CHÊ TA VÔ DỤNG, VẬY AI CŨNG ĐỪNG HÒNG SỐNG TỐT
Đêm giao thừa, ta tặng cho mẹ chồng một bộ trâm sức điểm thúy.
Phu quân lại ngay trước mặt mọi người hất rơi đũa, lạnh giọng nói:
“Bày cái bộ mặt cao cao tại thượng ấy cho ai xem?”
“Ngươi là một cô nhi cha mẹ đều mất, đội cái danh hậu duệ trung liệt mà cầm cự sống qua ngày, ngoài việc lấy bạc nịnh mẹ ta, đối với đường quan lộ của ta chẳng giúp được gì, đúng là đồ vô dụng!”
Cả sảnh tiệc lập tức chìm vào tĩnh lặng.
Khắp bàn thân bằng quyến thuộc đều nhìn ta như xem trò cười.
Ta nâng chén rượu, từ xa kính hắn một chén.
“Phu quân nói phải.”
Ta không chỉ chẳng giúp ích gì cho quan lộ của hắn.
Ta còn có thể khiến hắn chỉ trong một đêm, từ mây rơi xuống bùn.