#TTCH 136 Chương 1

Cập nhật lúc: 15-03-2026
Lượt xem: 30

1

Câu nói của tôi khiến anh ngẩn người.

Miệng mấp máy mấy lần, trong mắt thoáng hiện vẻ hoảng hốt.

Một lúc sau, anh cố gượng nở một nụ cười:

Cẩm Ninh, anh chỉ hỏi vu vơ thôi, em nghĩ đi đâu vậy chứ.”

“Em ngủ trước đi, anh ra ngoài chạy bộ đêm một lát.”

“Vậy à?”

Tôi cũng cố cong khóe miệng, định cười đáp lại.

Nhưng thật khó.

Vì tôi biết… anh không hề nói đùa.

Chạy bộ đêm?

Chạy một mình, sau một ngày làm việc kiệt sức mà vẫn vui vẻ chịu đựng?

Một lập trình viên mệt mỏi… lại chọn chạy bộ để thư giãn?

“Là cô gái tóc dài đó phải không?”

Tay anh dừng lại khi đang thay giày thể thao.

Ánh mắt hoảng loạn chạm vào tôi: “Chỉ là đồng nghiệp thôi.”

Anh nghĩ rồi nói thêm:

“Gặp nhau trong lúc chạy bộ, em đừng hiểu lầm.”

“Tối qua em thấy hai người rồi.” Tôi cụp mắt.

“Trên đường chạy ở công viên Nam Hồ.

Cô ấy đút cho anh một viên sô-cô-la.”

Điều tôi không nói ra là… tôi còn nghe thấy cô ấy nói bằng giọng đầy tiếc nuối:

“Tại sao lại gặp nhau muộn như vậy…”

“Nếu sớm hơn một chút, có lẽ chúng ta đã có thể ở bên nhau rồi.”

Chu Thanh Vũ lại thay dép trong nhà, còn tôi vẫn đứng ở cửa phòng ngủ.

Anh bước tới, đặt tay lên vai tôi:

“Em cứ ở nhà cả ngày nên nghĩ ngợi lung tung thôi.

Hôm nay anh không đi chạy nữa, ngủ đi.”

Nói rồi anh quay người vào nhà vệ sinh.

Nhưng chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út của anh…

Rơi lại ngay cạnh đôi giày thể thao ở cửa ra vào.

Tôi biết rõ…

Có lẽ lần này, anh thực sự đã động lòng.

2

Tôi cũng muốn biết…

Rốt cuộc là kiểu đồng nghiệp như thế nào, mà trong mắt anh lại dễ chịu hơn cả gia đình này?

Tôi muốn đến công ty anh xem thử.

Là người mới thế nào, mà có thể dễ dàng đập tan mối tình bốn năm, và cuộc hôn nhân mười năm của chúng tôi?

Chúng tôi đã cùng nhau vượt qua bốn năm đại học.

Cùng vượt qua quãng thời gian anh khởi nghiệp vất vả.

Cùng trải qua nỗi đau mất mẹ anh.

Cùng ôm nhau khóc trong đêm khi việc gọi vốn thất bại.

Cùng nhau đối mặt với từng lần suýt phải đem nhà đi cầm cố.

Vậy mà…

Lại thua một ly cà phê pha tay trong phòng nghỉ văn phòng?

Tôi gặp cô ta trong tiệc kỷ niệm công ty.

Cô ấy nổi bật và sắc sảo.

Ngoài cửa xoay, một thực tập sinh ôm hộp quà cao ngất, lảo đảo suýt ngã.

Cô bước nhanh về phía trước trên đôi giày cao gót mười phân, một tay đỡ đáy hộp, đôi khuyên tai ngọc trai đung đưa thành ảo ảnh.

Sau đó dứt khoát phân công người khác tản hàng hóa.

Xoay người cúi xuống, dán băng cá nhân vào chỗ bị trầy ở gót chân của cô gái nhỏ.

Mọi động tác đều gọn gàng, thành thạo.

Trên mặt là nụ cười bình tĩnh, không một chút rối ren.

Tôi đứng trong sảnh lớn tầng một, nhìn thấy Chu Thanh Vũ hoảng hốt chạy về phía cô ấy, hỏi: “Em không sao chứ?”

Khi cô ngẩng đầu lên, vô tình nhìn thấy tôi, ánh mắt hai người giao nhau qua hàng rào chắn thang máy, kéo dài ba giây.

Chu Thanh Vũ gần như theo phản xạ buông tay cô ấy ra.

Vội vàng bước về phía tôi.

Yết hầu khẽ chuyển động, chắn giữa tôi và cô ấy:

Cẩm Ninh, đây là đồng nghiệp của anh, tên là Nhan Nguyệt Khê.”

Đồng nghiệp?

Loại đồng nghiệp cần anh che chở sau lưng sao?

Cô ấy bình thản nhìn thẳng vào tôi, không hề lúng túng, không chút xấu hổ. Như thể người dư thừa đứng đây… là tôi.

3

Trong phòng họp công ty anh.

Tôi và Chu Thanh Vũ ngồi hai bên bàn hội nghị, như một cuộc đàm phán giữa bên A và bên B.

Anh cúi đầu, tóc che mất ánh mắt có phần tránh né.

“Cẩm Ninh…”

Tôi ngước lên nhìn anh, chờ anh nói tiếp.

Yết hầu anh chuyển động vài lần, môi mím chặt thành một đường thẳng.

Nhưng vẫn không tiếp tục nói.

Tôi không tin anh không nhận ra tôi đã đoán được điều gì.

Nhưng tôi muốn… nghe chính miệng anh nói ra quyết định của mình.

Đầu anh lại cúi thấp hơn.

Tôi thấy sau lớp kính mờ, có bóng người mặc đồ trắng lướt qua.

Chu Thanh Vũ cũng thấy.

Anh như thể hạ quyết tâm, cuối cùng cất tiếng:

Cẩm Ninh, xin lỗi.

“Nhưng anh phải thừa nhận, cuộc hôn nhân này khiến anh mệt mỏi.

“Anh nghĩ… anh không còn yêu em nữa.”

Tôi hiểu rồi.

Nhưng lại không biết nên nói gì.

Tôi cứ nghĩ mình đã chuẩn bị tâm lý đầy đủ mới đến đây.

Vậy mà vẫn không thể che giấu được cảm giác cay mắt.

“Còn Trừng Trừng thì sao?” – giọng tôi lạc đi vì nghẹn.

Trừng Trừng là con trai chúng tôi, bảy tuổi.

Anh giật mình ngẩng đầu nhìn tôi.

Thấy mắt tôi đã đỏ hoe, anh lúng túng không biết làm gì.

“Trừng Trừng…”

“Cẩm Ninh, Trừng Trừng là con trai anh, anh sẽ không ngừng yêu con.”

“Nhưng…”

Anh uống một ngụm nước, như thể lấy hết can đảm:

“Nhưng anh không muốn con trai mình sống trong một gia đình không có tình yêu.”

Như thể cuối cùng cũng trút được tảng đá đè nặng trong lòng.

Anh nói những lời sau đó suôn sẻ hơn nhiều.

“Cẩm Ninh, tính cả thời gian yêu nhau thì chúng ta đã bên nhau gần mười bốn năm rồi.

Anh biết em đã hy sinh rất nhiều cho anh, cho gia đình này.

Nhưng mỗi ngày anh đi làm đã rất mệt, khi về nhà chỉ muốn được thư giãn một chút.

Vậy mà ngày nào em cũng chỉ nói về bố mẹ, con cái…

Tình yêu của chúng ta dần trở nên nhạt nhẽo.

Anh thật sự… rất mệt mỏi!”

Anh cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, nhìn tôi.

Tôi siết chặt tay áo, cố kìm nén cơn xúc động muốn òa khóc.

“Các người… đã qua lại bao lâu rồi?”

Anh cuống quýt xua tay:

“Không có! Cẩm Ninh, anh không ngoại tình! Giữa anh và cô ấy chỉ dừng lại ở tình cảm và lễ nghĩa!”

Tình cảm và lễ nghĩa sao?

Tôi cười chua chát.

Ngoại tình tinh thần thì không tính là phản bội à?

“Anh tự đi nói với con đi. Tôi… đồng ý ly hôn.”

4

Lúc tôi bước ra khỏi phòng họp, Nhạn Nguyệt Khê đang đứng chờ ngay ngoài cửa.

Tôi và cô ấy nhìn nhau.

Không ai mở lời trước.

Cô ấy biết tôi là ai.

Mọi người trong văn phòng đều đã ra ngoài chuẩn bị cho tiệc kỷ niệm công ty.

Chu Thanh Vũ vừa nhìn thấy cô ấy liền lập tức lao ra khỏi phòng họp.

“Cẩm Ninh, em đừng…”

Tôi bật cười:

“Anh tưởng tôi sẽ lao vào đánh cô ta à?”

Chu Thanh Vũ há miệng, nhưng không phản bác nổi.

Tự dưng lòng tôi thấy nhói lên.

Ánh mắt của Nhạn Nguyệt Khê nhìn tôi rất bình tĩnh, xen lẫn chút áy náy.

Áy náy vì điều gì?

Vì đã chen vào gia đình tôi sao?

“Chị đừng hiểu nhầm, chị Phương không có ý gì cả.

Em chỉ lo lát nữa chị khó bắt xe nên muốn chờ cùng chị qua đó.”

Nhạn Nguyệt Khê nhẹ nhàng kéo tay áo anh, như muốn trấn an.

Chu Thanh Vũ lập tức dịu xuống.

“Ngốc ạ, em đừng nghĩ lung tung…”

Nói được nửa câu, anh nhận ra tôi vẫn còn đứng đó.

Câu nói bỗng chững lại.

Câu “ngốc ạ, đừng nghĩ lung tung…”

Hóa ra có thể dành cho hai người.

5

“Ngốc ạ, em đừng nghĩ lung tung…”

Lần đầu tiên tôi nghe câu này, là khi anh vừa thất bại trong lần khởi nghiệp đầu tiên.

Sau khi tốt nghiệp đại học, Chu Thanh Vũ và bạn bè tràn đầy hoài bão,

Muốn đưa trò chơi nhỏ tự thiết kế ra thị trường.

Nhưng không may, họ bị dính vào vụ lùm xùm đạo nhái.

Bao công sức và tiền bạc tích góp đều đổ sông đổ biển.

Năm đó, anh co ro ngồi trên bệ cửa sổ trong căn phòng thuê tồi tàn, khuôn mặt xanh xao nhìn ra bên ngoài.

“Thanh Vũ, ăn chút gì đi…”

Anh bất ngờ đẩy mạnh bát canh trong tay tôi, nước canh văng cả lên người tôi.

Tôi lảo đảo vịn vào bàn, nhìn đôi mắt đỏ ngầu của anh mà lòng đau nhói.

“Xin lỗi em, Cẩm Ninh, anh…”

Anh run rẩy ôm chặt lấy tôi: “Anh đúng là kẻ vô dụng.”

Khoảng thời gian đó, Chu Thanh Vũ gần như ngày nào cũng chìm trong đau khổ.

Để ủng hộ anh, tôi cố chịu đựng mọi khó chịu trong thai kỳ, mỗi ngày đều nghĩ ra món mới để nấu cho anh ăn. Tôi mang cơm đến công ty, phải nhìn thấy anh ăn hết mới yên tâm rời đi.

Anh nhìn khuôn mặt tôi ngày càng gầy đi, xót xa xoa đầu tôi:

“Ngốc ạ, đừng nghĩ linh tinh nữa.

Vì em và đứa con trong bụng, anh nhất định sẽ cố gắng đến cùng.”

Sau đó, anh được minh oan vụ bê bối đạo nhái. Công ty nhận được vòng đầu tư thiên thần.

Anh xúc động đến bật khóc.

Lúc đó tôi đã gần đến ngày sinh.

Anh nằm lên bụng tôi, nơi đầy vết rạn da, vừa nhẹ nhàng vuốt ve vừa khẽ nói:

“Đợi con ra đời, anh nhất định sẽ cho mẹ con em một cuộc sống tốt đẹp.”

Khi ấy tôi cứ ngỡ đó là một lời hứa vĩnh viễn.

Rằng chúng tôi sẽ hạnh phúc bên nhau mãi mãi.