân đến đây tìm cô.
Bùi Tri Nhạn nhìn vẻ tiều tụy của bố mẹ, cổ họng nghẹn đắng, mãi lâu sau mới khẽ gật đầu: “Là thật ạ.”
Mẹ Bùi nghẹn thở, ngã quỵ xuống sàn: “Vãn Đường, con gái yêu của mẹ…”
Cha Bùi vội đỡ bà dậy, ánh mắt sắc lẹm quét qua người anh: “Ta hỏi con, tại sao Vãn Đường lại ở nhà kho đó? Có đúng như trên mạng nói, là do người đàn bà bên ngoài của con làm không?”
Bùi Tri Nhạn im lặng lắc đầu, giọng nghẹn ngào: “Là con. Con đã lừa cô ấy đến nhà kho, cũng chính con là người sai người phóng hỏa. Trước đó cô ấy dùng đầu thuốc lá làm bỏng Tô Nhu, con chỉ muốn cho cô ấy một bài học nên mới lừa cô ấy đến đó. Con cứ ngỡ cô ấy sẽ gọi điện cầu cứu, không ngờ cô ấy lại không còn ý chí cầu sinh, cứ thế chờ chết… một xác hai mạng…”
“Một xác hai mạng?” Mẹ Bùi lặp lại đầy bàng hoàng: “Con nói Vãn Đường mang thai sao?”
Bùi Tri Nhạn nhắm mắt, đau đớn gật đầu: “Tất cả là lỗi của con…”
“Bốp!” Cha Bùi giáng một cái tát trời giáng khiến anh ngã xuống sofa. Tay ông vẫn còn run, chỉ thẳng vào mặt anh: “Nó ở bên cạnh chúng ta từ năm bảy tuổi, chúng ta thương nó như con ruột, con đối xử với nó như thế này sao?”
Mẹ Bùi cũng hét lên, lao vào đánh đấm anh túi bụi: “Vãn Đường làm sai chuyện gì mà con tàn nhẫn thế? Sớm biết thế này, năm xưa mẹ đã không đồng ý cho hai đứa cưới nhau! Lẽ ra mấy năm qua mẹ phải ép nó ly hôn mới đúng! Giờ thì hay rồi, một xác hai mạng… sau này trăm tuổi, tụi ta lấy mặt mũi nào gặp cha mẹ nó đây!”
Bùi Tri Nhạn không tránh né, anh biết nỗi đau thể xác này không bằng một phần vạn những gì Vãn Đường đã chịu đựng. Đúng lúc đó, điện thoại anh báo tin nhắn từ trợ lý:
“Bùi tổng, đã tra ra những gì phu nhân trải qua mấy ngày trước, tài liệu và video giám sát đã gửi cho ngài.”
Mẹ Bùi giật lấy điện thoại trước khi anh kịp xem.
Xem xong, bà run rẩy vì giận dữ, ném điện thoại vào người anh: “Mẹ cứ tưởng dạo này con đối xử tốt với nó là hồi tâm chuyển ý, hóa ra con lại lừa lọc, tính kế nó như thế? Con và người đàn bà kia, đúng là đồ khốn nạn! Sớm biết vậy, lúc mang thai con mẹ đã phá cho rồi, để Vãn Đường không phải khổ thế này!”
Bùi Tri Nhạn nhặt điện thoại lên, sắc mặt nhanh chóng trắng bệch khi xem tài liệu.
Đó là đoạn video giám sát trước cửa nhà vệ sinh ở trung tâm thương mại.
Qua tấm gương, có thể thấy rõ cảnh Tô Nhu mặc váy đỏ tự mình ấn đầu thuốc lá vào tay mình rồi hét lên vu khống Giang Vãn Đường.
Tiếng Tô Nhu đắc ý nói chuyện điện thoại cũng được ghi lại rõ ràng: “Vụ tai nạn giả chết là do tớ tự dàn dựng… Bùi Tri Nhạn tưởng tớ chết nên đối xử với Giang Vãn Đường tàn nhẫn lắm, núi tuyết với cá mập, nghe thôi đã hả dạ…”
Bùi Tri Nhạn siết chặt điện thoại đến mức đầu ngón tay trắng bệch.

Vụ tai nạn của Tô Nhu là do cô ttự dàn dựng? Cô ấy giả chết để khiến anh hiểu lầm Vãn Đường? Tim anh như bị ai bóp nghẹt, đau đến run rẩy.

Trước khi xem đoạn video này, anh đau buồn vì cái chết của cô, nhưng sâu thẳm vẫn nghĩ cô có phần sai trong vụ tai nạn của Tô Nhu. Nhưng giờ đây, chính miệng Tô Nhu thừa nhận Vãn Đường vô tội.

Cô bị anh bỏ rơi bốn năm, cuối cùng đầy hy vọng chờ anh quay về, để rồi tình cờ nghe được sự thật rằng anh quay về chỉ để trả thù cô… Chẳng trách sau ngày đó, cô không còn vui vẻ gì nữa. Vì trái tim cô đã chết từ lúc đó rồi. Chính anh đã đẩy cô và con vào chỗ chết.

Bùi Tri Nhạn khóc không thành tiếng. Mẹ Bùi bắt anh xem tiếp đoạn sau: Tô Nhu tự hành hạ mình rồi vu cáo, còn anh thì chẳng thèm suy nghĩ mà tin ngay cô ấy, để mặc Vãn Đường đứng đó với ánh mắt đầy thất vọng và lạnh lẽo.

Anh đã vì một lời vu khống mà phóng hỏa “dạy dỗ” cô.

Vãn Đường biết hết sự thật nhưng không thèm vạch trần, chỉ lặng lẽ chịu đựng cho đến khi trái tim hoàn toàn nguội lạnh trong biển lửa.

“A——!” Bùi Tri Nhạn gào lên, ném nát điện thoại.

Anh quỳ thụp xuống, ôm đầu đau đớn. Anh nhớ lại sự vui mừng của cô khi anh về nhà, nhớ tờ giấy khám thai cô nâng niu trong két sắt… Anh đã tự tay phá hủy tất cả.

“Vãn Đường, xin lỗi… xin lỗi em…”

Cha Bùi lạnh lùng bước tới: “Chuyện của con và Vãn Đường chúng ta sẽ tính sau. Bây giờ, con định xử lý Tô Nhu thế nào? Con làm hay để chúng ta ra tay?”

Bùi Tri Nhạn ngẩng đầu, đôi mắt vằn tia máu đầy tàn độc: “Con sẽ làm. Nợ của Vãn Đường, nợ của con con, con sẽ đòi lại hết từ Tô Nhu. Con không để cô ấy chết oan.”

Trời mưa lâm thâm khi chiếc Bentley dừng trước biệt thự của Tô Nhu. Bùi Tri Nhạn che ô đen bước xuống, đôi giày da dẫm lên vũng nước lạnh lẽo.

Anh từng tưởng mình yêu cô ta, nhưng giờ mới hiểu đó chỉ là sự mới lạ nhất thời. Giang Vãn Đường đã ở bên anh hai mươi năm, sự hiện diện của cô như không khí, khiến anh coi đó là lẽ hiển nhiên mà bỏ quên tình yêu sâu đậm trong xương tủy.

Khi anh vào nhà, Tô Nhu đang mặc đồ ngủ trắng, cau có ném đồ đạc trong phòng khách. Thấy anh, cô ấy nhếch môi:

“Sao, biết hung dữ với em là sai nên đến xin lỗi à? Xin lỗi thôi là không đủ đâu, anh phải mua tặng em viên lục bảo 30 triệu tệ hôm trước, và phải cầu hôn em nữa. Em không muốn làm chim sẻ vàng nữa, em muốn làm Bùi phu nhân!”

Bùi Tri Nhạn không cảm xúc nhìn cô ấy: “Cô tưởng tôi đến để dỗ dành cô sao?”

“Chứ không thì làm gì? Không lẽ anh định đổ lỗi cái chết của Giang Vãn Đường cho em? Là tự anh làm mà…”

Anh không nói nhảm, chỉ phẩy tay. Hai bảo vệ lập tức xông lên trói chặt Tô Nhu lại. Cô ấy hét lên: “Bùi Tri Nhạn, anh điên rồi sao! Cái chết của cô ấy không liên quan đến em!”

“Không liên quan?” Anh cúi xuống bóp cằm cô ấy, ép cô ấy nhìn đoạn video trong điện thoại. Sắc mặt cô ấy trắng bệch.

“Tô Nhu, vụ tai nạn cô tự dàn dựng có vẻ hiệu quả chưa tốt lắm. Vậy để tôi giúp cô một tay nhé.”

Tô Nhu kinh hoàng: “Anh định làm gì? Giết người là phạm pháp!”

Anh ra lệnh bịt miệng cô ấy lại: “Đưa lên xe.”

Chiếc Maserati màu đỏ anh từng tặng Vãn Đường đang đỗ bên ngoài. Họ ấn Tô Nhu vào ghế lái.

Sau đó, họ dùng một chiếc xe khác, đạp ga thật mạnh, lao thẳng vào chiếc Maserati đó.

“Rầm!” Một tiếng động cực lớn, đầu Tô Nhu đập vào kính chắn gió, máu chảy ròng ròng. Cô ấy muốn hét nhưng miệng đã bị bịt kín.

“Tiếp tục.” Giọng Bùi Tri Nhạn không chút gợn sóng.

Chiếc xe hết lần này đến lần khác đâm vào rồi lại lùi ra.

Tiếng rên rỉ của Tô Nhu yếu dần, bộ đồ ngủ trắng bị máu nhuộm đỏ rực, giống hệt màu đỏ mà cô ấy yêu thích nhất.

Bảo vệ rùng mình hỏi: “Bùi tổng, có tiếp tục không ạ?”

Bùi Tri Nhạn vừa định gật đầu, Tô Nhu cuối cùng cũng nhổ được vật nhét trong miệng ra, cười một cách dữ tợn:

“Bùi Tri Nhạn, sao anh lại nực cười thế này! Cho dù tôi có dàn dựng vụ tai nạn giả chết thì đã sao? Chính anh là người không tin tưởng Giang Vãn Đường – người đã bên cạnh anh hai mươi năm, chính anh mặc định là cô ấy ra tay với tôi.”

“Những việc làm tổn thương Giang Vãn Đường sau đó, đều là do tự tay anh làm! Chính anh bỏ rơi cô ấy trên núi tuyết, chính anh đưa cô ấy đến khu vực cá mập, chính anh phóng hỏa thiêu cô ấy! Anh mới chính là hung thủ thực sự hại chết Giang Vãn Đường!”

“Anh hại chết cô ấy, giờ còn diễn kịch thâm tình cái gì? Anh không nghĩ rằng chỉ cần tỏ ra thâm tình là có thể giảm bớt cảm giác tội lỗi đối với Giang Vãn Đường chứ? Đừng hòng!”

Những lời này như những nhát dao đâm sâu vào tim Bùi Tri Nhạn.

Anh siết chặt nắm đấm, móng tay găm vào lòng bàn tay, máu chảy ròng ròng qua kẽ tay. Anh biết Tô Nhu nói đúng, anh mới là kẻ đáng chết nhất.

“Tội nghiệt trên người tôi, sau này tôi tự khắc sẽ đi chuộc. Nhưng bây giờ, là lúc cô phải trả giá.”

Giọng anh không chút hơi ấm, giơ tay ra hiệu dừng việc tông xe: “Tô Nhu, không phải cô thích tự làm bỏng mình sao? Lát nữa hãy trải nghiệm cho thật kỹ.”

Anh vẫy tay, ngay lập tức bảo vệ mang đến những chậu than đỏ rực.

Nhìn thấy chậu than, Tô Nhu hoàn toàn hoảng loạn, bắt đầu nói năng lộn xộn xin lỗi, cầu xin Bùi Tri Nhạn tha mạng. Nhưng Bùi Tri Nhạn không thèm nhìn cô ấy lấy một cái, bỏ lại cô ấy rồi quay người rời đi.

Vài giờ sau, bảo vệ quay lại báo cáo: “Bùi tổng, khắp người Tô Nhu đã bị đốt bỏng một lượt rồi, hiện giờ đã hôn mê.”

Bùi Tri Nhạn nhàn nhạt gật đầu: “Ném cô ấy ra khỏi biệt thự, canh chừng cô ấy, đừng để cô ấy có cơ hội cắn ngược lại.”

Bùi Tri Nhạn nhìn quanh căn biệt thự mà Tô Nhu từng ở, gọi điện cho trợ lý: “Thu hồi tất cả tài sản tôi đã tặng cho Tô Nhu, và bán căn biệt thự này đi.” Sau đó, anh lái xe về nhà cũ của họ Bùi.

Trong từ đường nhà họ Bùi, cha Bùi mặc một bộ đồ đen đứng giữa, tay cầm một chiếc roi dài.

“Quỳ xuống.” Giọng Ba Bùi trầm mặc.

Bùi Tri Nhạn quỳ trên nền đá xanh lạnh lẽo, trán chạm đất: “Bố, con sai rồi.”

“Sai ở đâu?”

“Sai ở chỗ con bị mù quáng, đi lầm đường, phụ bạc tấm chân tình của Vãn Đường, hại chết cô ấy, hại chết cả con của chúng con.”

Tiếng roi của cha Bùi vụt xuống đất vang lên lanh lảnh:

“Đã biết sai thì phải nhận phạt.”

Một roi giáng xuống, lưng Bùi Tri Nhạn đau rát như bị lửa đốt. Anh không né, không kêu, chỉ nghiến chặt răng.

Roi thứ nhất, là vì Giang Vãn Đường suýt chết cóng trên núi tuyết.

Roi thứ hai, là vì cô suýt lao xe xuống vực.

Roi thứ ba, là vì sự bất lực của cô khi bị cho uống vitamin lúc đang sốt cao….

Khi roi thứ chín hạ xuống, lưng Bùi Tri Nhạn đã be bét máu thịt, mồ hôi và máu hòa lẫn vào nhau thấm đẫm chiếc áo sơ mi.

Cha Bùi vứt roi, giọng uy nghiêm: “Trước tang lễ của Vãn Đường, con hãy quỳ ở đây mà sám hối.”

Từ đường tĩnh lặng, chỉ có tiếng mưa ngoài cửa sổ và tiếng thở của Bùi Tri Nhạn. Anh nhớ lại lần đầu cùng Giang Vãn Đường đến từ đường, khi đó họ mới cưới, cô mặc sườn xám đỏ, lo lắng hỏi: “Tri Nhạn, quy trình bái tế tổ tiên em có làm sai gì không?”

Anh cười nắm tay cô: “Có anh đây, đừng sợ.”

Bây giờ anh vẫn ở đây, nhưng cô thì không còn nữa.

Tang lễ của Giang Vãn Đường được tổ chức ba ngày sau đó. Trời hửng nắng, không mưa. Tang lễ không làm lớn, chỉ có người thân hai nhà Bùi – Giang tham dự. Sau khi hỏi thăm cha Bùi Mẹ Bùi, họ tụm lại bàn tán về nguyên nhân cái chết.

“Còn chuyện gì nữa, chẳng phải do thằng ranh Tri Nhạn vì người đàn bà bên ngoài mà cố ý làm sao.”

“Khổ thân Vãn Đường, còn trẻ thế mà đã gặp phải chuyện này, đúng là nghiệt duyên!”

Mọi người bỗng im bặt vì Bùi Tri Nhạn đã đến. Tóc anh… đã trắng xóa toàn bộ.

Ai nấy đều kinh ngạc, nhưng không ai dám tiến lại bắt chuyện. Ánh mắt anh quá bi thương, như một mặt hồ chết, khiến người ta không dám đến gần.

Bùi Tri Nhạn đi đến trước linh cữu, nhìn di ảnh của Giang Vãn Đường.

Trong ảnh cô cười rạng rỡ như một đóa hải đường. Đó là ảnh chụp kỷ niệm ba năm ngày cưới, khi đó anh chưa quen Tô Nhu, họ vẫn rất hạnh phúc.

Giọng anh khàn đặc, nước mắt rơi xuống đất: “Vãn Đường, xin lỗi em, kiếp này anh đã phụ em, nếu có kiếp sau, anh nhất định sẽ bù đắp cho em.”

Không ai trả lời anh. Chỉ có gió thổi qua cửa sổ, làm lay động những dải lụa trắng, như tiếng thở dài khẽ khàng của Giang Vãn Đường.

Lúc hạ huyệt, tay Bùi Tri Nhạn vuốt ve tên cô trên bia mộ, giọng dịu dàng như đang dỗ cô ngủ:

“Vãn Đường, em yên tâm, anh sẽ không để em cô đơn một mình đâu. Đợi anh trả hết tội lỗi, anh sẽ đến tìm em. Lúc đó, anh nhất định sẽ táng bên cạnh em, mãi mãi bên em, không bao giờ xa rời nữa.”

Tất cả những gì xảy ra với Bùi Tri Nhạn sau đó tôi đều không biết.

Dù đoán được phần nào, nhưng tôi thực sự không muốn nhắc đến người này nữa.

Sau khi rời đi cùng tổ chức giả chết, tôi đổi tên và thân phận, mua một vé máy bay chuyến sớm nhất, để mặc máy bay đưa mình đến bất cứ góc nào trên trái đất.

Sau 27 giờ bay, tôi hạ cánh xuống Na Uy. Tôi chẳng buồn ngắm cảnh, tìm đại một khách sạn và ngủ một giấc trời đất tối tăm.

Từ nhỏ tôi đã vốn yếu đuối, được cưng chiều hết mực, giường chỉ hơi khó chịu một chút là tôi không ngủ được. Vậy mà giấc ngủ này tôi lại ngủ rất sâu.

Khi tỉnh dậy, đã ba ngày trôi qua. Tôi đói lả, xuống lầu tìm đồ ăn thì tình cờ gặp một người quen ở nhà hàng khách sạn. Đó là Chu Thời, bạn cùng lớp cấp ba từng gửi thư tình cho tôi.

Chu Thời rất hào hứng khi gặp lại cố nhân:

“Đó là lần đầu tiên tôi thấy Bùi Tri Nhạn có biểu cảm trên mặt đấy. Trước đó ai cũng tưởng cậu ta bị liệt cơ mặt. May mà có vụ ‘nổi giận vì hồng nhan’ đó mới minh oan được cho cậu ta. Chỉ khổ tôi, vì tỏ tình với bà một lần mà bị lão coi là tình địch, thù hằn suốt ba năm trời!”

“Mà này, bà với Bùi Tri Nhạn sao rồi? Chắc cưới rồi chứ? À mà tôi hỏi thừa quá, hai người lớn lên bên nhau thì cưới là cái chắc. Thế mấy con rồi? Sang Na Uy nghỉ dưỡng hả? Bùi Tri Nhạn đâu? Đang ở trong phòng chưa ra à?”

Câu hỏi của Chu Thời quá dồn dập, tôi không biết trả lời cái nào trước. Tôi chỉ lắc đầu: “Tôi đi Na Uy một mình, còn Bùi Tri Nhạn thế nào, tôi không biết.”

Bầu không khí náo nhiệt bỗng chốc sụp đổ. Chu Thời ngẩn người, nhận ra tình cảm của chúng tôi có vấn đề, cậu ấy lúng túng xin lỗi: “Xin lỗi nhé, tôi không biết…”

“Không sao, qua cả rồi.” Tôi cười, không muốn tiếp tục chủ đề này.

Chu Thời nhiệt tình an ủi: “Thật ra tình cảm suy cho cùng cũng chỉ thế thôi. Như tôi với vợ tôi, kết hôn kinh doanh năm năm, số lần gặp mặt đếm trên đầu ngón tay. Tôi bận đi du lịch vòng quanh thế giới, cô ấy bận mở rộng đế chế kinh doanh. Chẳng ai quan tâm ai, cứ giữ sự tôn trọng tối thiểu là sống tiếp được.”

Tôi im lặng. Khi mới biết về Tô Nhu, tôi đã làm rùm beng lên cho cả giới đều biết.

Cha mẹ Bùi khuyên tôi ly hôn, tôi không chịu buông tay. Những người bạn khác thì khuyên tôi đừng tính toán quá nhiều, chỉ cần giữ được cái ghế Bùi phu nhân là đủ.

Tôi đã thử nghe theo họ, nhưng tôi phát hiện mình không làm được.

Bởi vì giữa tôi và Bùi Tri Nhạn là tình cảm hai mươi năm.

Tôi biết khi anh ấy yêu tôi thì trông như thế nào, nên khi tình yêu đó nhạt phai, tôi không thể chấp nhận được.

Tôi chơi ở Na Uy cùng Chu Thời vài ngày, sau đó cậu ấy đi Iceland ngắm cực quang, tôi từ chối đi cùng. Trước khi đi, tôi dặn cậu ấy đừng nói chuyện gặp tôi cho ai biết.

Tôi bắt đầu học cách đi khắp thế giới, một mình khám phá những vùng đất mới.

Trước đây, một nửa cuộc đời tôi là làm em gái của Bùi Tri Nhạn, làm vợ của Bùi Tri Nhạn.

Còn bây giờ, tôi bắt đầu trở thành chính mình. Tôi đi du lịch hơn một năm, cuối cùng quyết định định cư tại Na Uy.

Một ngày nọ, khi tôi đi mua cà phê, một nữ du khách người Trung Quốc bỗng gọi giật giọng:

“Cô là… Giang Vãn Đường?”

Hóa ra trong một năm tôi “chết” đi, Bùi Tri Nhạn đã lấy danh nghĩa của tôi để làm rất nhiều việc thiện. Cư dân mạng vốn thích xem kịch bản “lãng tử quay đầu”, họ quên hết những gì anh từng làm mà bắt đầu ca ngợi sự thâm tình của anh.

Thậm chí tôi – người “vợ quá cố” – cũng trở nên nổi tiếng trên mạng.

Cô gái đó là một blogger, lúc nói chuyện với tôi cô ấy đang livestream. Cư dân mạng nhận ra tôi và bắt đầu @ Bùi Tri Nhạn.

Khi Bùi Tri Nhạn tìm thấy căn hộ của tôi ở Na Uy, tôi vừa từ nhà bà lão hàng xóm uống trà về.

Một năm không gặp, anh gầy đi rất nhiều. Vừa thấy tôi, mắt anh đỏ hoe ngay lập tức: “Vãn Đường, thực sự là em sao?”

Tôi mời anh vào phòng khách, pha cho anh một ly cà phê. Trong làn khói nóng, Bùi Tri Nhạn nắm lấy tay tôi:

“Vãn Đường, anh không thể tin được là em còn sống. Lúc thấy mọi người nhắc tên em trên mạng, anh còn tưởng mình quá nhớ em nên nhìn nhầm.”

Tôi thản nhiên rút tay lại: “Anh bay đến tận Na Uy chỉ để nói mấy câu này?”

Bùi Tri Nhạn tái mặt, ngập ngừng xin lỗi về những tổn thương trong quá khứ, nói rằng anh đã trừng trị Tô Nhu và luôn sống trong đau khổ suốt một năm qua.

Anh cầu xin tôi quay về với anh và bố mẹ.

Tôi cười mỉa mai:

“Bùi Tri Nhạn, có phải anh nghĩ chỉ cần anh tỏ ra yếu đuối là mọi chuyện có thể xóa bỏ? Thấy tôi chưa chết, anh thấy nhẹ người vì tội lỗi bớt đi một chút phải không? Anh nghĩ tôi giả chết để gây sự chú ý như Tô Nhu, nên chỉ cần anh xin lỗi vài câu là chúng ta sẽ ‘gương vỡ lại lành’ sao?”

“Bùi Tri Nhạn, chúng ta quen nhau từ năm bảy tuổi, tôi là người thế nào anh không biết sao? Anh có thể không còn tình yêu, nhưng còn tình thân cơ mà, sao anh có thể độc ác với tôi đến thế? Tôi làm sao tin được lời xin lỗi của anh không phải là một kế hoạch gây tổn thương mới?”

Bùi Tri Nhạn im lặng.

Tôi thở dài: “Dù thế nào, tôi cũng không còn yêu anh nữa. Uống hết ly cà phê này rồi đi đi, đừng làm phiền cuộc sống của tôi nữa.”

Trước khi rời đi, anh hỏi một câu: “Vãn Đường, nếu em còn sống, đứa bé vẫn ổn chứ?”

Đứa bé? Tôi nhớ lại cái kịch bản “một xác hai mạng” mà mình nhờ người dàn dựng.

Tôi nhếch môi: “Tôi phá rồi. Anh nghĩ tôi sẽ sinh con cho kẻ đã hành hạ mình bao nhiêu lần sao?”

Bùi Tri Nhạn bàng hoàng. Tôi đóng sầm cửa lại.

Sáng hôm sau, tôi thấy một tấm thẻ ngân hàng dưới thảm trước cửa kèm tờ giấy: “Mật khẩu là sinh nhật em.”

Tôi nhận lấy, đây là thứ tôi xứng đáng được nhận sau những gì đã trải qua.

Vài ngày sau, tôi gặp lại bố mẹ Bùi. Họ ôm chầm lấy tôi khóc nức nở.

Đối với tôi, họ là người thân quan trọng nhất. Tôi đưa họ về nhà, pha trà. Mẹ Bùi khuyên tôi: “Vãn Đường, con theo bố mẹ về đi, không cần tha thứ cho thằng Tri Nhạn, cũng không cần làm vợ nó nữa, con chỉ cần làm con gái của bố mẹ thôi.”

Tôi từ chối vì không muốn quay lại nơi đầy đau thương đó. Họ ở lại Na Uy một thời gian rồi mới về.

Đêm đó, tôi nghe lén được Mẹ Bùi gọi điện cho Bùi Tri Nhạn:

“Con à, Vãn Đường thực sự đã phá thai rồi. Từ ngày con phản bội nó, con nên biết kết quả này chứ, sao còn hy vọng nó giữ lại đứa bé? Nó vốn yếu mềm, nhưng sự yếu mềm đó đã bị con dùng để làm tổn thương nó quá nhiều lần rồi.”

Bùi Tri Nhạn có vẻ không tin tôi đã phá thai.

Trong tâm trí anh, tôi là người không độc lập, mỗi khi giận dỗi chỉ là để gây chú ý. Anh không tin tôi đã hết yêu, không tin tôi dám phá thai. Nhưng sự thật không cần anh phải tin hay không.

Để tránh bị làm phiền, tôi bay sang Hawaii nghỉ dưỡng cùng Chu Thời. Nhưng ngày thứ năm, Bùi Tri Nhạn lại xuất hiện. Cơn giận tích tụ trong tôi bùng phát:

“Bùi Tri Nhạn, anh muốn cái gì? Tôi phá thai rồi! Nếu anh muốn con, ngoài kia có hàng tá phụ nữ sẵn sàng sinh cho anh, sao cứ phải bám lấy tôi!”

“Vãn Đường, anh thực sự biết lỗi rồi, cho anh một cơ hội nữa được không?”

“Không.” Tôi trả lời dứt khoát rồi quay lưng đi.

Anh chuyển đến ở ngay cạnh phòng khách sạn của tôi. Mỗi sáng đều gửi hoa và bữa sáng.

Tôi đi đâu anh cũng đi theo không xa. Chu Thời thỉnh thoảng lại “vun vào”, nói rằng đàn ông ai chẳng có lúc lầm lỡ, khuyên tôi nên mắt nhắm mắt mở bỏ qua vì tình nghĩa hai mươi năm.

“Mắt nhắm mắt mở? Không có gì nghiêm trọng?”

Nếu ngay cả việc suýt bị hại chết mà vẫn coi là “không nghiêm trọng”, thì đúng là có thể sống tiếp. Nhưng tại sao người làm sai là anh, mà người phải nhịn nhục lại là tôi?

Tôi cắt đứt liên lạc với Chu Thời, bay sang Pháp, rồi lại sang Phần Lan.

Cuối cùng, tại một thị trấn nhỏ ở Iceland, tôi đứng lại đối mặt với anh:

“Bùi Tri Nhạn, anh muốn một cơ hội đúng không? Được thôi, chỉ cần anh trả lại tất cả những tổn thương tôi từng chịu: núi tuyết, khu cá mập, và trận hỏa hoạn đó. Một cái cũng không được thiếu!”

Bùi Tri Nhạn lặng lẽ rời đi. Ba ngày sau, tôi nhận được video quay cảnh anh mặc phong phanh leo lên núi tuyết giữa trời bão, lạnh đến tím tái rồi ngất đi.

Tôi xem xong nhưng không cảm xúc.

Bùi Tri Nhạn trả nợ với tâm thế biết chắc sẽ có người cứu.

Còn tôi lúc đó bị bỏ rơi trong tuyệt vọng, không biết mình có thể sống đến giây tiếp theo không. Anh chỉ trả nợ được về thể xác, chứ không bao giờ bù đắp được tinh thần.

Nửa tháng sau, Mẹ Bùi gọi cho tôi: “Vãn Đường, Tri Nhạn gặp chuyện rồi, con có muốn về nhìn nó lần cuối không?”

Tôi quay về Bắc Kinh. Bùi Tri Nhạn đang trong ICU, đã cứu được mạng nhưng trở thành người thực vật.

Hóa ra là Tô Nhu. Sau khi bị Bùi Tri Nhạn trừng phạt, cô ấy trắng tay, bị cha mẹ ruồng bỏ, phải làm việc ở quán bar.

Nhân lúc Bùi Tri Nhạn tự mình tái hiện lại vụ hỏa hoạn để “trả nợ”, cô ấy đã lén đổ thêm một lượng lớn xăng vào kho. Ngọn lửa bùng phát ngoài tầm kiểm soát, Bùi Tri Nhạn hít quá nhiều khói độc và bị bỏng nặng.

Tô Nhu đã vào tù. Còn Bùi Tri Nhạn vẫn hôn mê.

Tôi ở Bắc Kinh một tháng để chăm sóc cha mẹ Bùi rồi lại quay về Iceland.

Một năm sau, tôi nghe tin Bùi Tri Nhạn đã tỉnh, nhưng phổi bị hỏng nặng, phải ngồi xe lăn cả đời. Cha Bùi hỏi tôi có muốn về gặp anh không.

Tôi từ chối.

Ngoài kia là đêm cực đới kéo dài, nhưng tôi đã đứng dậy bước về phía ánh sáng của riêng mình.

[HẾT]