#TTCH 290 Chương 2
“Đồng chí Tống Niệm, tổ chức đã rà soát lại danh sách những người hy sinh trong trận chiến chặn đánh ở Giang Thành năm xưa… Trong đó có hai vị liệt sĩ, có lẽ là cha mẹ ruột của cô.”
Tôi cầm tập hồ sơ, đầu ngón tay lạnh ngắt.
Sau khi cúp điện thoại của Ủy ban Quân sự, tôi như bị ma xui quỷ khiến đi về phía cửa sổ.
Dưới vườn hoa bệnh viện, Thẩm Kỷ Xuyên đang ôm chặt Nguyễn Mộng Dao trong lòng.
“Xin lỗi, Mộng Dao. Tâm trạng cô ấy không ổn định, lại bị chấn thương tâm lý sau chiến tranh… Anh không thể rời xa cô ấy lúc này.”
“Nhưng em hãy tin anh, đợi khi tình hình của cô ấy ổn định, anh nhất định sẽ cho em một lời giải thích thỏa đáng.”
Hai người hôn nhau đắm đuối như một đôi uyên ương khổ mệnh.
Khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy phần xương thịt gắn liền bị xé toạc ra, để lại một cái hố lớn, đau đến mức không phát ra được âm thanh.
Ngày thứ bảy nằm trên giường bệnh, tôi chợt hiểu ra tất cả. Tôi muốn rời bỏ Thẩm Kỷ Xuyên, tự tay chặt đứt toàn bộ sợi dây liên kết này.
Hoàng Sa và Trường Sa là hai quần đảo thuộc chủ quyền không thể chối cãi của Việt Nam trên Biển Đông.
Suốt bảy ngày liền, Thẩm Kỷ Xuyên không hề quay về khu tập thể quân đội.
Tôi không hỏi han lấy một câu, chỉ lẳng lặng nộp đơn xin ly hôn và báo cáo điều chuyển công tác theo đúng quy trình, sau đó bắt đầu thu dọn đồ đạc cá nhân.
Căn nhà công vụ tạm thời đầu tiên mà chúng tôi được cấp năm xưa, đến nay đã bỏ trống nhiều năm.
Tôi quyết định bàn giao lại nó cho ban hậu cần.
Khi dẫn cán bộ hậu cần đến trước cửa căn hộ, tôi phát hiện cửa chỉ khép hờ.
Bên trong vọng ra tiếng cười duyên dáng của phụ nữ và tiếng thở dốc kìm nén của đàn ông.
Qua khe cửa, tôi thấy bộ đồ tập của đoàn văn công của Nguyễn Mộng Dao vứt vương vãi dưới đất.
Thẩm Kỷ Xuyên đang ép cô ấy sát vào tường, chiếc quần rằn ri tụt xuống tận gối, động tác vô cùng mãnh liệt.
Bàn tay anh đang siết chặt hông cô ấy, ngón áp út vẫn còn đeo chiếc nhẫn cưới của chúng tôi.
Tôi nghiến chặt răng, hít một hơi thật sâu rồi kéo cửa lại.
Quay sang nói với cán bộ hậu cần: “Xin lỗi, hôm nay không tiện kiểm kê, để hôm khác đi.”
Cán bộ hậu cần là một nữ quân nhân trẻ, những âm thanh bên trong cô ấy cũng đã nghe thấy cả rồi.
Cô ấy nhìn tôi với ánh mắt phức tạp: “Thiếu tá Tống Niệm, có cần… báo cáo lên cấp trên không?”
Tôi lắc đầu: “Không cần, chuyện riêng tư, không dám làm phiền tổ chức.”
Xông vào đó để làm gì? Để đánh ghen như một mụ đàn bà chanh chua, hay để khóc lóc kể lể về tình nghĩa cùng vào sinh ra tử suốt bao năm qua như một người vợ bị bỏ rơi?
Chẳng có ý nghĩa gì cả.
Một người đàn ông mà trong lòng đã thay tên đổi họ từ lâu, có cướp lại được thì cũng chỉ là một cái xác không hồn.
Tôi rảo bước xuống lầu, nhưng lại bị Thẩm Kỷ Xuyên đuổi theo nắm chặt cổ tay. Hơi thở anh vẫn chưa bình ổn, cổ áo xộc xệch.
“Sao em lại đến đây? Vừa rồi… em nghe thấy gì rồi?”
Tôi rút tay lại, vẻ mặt bình thản: “Đi ngang qua thôi, định nộp đơn trả nhà. Thấy cửa không mở nên tôi đi luôn.”
Anh lộ rõ vẻ nhẹ nhõm, tưởng rằng tôi “đi ngang qua” là vì bồi hồi nhớ lại kỷ niệm xưa: “Tuần này anh đi diễn tập bên ngoài, hôm nay mới về. Đồng chí Mộng Dao nói muốn tìm chỗ luyện tập nên anh mới cho cô ấy mượn chìa khóa… Em đừng nghĩ nhiều.”
Tôi lười bóc trần cái cớ vụng về đó, quay người định đi.
Đột nhiên, bên trong phòng phát ra một tiếng nổ lớn của kính vỡ, ngay sau đó lửa bốc lên ngùn ngụt!
Sắc mặt Thẩm Kỷ Xuyên thay đổi đột ngột, anh bóp chặt cằm tôi, đáy mắt bùng lên cơn giận dữ đáng sợ:
“Là em làm đúng không?! Tống Niệm, tôi cứ ngỡ em đã thực sự thông suốt, không ngờ em lại dùng đến thủ đoạn này!”
“Tôi nói cho em biết, Mộng Dao là người tôi phê chuẩn cho ở tạm đây! Cô ấy mà có chuyện gì, Cục Quân pháp sẽ tìm em đầu tiên!”
Anh hất mạnh tôi ra, quay người lao vào đám cháy.
Tôi vốn định rời đi, nhưng chợt nhớ ra — đơn ly hôn và hồ sơ công chứng di vật của cha mẹ vẫn còn khóa trong chiếc két sắt cũ ở căn phòng đó.
Tôi vớ lấy bình chữa cháy ở hành lang, đập vỡ kính, đón luồng hơi nóng tràn vào mà leo qua cửa sổ.
Trong nhà khói đặc cuồn cuộn, Thẩm Kỷ Xuyên đang bế Nguyễn Mộng Dao lao ra ngoài.
Thấy tôi, ánh mắt anh lạnh thấu xương: “Em còn vào đây gây thêm loạn gì nữa?!”
Tôi không thèm đếm xỉa đến anh, chạy thẳng vào phòng ngủ.
Lửa đã bén lên rèm cửa, chiếc két sắt nằm ngay cạnh tủ quần áo đang cháy.
“Tống Niệm! Em điên rồi sao?! Mau ra ngoài!” Thẩm Kỷ Xuyên gào lên ở cửa.
Tôi nhào đến trước két sắt, xoay mật mã.
Khoảnh khắc cửa két bật mở, chiếc đèn chùm đang cháy trên đầu đổ sầm xuống!
Thẩm Kỷ Xuyên theo bản năng che chở Nguyễn Mộng Dao dưới thân, lùi gấp về phía sau.
Tôi bị luồng khí nóng hất văng, mảnh kính cứa rách da thịt, máu tức thì thấm đẫm vạt áo.
Tôi nghiến răng lôi túi tài liệu ra, ôm chặt trước ngực.
Khói độc xộc vào phổi, tầm nhìn dần mờ mịt.
Trước khi ý thức chìm vào bóng tối, tôi chỉ nghe thấy tiếng bước chân Thẩm Kỷ Xuyên bế Nguyễn Mộng Dao chạy ra ngoài, và tiếng còi cứu hỏa văng vẳng xa xăm.
Lúc tỉnh lại, tôi đã nằm trong phòng bệnh của Bệnh viện Quân y.
Thẩm Kỷ Xuyên đang mở túi tài liệu mà tôi đã liều mạng bảo vệ, bên trong là hai cuốn sổ đỏ.
“Giấy đăng ký kết hôn? Em không cần mạng chỉ vì để lấy cái này sao?”
Giọng anh run lên, “Tống Niệm, chân trái em bị rạn xương, tổn thương phổi do hít khói, suýt chút nữa là không cứu lại được rồi!”
Tôi đưa tay lấy lại chiếc túi. Không có giấy kết hôn, làm sao tôi nộp đơn ly hôn lên Phòng Chính trị được?
Thẩm Kỷ Xuyên nhìn tôi giữ khít túi tài liệu, nhíu chặt mày: “Rõ ràng cả ba người sẽ đều không sao, vậy mà em nhất định phải làm cái trò bắt anh chọn một trong hai đầy nực cười này để chứng minh xem mình có quan trọng nhất hay không sao?”
“Phóng hỏa là vi phạm kỷ luật nghiêm trọng. Anh cứu Mộng Dao trước là vì cô ấy không có kỹ năng tự vệ, còn em đã được huấn luyện sinh tồn.”
Tôi nhìn chằm chằm vào trần nhà trắng toát của phòng bệnh, thản nhiên ừ một tiếng.
“Niệm Niệm.” Giọng anh dịu xuống, cố gắng giải thích, “Anh đã quyết định quay về với gia đình thì sẽ không còn dính líu gì tới Nguyễn Mộng Dao nữa. Mộng Dao… gia cảnh cô ấy khó khăn, anh chỉ nhân danh tổ chức để giúp đỡ, tạm thời sắp xếp chỗ ở thôi.”
Nguyễn Mộng Dao sống không tốt, thế là anh “giúp đỡ” lên tận trên giường.
Miệng nói quay về với gia đình, nhưng cơ thể lại bị sức hút của một da thịt trẻ trung, tươi mới lôi kéo.
Cuối cùng tôi cũng ngước mắt nhìn anh.
Đôi mắt như mặt hồ tĩnh lặng, không một chút gợn sóng, bình thản đến lạ thường.
“Em biết rồi, em hiểu mà.”
Anh như phát điên trước sự bình tĩnh này, định đứng phắt dậy thì chợt thoáng thấy vết bỏng lớn trên cánh tay tôi.
“Tống Niệm, một vết thương chưa đủ, em còn muốn dùng nhiều vết thương hơn nữa để trói buộc anh sao?”
“Sẽ không đâu. Em sẽ không làm chuyện ngu ngốc nữa.”
Anh định nói thêm gì đó thì thiết bị liên lạc bảo mật vang lên. Anh nhanh chóng đi ra phía cửa sổ nghe máy.
Tôi không nghe rõ nội dung, chỉ lờ mờ bắt được giọng nói nức nở của Nguyễn Mộng Dao.
Thẩm Kỷ Xuyên dặn dò vài câu rồi quay sang nhìn tôi:
“Cuộc họp rút kinh nghiệm diễn tập có việc gấp, anh phải đến Bộ chỉ huy. Em lo dưỡng thương cho tốt.”
Nói xong, anh quay người rời đi.
Những ngày sau đó, tôi yên tĩnh ở lại bệnh viện.
Thẩm Kỷ Xuyên cử người gửi thuốc bổ và hoa tươi đến, điện thoại nội bộ cũng vang lên mỗi ngày.
Tôi luôn nhờ y tá trực nghe máy, chỉ nói một câu: “Tình trạng ổn định, không cần thăm viếng.”
Ngày xuất viện, tôi một mình chống nạng đi thanh toán viện phí.
Vừa đưa hóa đơn ra thì bị một bà lão chen ngang.”Con rể tôi là lãnh đạo ở đây, để tôi làm trước.”
Tôi cau mày: “Làm ơn xếp hàng.”
Bà lão liếc xéo tôi một cái: “Cô ở bộ phận nào? Con rể tôi là Thiếu tướng Thẩm Kỷ Xuyên! Làm trễ giờ lấy thuốc của tôi, cô gánh nổi trách nhiệm không?”
Lời vừa dứt, Thẩm Kỷ Xuyên đã cùng Nguyễn Mộng Dao vội vã chạy đến từ phía cuối hành lang.
Anh kéo tôi sang một bên, hạ thấp giọng: “Mẹ của Mộng Dao tim không tốt, không được kích động. Em là quân nhân, nhường nhịn người dân một chút là điều nên làm.”
Nguyễn Mộng Dao đỡ lấy mẹ mình đang thở hổn hển, vành mắt ửng hồng: “Chị Tống Niệm, xin lỗi chị… Mẹ em tái phát bệnh cũ, em sợ bà không chịu dùng thuốc đắt tiền nên mới nói anh Kỷ Xuyên là người yêu em… Chị đừng trách anh ấy, anh ấy chỉ là mủi lòng, không nỡ thấy người già chịu khổ thôi.”
Tôi lặng lẽ nhìn ba người trước mặt.
Hóa ra mẹ của Nguyễn Mộng Dao bị bệnh, nên anh vứt mặc một mình tôi bị rạn xương, bỏng nặng ở bệnh viện?
Thôi bỏ đi. Chẳng còn quan trọng nữa rồi.