Ba năm kết hôn bí mật với Hạ Tư Thừa, tôi mang trong mình đứa con của anh.
Vì sợ điều tiếng trong công ty, suốt ba năm ấy, ngoài công việc ra tôi chưa từng nói với anh thêm một câu nào.
Cho đến ngày hôm đó, cơn nghén đột ngột ập đến.
Dạ dày tôi quặn thắt như bị sóng đánh, bụng dưới đau đến mức gần như không đứng nổi.
Trong cầu thang thoát hiểm vắng lặng, tôi nắm lấy tay áo anh, gần như hạ thấp bản thân đến mức cầu xin.
“Em thật sự không chịu nổi nữa… Anh đưa em đến bệnh viện được không? Chỉ lần này thôi.”
Hạ Tư Thừa khựng lại một chút, trong mắt thoáng qua do dự.
Nhưng khi mở miệng, giọng anh vẫn lạnh lùng đến xa lạ.
“Đừng làm loạn. Ở công ty, chúng ta chỉ là cấp trên và cấp dưới.”
Tôi đứng sững vài giây, rồi xoay người lao thẳng ra ngoài trời mưa.
Mưa đổ xuống bất ngờ, nặng hạt và dữ dội.
Tôi không có ô, chỉ có thể ôm chặt bụng đau nhói, lảo đảo chạy qua màn mưa, vẫy đại một chiếc taxi.
Khi tôi vừa đóng cửa xe lại, khoảnh khắc ấy, tôi nhìn thấy Hạ Tư Thừa.