#TTCH 425 Chương 3
Một lúc sau, hắn đột nhiên mở miệng: “Dao Dao.”
“Ừ?”
“Ta có từng nói với ngươi, ta đã đợi ngươi bao lâu không?”
Ta quay đầu nhìn hắn.
Hắn cúi đầu nhìn bàn tay mình: “Năm ngươi năm tuổi mang ta về nhà, mỗi đêm ta đều không dám ngủ quá say, sợ khi ngươi tỉnh dậy mà ta không ở bên cạnh.”
“Năm ngươi mười tuổi theo người ta đi hái quả, trời tối mà chưa về, ta chạy khắp cả ngọn núi tìm ngươi.”
“Năm ngươi mười lăm tuổi gặp Ngao Canh, trên đường về cứ nhắc đến hắn, cả ngày hôm ấy ta không thèm nói chuyện với ngươi.”
“Năm ngươi mười tám tuổi có người tới cầu thân, ta lén đuổi người ta đi.”
“Năm ngươi hai mươi tuổi tộc định hôn kỳ, ta trốn trong núi mấy ngày không dám về, sợ nghe ngươi nói ngươi đồng ý.”
Hắn ngẩng đầu nhìn ta: “Năm ngươi hai mươi hai tuổi, cuối cùng ta cũng dám hỏi ngươi.”
Ta nhìn hắn, hốc mắt có chút cay.
“Tuế.”
“Ừ?”
“Ngươi có biết, ta cũng đang đợi ngươi không?”
Hắn ngẩn ra.
“Đợi ngươi trở về, đợi ngươi hỏi ta, đợi ngươi chính miệng nói với ta.”
Ta đưa tay xoa chòm lông ngốc trên đỉnh đầu hắn: “Ta đợi ngươi ba tháng, ngươi có biết khó chịu thế nào không?”
Hắn cúi đầu nhìn ta, trong mắt có ánh sáng.
Rồi hắn cúi người lại, khẽ chạm lên môi ta một cái.
Rất nhẹ, giống như hồi nhỏ hắn liếm vào lòng bàn tay ta vậy.
Sau đó hắn lại chạm thêm một cái nữa.
Lần này mạnh hơn một chút.
14
Sáng hôm sau tỉnh dậy, Tuế đã thức rồi, đang nằm nghiêng nhìn ta.
Ta mơ màng hỏi hắn: “Nhìn gì thế?”
Hắn nói: “Nhìn ngươi.”
Ta lật người: “Có gì mà nhìn.”
Hắn từ phía sau ôm lấy ta, cằm tựa lên đỉnh đầu ta: “Cái gì cũng đẹp.”
Ta bị hắn chọc cười.
Người này bình thường ít nói, đến lúc này lại biết nói lời như thế.
Vài ngày sau, Ngao Canh sai người mang lễ chúc mừng tới.
Là một mảnh long lân, nói rằng có thể tránh nước.
Tuế nhìn chằm chằm mảnh long lân ấy hồi lâu, rồi cất đi.
Ta hỏi hắn cất làm gì, hắn nói giữ lại, lỡ sau này có lúc dùng tới.
Ta nghĩ một chút, đại khái hiểu ra.
Sau này nếu chúng ta có tiểu Thao Thiết, mảnh long lân này có thể làm bùa hộ thân.
Nghĩ đến đó, mặt ta có chút nóng.
Tuế nhận ra ta đỏ mặt, cúi đầu nhìn ta: “Sao vậy?”
Ta lắc đầu: “Không có gì.”
Hắn không tin, tiếp tục nhìn ta chằm chằm.
Ta bị nhìn đến hết cách, đành nói: “Đang nghĩ chuyện sau này.”
“Chuyện gì?”
“Chính là… sau này nếu có tiểu Thao Thiết…”
Hắn ngẩn ra một chút, rồi tai dần dần đỏ lên.
Ta bật cười, hiếm khi thấy hắn như vậy.
Hắn im lặng một lúc rồi nói: “Vậy phải đợi đã.”
“Đợi cái gì?”
“Đợi ta tích thêm chút gia sản.”
Ta cười đến không chịu nổi, gục lên vai hắn run lên vì cười.
Hắn để mặc ta cười, tay nhẹ nhàng vỗ lên lưng ta.
Cười xong, ta ngẩng đầu nhìn hắn.
Ta nghiêng người tới hôn hắn một cái.
Hắn “ừ” một tiếng, rồi ôm ta chặt hơn.
15
Ngày tháng cứ thế trôi qua.
Tuế vẫn như trước, mỗi ngày theo ta chạy khắp núi.
Nhưng khác trước một chút là, giờ hắn sẽ nắm tay ta.
Ta hái quả, hắn đứng bên cạnh cầm giỏ.
Ta ngâm mình dưới suối, hắn ngồi bên cạnh, có khi cũng xuống cùng ta.
Ta ngồi ngẩn người, hắn liền nhìn ta ngẩn người.
Có lúc ta hỏi hắn: “Ngươi nhìn gì thế?”
Hắn nói: “Nhìn ngươi.”
Ta nói nhìn nhiều năm như vậy rồi vẫn chưa chán sao?
Hắn nói vẫn chưa chán.
Mẫu thân ta nói, Thao Thiết ấy mà, một khi đã nhận định rồi thì là cả đời.
Ta nghĩ, cả đời cũng rất tốt.
Dù sao chúng ta có rất nhiều thời gian.
Tuế có thể sống rất lâu rất lâu, ta là hồ tộc cũng có thể sống rất lâu rất lâu.
Chúng ta có thể cùng nhau nhìn rất nhiều lần mặt trời mọc, rất nhiều lần mặt trời lặn, rất nhiều lần hoa nở, rất nhiều lần tuyết rơi.
Chúng ta có thể đem những lời hồi nhỏ chưa nói hết, từ từ nói cho trọn.
Có thể đem những ngày tháng sau này, từng ngày từng ngày sống tiếp.
Có lúc ban đêm không ngủ được, ta sẽ nhớ lại chuyện hồi nhỏ.
Nhớ lần đầu gặp hắn, hắn nằm trên tảng đá bên bờ suối, toàn thân đầy thương tích, nhe răng hung dữ với ta.
Nhớ lúc ta đút quả cho hắn ăn, dáng vẻ hắn ngấu nghiến.
Nhớ lúc hắn chắn trước mặt ta chống lại Ba Xà, bị quăng vào tảng đá vẫn còn ngẩng đầu liếm tay ta.
Nhớ lúc hắn hóa hình thành người, câu đầu tiên nói là gọi tên ta.
Nhớ lúc hắn đứng giữa con đường núi, hỏi ta có nguyện ý gả cho hắn không.
Thỉnh thoảng Tuế cũng sẽ nhớ những chuyện đó.
Hắn sẽ đột nhiên nói: “Dao Dao, ngươi còn nhớ lần đó…”
Ta nói nhớ.
Hắn liền cười một cái, ôm ta chặt hơn một chút.
16
Lại qua vài năm, Thanh Khâu Sơn xuất hiện một vật nhỏ.
Là một con Tiểu Tranh bị thương, nằm trong rừng rên rỉ.
Tuế ôm nó về, hỏi ta có thể nuôi không.
Ta nhìn vật nhỏ ấy, nói với hắn: “Ngươi hỏi ta làm gì, tự mình quyết định đi.”
Hắn nghĩ một chút, nói: “Vậy nuôi đi.”
Ta nhìn hắn bôi thuốc cho Tiểu Tranh, đút nó ăn, ngày nào cũng canh giữ bên cạnh.
Vật nhỏ kia cũng nhận người, chỉ chịu để Tuế chạm vào, người khác vừa lại gần liền nhe răng.
Ta nhìn cảnh ấy, bỗng thấy quen quen.
“Tuế.”
“Ừ?”
“Hồi nhỏ ngươi cũng như vậy, không cho ai chạm vào, chỉ cho ta chạm.”
Hắn ngẩng đầu nhìn ta, khóe môi khẽ cong: “Không giống.”
“Không giống chỗ nào?”
Hắn đứng dậy, đi tới trước mặt ta, cúi đầu nhìn ta: “Ta là cố ý.”
Ta sững người.
Hắn ghé lại gần, nói khẽ bên tai ta: “Ta muốn ngươi chỉ nhìn ta, chỉ để ý ta, chỉ đối tốt với ta.”
Ta trừng mắt nhìn hắn: “Ngươi từ nhỏ đã nhiều tâm cơ vậy rồi sao?”
Hắn cười, không nói gì.
Ta nghĩ một chút rồi hỏi tiếp: “Vậy nếu lúc đó ta không để ý tới ngươi thì sao?”
Hắn nghĩ một lát: “Vậy ta sẽ cứ chờ, chờ đến khi ngươi để ý ta mới thôi.”
Ta nhìn hắn, bỗng thấy người này thật sự chẳng thay đổi chút nào.
Tiểu Tranh bên kia kêu một tiếng, Tuế quay đầu nhìn.
Ta nhìn hắn ngồi xổm ở đó vuốt lông cho Tiểu Tranh, gò má nghiêng được ánh nắng chiếu sáng, trong lòng bỗng mềm đi.
Ta bước tới, ôm hắn từ phía sau.
Hắn khựng lại một chút: “Sao vậy?”
Ta nói: “Không có gì, chỉ là muốn ôm ngươi.”
Hắn “ừ” một tiếng, nắm lấy tay ta.
Tiểu Tranh nghiêng đầu nhìn chúng ta, chòm lông ngốc trên đầu nó giống hệt Tuế hồi nhỏ.
17
Tiểu Tranh dần dần lớn lên.
Nó cũng chỉ nhận Tuế, không cho ai chạm vào.
Cũng rất dính người, Tuế đi đâu nó theo đó.
Có lúc ta nhìn nó lẽo đẽo theo sau Tuế, liền nhớ tới dáng vẻ năm xưa Tuế theo sau ta.
Tuế hỏi ta cười gì.
Ta nói: “Ngươi xem nó kìa, có giống ngươi hồi nhỏ không?”
Hắn nhìn một cái rồi nói: “Không giống.”
“Không giống chỗ nào?”
“Hồi nhỏ ta đẹp hơn nó.”
Ta cười đến không chịu nổi.
Hắn nhìn ta cười, cũng cười theo.
Sau này có một ngày, Ngao Canh lại đến.
Hắn mang thiệp mời tới, nói rằng sắp thành thân rồi, mời chúng ta đến uống rượu mừng.
Ta nhận lấy xem thử, đối tượng là một con Thanh Long từ Đông Hải tới, trước giờ chưa từng nghe qua.
Ngao Canh cười nói: “Không giống ngươi, kéo dài lâu như vậy.”
Ta nói ai kéo dài chứ, ta thành thân sớm lắm rồi.
Hắn nhìn ta, lại nhìn Tuế đứng bên cạnh ta, nở một nụ cười đầy ẩn ý.
Tuế mặt không biểu cảm, nhưng tay lại siết chặt tay ta.
Sau khi Ngao Canh đi rồi, ta quay đầu nhìn Tuế: “Sao thế?”
Hắn trầm mặc một lúc: “Ánh mắt lúc nãy hắn nhìn ngươi, ta không thích.”
Ta ngẩn người: “Ánh mắt gì?”
“Chính là… nhìn ngươi rất lâu.”
Ta dở khóc dở cười: “Người ta chỉ nói chuyện bình thường thôi.”
Hắn không nói gì, nhưng tay vẫn nắm rất chặt.
Buổi tối hắn đột nhiên hỏi ta: “Dao Dao, ngươi có hối hận không?”
Ta bị hỏi đến khó hiểu: “Hối hận cái gì?”
“Hối hận vì không gả cho hắn.”
Ta nhìn hắn, đôi mắt người này dưới ánh trăng sáng lấp lánh, như thật sự nghiêm túc chờ câu trả lời.
Ta đưa tay túm lấy chòm lông ngốc trên đầu hắn: “Ngươi nói lại lần nữa xem?”
Hắn đau đến nhăn mặt, nhưng vẫn nhìn ta.
Ta thở dài, ghé tới hôn hắn một cái.
“Ta mà hối hận thì đã sớm gả rồi, còn đợi ngươi đi chặn sơn môn làm gì?”
Hắn ngẩn ra một chút, rồi khóe môi chậm rãi cong lên.
Hắn kéo ta vào lòng, cằm tựa lên đỉnh đầu ta, giọng trầm trầm: “Ta chỉ hỏi thôi.”
“Hỏi cái gì mà hỏi, lần sau còn hỏi mấy câu kiểu đó, ta sẽ…”
“Thì sao?”
Ta nghĩ một chút, lại không nghĩ ra.
Hắn cười, cười đến lồng ngực rung lên.
Ta trợn mắt trong lòng hắn, lười không thèm để ý.
18
Ngày uống rượu mừng, chúng ta mang cả Tiểu Tranh theo.
Thanh Long mà Ngao Canh cưới rất xinh đẹp, nói chuyện dịu dàng, khi nhìn Ngao Canh thì trong mắt đều có ánh sáng.
Ngao Canh cũng vậy, khi nhìn nàng, ánh mắt hoàn toàn khác.
Ta lén nói với Tuế: “Lần này Ngao Canh thật sự thích rồi.”
Tuế “ừ” một tiếng.
Hắn nghĩ một chút rồi nói: “Ánh mắt hắn nhìn nàng, cũng giống ánh mắt ta nhìn ngươi.”
Ta ngẩn ra, rồi mặt hơi nóng lên.
Hắn cúi đầu nhìn ta, trong mắt đầy ý cười.
Trên tiệc cưới rất náo nhiệt, có rất nhiều người tới mời rượu.
Tuế giúp ta đỡ không ít, nhưng cuối cùng ta vẫn hơi say.
Trên đường về, hắn nắm tay ta, đi rất chậm.
Ánh trăng rất sáng, trong núi rất tĩnh.
Tiểu Tranh chạy phía trước, chạy một đoạn lại dừng, đợi chúng ta theo kịp.
Ta tựa vào vai Tuế, chậm rãi đi về phía trước.
Hắn đột nhiên nói: “Dao Dao.”
“Ừ?”
“Chúng ta sẽ luôn như vậy chứ?”
Ta ngẩng đầu nhìn hắn: “Như thế nào?”
Hắn cúi đầu nhìn ta: “Cùng nhau đi trong đêm, cùng nhau ngắm trăng, cùng nhau sống qua rất nhiều rất nhiều năm.”
Ta nhìn hắn, đôi mắt hắn dưới ánh trăng sáng đến kinh người.
Ta kiễng chân, khẽ chạm lên môi hắn.
“Sẽ.”
Hắn cười, cười đến cong cả mắt.
Hắn cúi đầu, áp trán mình lên trán ta, khẽ cọ cọ.
“Vậy thì tốt.”
19
Ngoại truyện · Tuế Ta tên là Tuế.
Là một con Thao Thiết.
Năm đó ta bị thương, trốn ở hậu sơn, nghe thấy có người đang khóc.
Ta vốn không nên xen vào chuyện người khác.
Thao Thiết quen độc lai độc vãng, ai sống phần nấy.
Nhưng tiếng khóc ấy kéo dài rất lâu.
Ta lần theo âm thanh tìm tới, thấy một tiểu nha đầu đang ngồi dưới đất khóc.
Nàng nhỏ xíu, đôi mắt đỏ hoe, trên mặt còn vương nước mắt, tóc dính đầy lá cây.
Chỉ nhìn cũng biết là bị lạc đường.
Nàng nhìn thấy ta thì khựng lại một chút, rồi khóc còn to hơn.
Ta quay người bỏ đi.
Đi được mấy bước lại quay đầu nhìn nàng một cái.
Nàng vẫn đang khóc, nhưng đã đứng dậy, bắt đầu đi theo sau ta.
Ta cứ như vậy, đi vài bước lại ngoảnh đầu nhìn, dẫn nàng ra khỏi khu rừng.
Đến đầu thôn nhà nàng, nàng bỗng không khóc nữa, còn vẫy tay với ta.
Ta quay người chạy mất.
Nhưng chạy xa rồi lại dừng lại, nấp sau một gốc cây nhìn lén.
Nàng được mẫu thân ôm lên, vẫn luôn nhìn về phía khu rừng.
Từ ngày đó trở đi, ngày nào ta cũng đến khu rừng ấy chờ.
Chờ một ngày, hai ngày, ba ngày…
Nàng vẫn không tới.
Sau này ta mới biết, thân thể nàng không tốt, bị mẫu thân giữ trong nhà, không cho ra ngoài.
Ta đợi ba tháng, đợi đến khi vết thương cũng lành rồi, nàng vẫn chưa đến.
Khi ấy ta đã nghĩ, nếu ta đi tìm nàng thì sao?
Nếu ta xuất hiện trước mặt nàng, nàng có nhớ ta không?
Nhưng ta không dám.
Thao Thiết là hung thú, không ai thích hung thú cả.
Hôm ấy nàng không khóc, chắc là vì trời tối, không nhìn rõ ta là gì.
Nếu nhìn rõ rồi, chắc chắn cũng sẽ giống những người khác, chạy xa thật xa.
Ta nghĩ một lúc, liền tự làm mình bị thương, nằm bên con suối mà nàng nhất định phải đi qua khi về nhà.
Nàng ngày nào cũng đi hái quả, chắc chắn sẽ đi qua nơi ấy.
Ta đợi ba ngày, nàng tới.
Khi nàng nhìn thấy ta, mắt tròn xoe, rồi ngã phịch ngồi vào trong nước.
Trong lòng ta hơi hoảng, sợ nàng bỏ chạy.
Nhưng nàng không chạy.
Nàng ngồi xuống nhìn ta, từ trong túi móc ra một quả linh quả, đưa tới trước mặt ta.
Quả ấy là nàng lén giấu từ buổi sáng, ta đã nhìn thấy từ trên cây rồi.