#TTCH 369 Chương 2
Cô ta hừ một tiếng:
“Cô đừng không biết điều, Chu tổng để cô ở lại trực là nể mặt cô đấy.”
Tôi quay sang nhìn cô ta:
“Trương Lâm, năm ngoái thành tích của cô là bao nhiêu?”
Cô ta sững lại:
“Liên quan gì đến cô?”
“Tôi nhớ là 3 triệu 8 phải không?”
Sắc mặt cô ta thay đổi.
“Thành tích của tôi là 32 triệu.” Tôi quay lại, “Gấp 8 lần cô.”
Mặt cô ta đỏ bừng lên:
“Cô… Cô thì có gì mà đắc ý! Chẳng phải cũng nhờ chồng cô!”
Tôi không để ý đến cô ta.
Cô ta tức tối quay mặt đi.
Buổi trưa ăn cơm, Trần Hạo đến tìm tôi.
“Vợ ơi, cùng đi ăn nhé?”
“Không, em có việc.”
“Việc gì vậy?”
“Việc công.” Tôi cầm túi lên, “Anh ăn một mình đi.”
“Tô Vãn…”
Tôi không dừng lại, đi vào thang máy.
Xuống đến tầng trệt, tôi tìm một quán cà phê, ngồi xuống.
Tôi mở điện thoại, xem tin nhắn của người săn đầu người hôm qua.
Cô ấy tên là Lâm Vi, thông tin vị trí gửi đến rất chi tiết:
Công ty: Tập đoàn Thịnh Thế
Vị trí: Giám đốc kinh doanh khu vực Hoa Đông
Lương năm: 500.000 tệ + hoa hồng
Phúc lợi: bảo hiểm đầy đủ + y tế bổ sung + du lịch hàng năm
Tập đoàn Thịnh Thế.
Tôi biết công ty này.
Là đối thủ cạnh tranh của Tập đoàn Đỉnh Thịnh.
Tôi nghĩ một lúc, rồi trả lời:
“Chị Lâm, có thể nói rõ hơn không?”
“Dĩ nhiên rồi, khi nào cô có thời gian?”
“Tối mai được không?”
“Được, tôi sẽ gửi địa chỉ cho cô.”
Tôi đặt điện thoại xuống, nhấp một ngụm cà phê.
Bên ngoài cửa sổ, người xe qua lại tấp nập.
Năm năm rồi.
Tôi làm ở công ty này được năm năm.
Từ một nhân viên kinh doanh, tôi lên được vị trí trưởng nhóm.
Thành tích từ con số 0, lên đến 32 triệu.
Thế nhưng trong mắt Chu Mẫn, tôi vĩnh viễn chỉ là “vợ của Trần Hạo”.
Trong mắt mẹ chồng, tôi mãi là “con dâu trèo cao”.
Trong mắt đồng nghiệp, tôi vẫn là “người có quan hệ dựa hơi chồng”.
Tôi bật cười.
Có lẽ, đã đến lúc chứng minh một vài chuyện rồi.
Chiều quay lại công ty, Chu Mẫn gọi tôi vào phòng họp.
“Tư liệu của Tập đoàn Đỉnh Thịnh, giao hết cho tôi.”
Tôi nhìn cô ta.
“Hôm nay phải xong.” Cô ta bổ sung.
“Chu tổng, hợp đồng là tuần sau mới ký.”
“Tôi cần chuẩn bị trước.”
“Cô muốn chuẩn bị gì?”
Sắc mặt cô ta tối lại:
“Tô Vãn, tôi là cấp trên của cô. Tôi bảo cô giao thì cô phải giao.”
Tôi gật đầu:
“Được.”
Tôi quay người ra ngoài, về lại chỗ ngồi.
Trương Lâm nhìn tôi với vẻ hả hê:
“Sao thế? Bị mắng à?”
Tôi không để ý đến cô ta.
Mở máy tính, tôi tổng hợp một bản tài liệu công khai của Tập đoàn Đỉnh Thịnh, gửi cho Chu Mẫn.
Sau đó tôi mở một thư mục khác.
Dữ liệu cốt lõi ba năm, tất cả đều ở đó.
Sở thích của khách hàng, quy trình ra quyết định, người liên hệ then chốt, ghi chép thương lượng các năm.
Những thứ đó, tôi không gửi cho cô ta một chữ nào.
Điện thoại rung.
Là Vương tổng.
“Tô Vãn, bảy giờ tối nhớ nghe máy.”
“Vâng, Vương tổng.”
Tôi nhìn đồng hồ, bây giờ là 4 giờ chiều.
Còn 3 tiếng.
Năm rưỡi, tôi tan làm đúng giờ.
Trần Hạo vẫn còn trong văn phòng.
Tôi không đến tìm anh ta, cứ thế rời đi.
Về đến nhà, tôi thay đồ, bắt đầu nấu cơm.
Đúng 7 giờ, điện thoại đổ chuông.
“Tô Vãn, là thế này, chuyện công ty các cô đổi người phụ trách, tôi đã suy nghĩ rồi.”
“Mời Vương tổng nói.”
“Tôi hợp tác với cô ba năm nay, vẫn luôn rất hài lòng. Đổi người…” ông ấy ngừng lại một chút, “Tôi không yên tâm lắm.”
“Ý của Vương tổng là?”
“Nếu cô không còn ở công ty nữa, chuyện hợp đồng chúng ta sẽ bàn lại.”
Tôi nắm chặt điện thoại, im lặng vài giây.
“Vương tổng, tôi hiểu rồi.”
“Tô Vãn, cô là người có năng lực, đừng uất ức bản thân.”
“Cảm ơn Vương tổng.”
Tôi cúp máy, đứng trước cửa sổ.
Hợp đồng 12 triệu.
Vương tổng chỉ tin tưởng tôi.
Không phải vì tôi là “vợ của Trần Hạo”.
Mà vì tôi là Tô Vãn.
Chuông cửa vang lên.
Tôi ra mở cửa.
Là Trần Hạo.
“Vì sao em không đợi anh về cùng?”
“Em có việc.”
Anh ta bước vào, nhìn thấy đồ ăn trên bàn, thở phào:
“May mà em vẫn nấu cơm. Anh đói chết đi được.”
Anh ta ngồi xuống, bắt đầu ăn.
Tôi ngồi đối diện, nhìn anh ta.
“Trần Hạo.”
“Hửm?”
“Nếu em rời khỏi công ty, anh có ủng hộ không?”
Đũa của anh ta khựng lại giữa không trung.
“Ý em là gì? Rời khỏi công ty?”
“Nhảy việc.”
Anh ta đặt đũa xuống:
“Tô Vãn, em đang nói cái gì vậy? Nhảy việc gì chứ?”
“Em có một cơ hội, lương năm 50 vạn.”
Anh ta sững người.
“50 vạn?”
“Ừ.”
“Công ty nào?”
“Tập đoàn Thịnh Thế.”
Sắc mặt anh ta thay đổi:
“Thịnh Thế? Đó là đối thủ cạnh tranh của Đỉnh Thịnh! Nếu em đi, hợp đồng bên Đỉnh Thịnh thì sao?”
Tôi nhìn anh ta:
“Trần Hạo, đây là chuyện của em.”
“Đây là chuyện của công ty!” Anh ta đứng bật dậy, “Tô Vãn, em có biết đơn hàng của Đỉnh Thịnh quan trọng thế nào không?”
“Em biết.”
“Vậy mà em vẫn muốn nhảy việc?”
“Đúng vậy.”
Anh ta hít sâu một hơi:
“Em có thể đừng bướng bỉnh như vậy được không? Chuyện bên Chu Mẫn anh sẽ nói giúp em, còn vụ team building anh…”
“Không cần đâu.” Tôi ngắt lời, “Em đã quyết định rồi.”
“Tô Vãn!”
Tôi đứng dậy, đi vào phòng ngủ.
Khoảnh khắc cánh cửa đóng lại, tôi nghe thấy tiếng anh ta ném đũa ngoài phòng khách.
Không sao cả.
________________________________________
3
Ngày thứ ba, tôi đến công ty đúng giờ.
Vừa ngồi xuống, Chu Mẫn đã gọi tôi vào văn phòng.
“Tô Vãn, Vương tổng bên Đỉnh Thịnh vừa gọi cho tôi.”
“Ồ?”
“Ông ấy nói chuyện hợp đồng chỉ muốn bàn với cô, không muốn làm việc với tôi.” Sắc mặt cô ta rất khó coi, “Cô đã nói gì với ông ta?”
“Tôi không nói gì cả.”
“Tốt nhất là vậy.” Cô ta nhìn chằm chằm tôi, “Tô Vãn, tôi nhắc lại lần nữa, khách hàng là của công ty, không phải của cá nhân cô.”
“Tôi biết.”
“Biết là tốt.” Cô ta phẩy tay, “Ra ngoài đi.”
Tôi quay người đi ra.
Về lại chỗ ngồi, Trương Lâm ghé sát qua:
“Tô Vãn, cô đắc tội gì với Chu tổng à? Mặt cô ta khó coi ghê.”
“Không có.”
“Tốt nhất là cẩn thận đấy.” Cô ta hạ giọng, “Chu tổng không dễ chơi đâu.”
Tôi không để ý đến cô ta, mở máy tính làm việc.
Buổi trưa, tôi không lên căng-tin, mà ra ngoài ăn một mình.
Đi đến tầng dưới, điện thoại reo.
Là mẹ chồng.
“A lô?”
“Tô Vãn, tối nay đến nhà ăn cơm, ba chồng cô có chuyện muốn nói.”
“Chuyện gì vậy ạ?”
“Đến rồi sẽ biết.”
Bà cúp máy.
Tôi nhìn điện thoại, thở dài.
6 giờ tối, tôi đến nhà mẹ chồng.
Trần Hạo đã có mặt.
“Đến rồi à? Ngồi đi.” Giọng ba chồng khá khách sáo.
Tôi ngồi xuống.
Mẹ chồng bưng đồ ăn từ bếp ra, liếc tôi một cái, không nói gì.
“Tô Vãn, nghe nói con muốn nhảy việc?” Ba chồng mở lời.
Tôi nhìn Trần Hạo.
Anh ta tránh ánh mắt tôi.
“Con có nghĩ đến.” Tôi trả lời.
“Tại sao?”
“Có cơ hội tốt hơn.”
“Cơ hội gì có thể hơn làm ở công ty hiện tại?” Mẹ chồng xen vào, “Chồng con là phó tổng, con ở đó còn thiệt thòi gì nữa?”
Tôi nhìn bà ấy:
“Mẹ, năng lực công việc của con không liên quan đến chồng con.”
“Năng lực gì mà năng lực?” Bà ta cười khẩy, “Không có Hạo Hạo, con có vào được công ty đó không?”
Tôi không trả lời.
Bởi vì khi tôi vào công ty, tôi còn chưa quen Trần Hạo.
Chúng tôi quen nhau sau khi tôi làm việc ở đó được hai năm.
Nhưng tôi chẳng buồn giải thích.
“Tô Vãn, để tôi nói một câu công bằng.” Ba chồng mở lời, “Chuyện nhảy việc, con có thể hoãn lại không?”
“Tại sao ạ?”
“Đơn hàng của Đỉnh Thịnh rất quan trọng. Nếu con rời đi, ảnh hưởng lớn đến công ty.”
Tôi nhìn ông ấy.
“Ba, khách hàng bên Đỉnh Thịnh là do con khai thác.”
“Là khách của công ty.” Ông ấy sửa lời tôi.
Tôi bật cười.
“Vậy sao?”
“Tô Vãn!” Mẹ chồng đập bàn, “Cái thái độ gì đấy?”
“Mẹ, con chỉ đang nói sự thật.”
“Con…”
“Thôi thôi.” Ba chồng xua tay, “Tô Vãn, ba nói chuyện này với con.”
“Ba nói đi ạ.”
“Team building lần này, con đừng đi nữa, ở nhà nghỉ ngơi.”
Tôi sững người:
“Ba, team building là do Chu tổng không cho con đi.”
“Ba biết.” Ông gật đầu, “Chu Mẫn làm vậy là đúng.”
Tôi nhìn ông ấy, không nói gì.
“Con nghĩ mà xem, công ty có 28 người đi team building, chỉ có mình con ở lại, nói ra ngoài khó nghe lắm. Chi bằng con chủ động nói không đi, giữ thể diện cho bản thân.”
Giữ thể diện cho bản thân.
Thể diện của ai?
“Ba, con hiểu rồi.” Tôi đứng dậy, “Con về trước.”
“Chưa ăn cơm mà!” Mẹ chồng gọi với theo.
“Con không ăn nữa.”
Tôi cầm túi, bước ra ngoài.
Trần Hạo đuổi theo:
“Vợ à!”
Tôi không dừng lại.