#TTCH 320 Chương 3

Cập nhật lúc: 30-03-2026
Lượt xem: 0

Một người mặc áo quan sai màu xám, cầm sổ sinh tử trong tay, ánh mắt lạnh lẽo nhìn tôi.

“Lâm Vãn Chi.”

“Giờ Tý. Trở về đúng hạn.”

Tôi gật đầu.

“Tiền đâu?”

Tôi đưa hai trăm tệ ra.

Quan sai liếc nhìn, gật đầu một cái, đưa tay nhận lấy.

Tiền trong tay ông ta nhanh chóng biến thành tiền âm phủ, rơi vào sổ.

“Ngươi có thể chuyển sinh.”

Tôi ngẩn ra.

Nhanh như vậy sao?

“Trước khi đi,” quan sai ngẩng đầu nhìn tôi, giọng đều đều.

“Ngươi còn một sợi nhân duyên chưa dứt.”

Tôi im lặng.

Tôi biết ông ta đang nói ai.

“Muốn cắt hay giữ?”

Tôi cúi đầu nhìn xuống dòng sông đen dưới chân.

Trong mặt nước, phản chiếu hình ảnh Cố Cảnh Thâm đứng dưới ánh đèn, cau mày nhìn màn hình camera.

Hình ảnh ấy rất mờ.

Như một đoạn phim sắp bị xóa.

Tôi khẽ nói:

“Cắt đi.”

Quan sai nhìn tôi một lúc, rồi gật đầu.

“Như ngươi muốn.”

Ông ta giơ tay, dùng bút son vạch một đường lên sổ.

Trong khoảnh khắc đó, tim tôi đột nhiên đau nhói.

Không phải đau như khi bị đánh.

Mà là cảm giác như có thứ gì đó bị rút ra khỏi cơ thể.

Rất nhẹ.

Nhưng rất trống.

Trong phòng giám sát của khách sạn.

Cố Cảnh Thâm đứng trước màn hình.

Hình ảnh tua lại.

Mười một giờ năm mươi chín phút.

Tôi tháo tạp dề.

Đặt khay xuống.

Cúi đầu.

Mười hai giờ đúng.

Màn hình chớp nhẹ một cái.

Thân ảnh của tôi… biến mất.

Không phải đi ra.

Không phải rẽ hướng.

Mà là biến mất ngay tại chỗ.

Không có dấu hiệu cắt ghép.

Không có góc chết.

Cả căn phòng im phăng phắc.

Quản lý khách sạn nuốt khan:

“Cái này… có thể là lỗi hệ thống…”

Cố Cảnh Thâm không nói gì.

Anh đưa tay chạm lên màn hình.

Nơi tôi đứng, giờ chỉ còn lại một mảng trống.

Trong đầu anh bỗng vang lên câu nói của tôi:

—— Em chỉ cần hai trăm tệ.

—— Em còn phải làm việc.

—— Buông tay em ra đi.

Tim anh đập mạnh một nhịp.

Lạnh.

Là lạnh thật.

Không phải điều hòa.

“Kho hoang sau núi nhà họ Lâm,” anh đột nhiên nói.

“Cho người đi kiểm tra.”

Quản lý sững sờ:

“Ngài nói gì cơ?”

Cố Cảnh Thâm quay đầu, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao rút khỏi vỏ.

“Tôi nói,”

“Cho người đi kiểm tra kho hoang sau núi biệt thự nhà họ Lâm.”

“Ngay lập tức.”

Trên cầu đá âm phủ, tôi bước từng bước về phía trước.

Sương mù dày dần.

Trước khi bước qua cửa luân hồi, tôi ngoái đầu nhìn lại.

Nhân gian phía sau, đèn sáng rực rỡ.

Ở một góc rất nhỏ, tôi thấy Cố Cảnh Thâm khoác áo quân phục, đứng dưới mưa, sắc mặt tái nhợt.

Anh đang gọi tên tôi.

Nhưng lần này, tôi không trả lời.

Tôi quay người.

Bước qua.

Chương 4

Cửa luân hồi khép lại trước mặt tôi.

Không phải đóng sầm.

Chỉ là chậm rãi khép, giống như một cánh cửa vốn dĩ đã được chuẩn bị để mở cho người khác, chứ không phải cho tôi.

Tôi đứng khựng lại.

“Có chuyện gì sao?” tôi hỏi.

Giọng tôi vang lên trong không gian trống rỗng, nghe xa lạ đến mức chính tôi cũng giật mình.

Quan sai đứng cách tôi ba bước, cúi đầu xem sổ.

Ánh bút son trên trang giấy vẫn còn ướt.

“Luân hồi của ngươi,” ông ta nói, giọng đều đều,

“Bị tạm hoãn.”

Tôi nhíu mày.

“Vì sao?”

Quan sai lật thêm một trang.

“Ngươi chết oan.”

Ba chữ ấy rơi xuống rất nhẹ.

Nhẹ hơn cả lúc tôi trút hơi thở cuối cùng trong kho hoang năm đó.

“Âm phủ có quy định,” ông ta tiếp tục.

“Người chết oan, nếu nhân quả chưa phân định rõ ràng, không được lập tức chuyển sinh.”

Tôi im lặng.

Tôi đã đoán được phần nào.

“Vậy bao lâu?” tôi hỏi.

Quan sai ngẩng đầu lên, nhìn tôi một lúc.

“Không cố định.”

“Có thể một ngày.”

“Có thể mười năm.”

“Cũng có thể… rất lâu.”

Tôi siết chặt tay.

“Trong thời gian đó, ta phải làm gì?”

“Ở lại.”

Hai chữ ấy khiến tim tôi trĩu xuống.

Ở lại âm phủ, không phải chuyển sinh, cũng không phải quay về nhân gian.

Một trạng thái lơ lửng, không danh phận.

“Ngươi có thể lựa chọn,” quan sai nói tiếp.

“Uống canh quên lãng trước, tạm thời xóa ký ức đau khổ.”

“Hoặc giữ nguyên ký ức, chờ phán quyết cuối cùng.”

Tôi không cần suy nghĩ.

“Giữ.”

Quan sai nhìn tôi, ánh mắt thoáng qua một tia khó hiểu.

“Ngươi chắc chứ?”

“Giữ ký ức, trong thời gian chờ đợi sẽ rất đau.”

Tôi gật đầu.

“Ta quen rồi.”

Ông ta không nói thêm, chỉ ghi một dòng vào sổ, rồi đưa cho tôi một tấm thẻ mỏng màu xám.

“Danh sách trì hoãn.”

“Ngươi ở khu chờ.”

Khu chờ nằm ở rìa âm phủ.

Không có hình phạt.

Cũng không có ưu đãi.

Chỉ là một nơi rất yên tĩnh.

Tôi ngồi trên bậc đá, nhìn dòng người lần lượt đi qua cầu luân hồi.

Có người khóc.

Có người cười.

Có người quay đầu nhìn lại.

Còn tôi, không quay đầu nữa.

Tôi đã nhìn đủ rồi.

Không biết bao lâu trôi qua, không gian phía trước tôi đột nhiên gợn nhẹ.

Một mặt nước hiện ra.

Trong đó phản chiếu nhân gian.

Tôi thấy Cố Cảnh Thâm.

Anh đứng trong kho hoang sau núi.

Cửa kho bị phá mở.

Ánh đèn pin quét qua từng góc tường.

Bụi bay mù mịt.

Một binh sĩ trẻ đột nhiên dừng lại.

“Báo cáo!”

“Ở đây có dấu vết kéo lê.”

Cố Cảnh Thâm bước tới.

Anh cúi người, đưa tay chạm vào nền xi măng.

Trên đó là một vệt sẫm màu, đã khô từ lâu.

Anh đưa tay lên mũi.

Cả người anh cứng đờ.

Mùi máu.

Rất nhạt.

Nhưng là máu thật.

Tôi nhìn thấy tay anh run lên.

Chỉ một chút thôi.

Tôi bỗng nhiên nhớ lại năm đó, khi rơi xuống nước trong trận lũ, anh cũng run như vậy, nhưng vẫn lao xuống cứu tôi.

Chỉ khác là lần này, không còn ai để anh cứu nữa.

“Tiếp tục tìm.”

Giọng anh khàn đi.

Ống kính trong mặt nước chuyển động.

Họ tìm thấy một chiếc kẹp tóc gãy.

Một mảnh vải dính máu.

Rồi cuối cùng…

Một bộ hài cốt.

Không còn nguyên vẹn.

Xương tay gãy.

Xương chân cong vẹo.

Cố Cảnh Thâm đứng bất động.

Rất lâu.

Rồi anh từ từ quỳ xuống.

Tôi nhìn thấy vai anh run mạnh hơn lúc trước.

Tôi không cảm thấy hả hê.

Cũng không thấy nhẹ nhõm.

Chỉ là… trống rỗng.

Quan sai không biết từ lúc nào đã đứng bên cạnh tôi.

“Nhân gian bắt đầu trả giá,” ông ta nói.

“Nhưng vẫn chưa đủ.”

“Chưa đủ?” tôi hỏi.

“Người trực tiếp gây ra cái chết của ngươi,” ông ta nhìn về phía mặt nước.

“Chưa đối mặt với hậu quả.”

Trong hình ảnh, Lâm Tư Duyệt đang ngồi trước gương.

Cô ta mặc váy cưới thử, cười rất rạng rỡ.

Nhưng tay cô ta run lên.

Cây son rơi xuống sàn, gãy làm đôi.

Cô ta cúi xuống nhặt, bỗng nhìn thấy bóng mình trong gương… lệch đi một nhịp.

Cô ta hét lên.

Tôi nhắm mắt lại.

Không phải vì thương hại.

Mà vì mệt.

“Ta phải chờ tới khi nào?” tôi hỏi khẽ.

Quan sai khép sổ lại.

“Cho tới khi sự thật được thừa nhận.”

“Hoặc… cho tới khi ngươi không còn oán.”

Tôi mở mắt.

“Nếu ta không oán?”

“Ngươi sẽ được đi.”

“Còn họ?”

Quan sai không trả lời.